Vị tiểu thư bị bệnh tên là Hứa Mi, là cô nương sành điệu nhất trong thành.
Từ kiểu tóc đến y phục, từ trâm cài tóc đến vòng ngọc; trên tay cầm, trong túi đựng, đều phải là đồ mới nhất.
Cho nên nan ô gắn chuông, cũng sai nha hoàn đi mua từ sớm rồi.
Không ngờ, mang về ngắm nghía chưa được một canh giờ, bỗng nhiên ngất xỉu, ngã thẳng vào lòng Hứa Khâm, phu quân nàng ta, người vừa đến tìm.
Các đại phu đều bó tay, nghe ý trong lời nói của tiểu cô nương nha hoàn, nếu Tạ Bán Xuân không có cách nào giúp Hứa Mi khỏi bệnh, Hứa Khâm ít nhất cũng sẽ tống hắn vào tù với tội danh chung thân.
Nhìn vẻ mặt tuyệt vọng rồi dửng dưng với sống c.h.ế.t của Tạ Bán Xuân, có vẻ hắn đã quen với việc vận may chẳng được bao lâu thì lại gặp xui xẻo.
Trong phòng tràn ngập mùi thuốc, Tạ Bán Xuân và ta cách tấm rèm mỏng mờ ảo, nhìn bóng dáng cao lớn trước giường.
Tiểu nha hoàn vội vàng đi bẩm báo.
Ta bay đến bên vai Tạ Bán Xuân, nói cho hắn biết phát hiện của mình.
"Cặp phu thê này, đều không phải người."
"Nói chính xác thì, tuy chúng đều là yêu quái biến hình, nhưng nữ nhân này không biết đã dùng cách gì, bây giờ là một người phàm hoàn toàn. Đừng có run. Ta chắc chắn đánh thắng hắn, nhưng cần ngươi nghĩ cách câu giờ một chút, để ta làm rõ chúng rốt cuộc là yêu quái gì."
Hứa Khâm nghe nha hoàn bẩm báo, đứng dậy đi tới, thân hình cao lớn gầy gò ẩn trong chiếc áo bào màu trắng ánh trăng, vạt áo theo bước chân bay phấp phới, phong độ ngời ngời.
Ta dùng phương pháp vị đạo sĩ dạy để ẩn thân, vì nguyên nhân trước đây của đèn trường minh, chỉ có Tạ Bán Xuân có thể nhìn thấu mọi thuật ẩn thân của ta, thấy ta rõ ràng.
Vòng qua tấm rèm, nhìn vẻ mặt Hứa Khâm là muốn hỏi tội, nhưng sau khi nhìn rõ Tạ Bán Xuân thì ngẩn người, im lặng nhìn hắn một lúc.
Tạ Bán Xuân bị nhìn chằm chằm đến mức không thoải mái, lại nhớ đến lời ta nói "câu giờ một chút", suy nghĩ một hồi, hắn bắt đầu hành động.
"A! Tạ công tử!"
Trong tiếng kêu thất thanh của tiểu nha hoàn, Tạ Bán Xuân giả vờ ngất xỉu ngay tại chỗ, ngã vật xuống.
Hứa Khâm tất nhiên không tin, hắn ta định ra tay trong bóng tối, ta cúi người bảo vệ Tạ Bán Xuân, cơ thể không khỏi gần sát nhau, có lẽ là do hơi lạnh trên người ta khiến Tạ Bán Xuân lạnh, hắn khẽ run lên, lông mi chớp liên hồi.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
Hứa Khâm chỉ có thể cảm nhận được có người trong bóng tối đang bảo vệ Tạ Bán Xuân, nhất thời không dám ra tay nữa, bèn sai người khiêng Tạ Bán Xuân đang giả vờ ngất xỉu vào nhà kho.
Sau đó ung dung thong thả, cực kỳ kiên nhẫn chờ Tạ Bán Xuân tỉnh lại.
Sau một nén nhang, Tạ Bán Xuân toàn thân không được tự nhiên giả vờ tỉnh lại.
Hứa Khâm ngồi xổm xuống, nắm lấy cằm Tạ Bán Xuân, nhìn kỹ khuôn mặt từ trái sang phải: "Có thể sinh ra với dung mạo này, là phúc khí của ngươi. Nói, rốt cuộc ngươi là ai, có quan hệ gì với Tạ Ý!"
Tạ Bán Xuân sợ hãi liên tục lùi về sau, khóe mắt liếc thấy ta ra hiệu bảo hắn yên tâm, lúc này mới bình tĩnh lại: "À, người là tổ tiên Tạ gia của ta."
Hứa Khâm hất tay ra, nhìn bộ dạng nhu nhược của Tạ Bán Xuân, vẻ mặt đầy ẩn ý: "Ngươi thật sự không bằng tổ tiên của ngươi. Ai đang âm thầm bảo vệ ngươi?"
"Không, không có ai cả. Ta không có người thân, không có bạn bè, đến đi đều đơn độc, không hiểu ngài đang nói gì."
Thư sinh không giỏi nói dối, một phen nói năng trước sau bất nhất, khiến Hứa Khâm mất hết kiên nhẫn, trực tiếp ra tay từ xa cắt đứt lời hắn.
Tạ Bán Xuân bị pháp lực treo lơ lửng giữa không trung, một luồng sức mạnh siết chặt cổ hắn, siết đến nỗi mặt hắn đỏ bừng, mắt nổi tơ máu.
"Nói! Không nói ta sẽ g.i.ế.c ngươi!"
Yêu nghiệt hóa hình, không dám g.i.ế.c người, nếu không Thiên Đạo tự khắc giáng xuống trừng phạt.
Hứa Khâm muốn dụ ta ra tay, vừa hay cũng để hăm dọa Tạ Bán Xuân.
Tạ Bán Xuân bị siết đến mức mắt trợn ngược, vẫn cố gắng không nói ra thân phận của ta.
Hứa Khâm tức giận đến mức ném hắn ra ngoài, ném đến nỗi Tạ Bán Xuân phun ra mấy ngụm máu.
Hắn tức giận vì bản thân không thể cứu được thê tử mình, tức giận vì Tạ Bán Xuân cứng miệng, tức giận vì không dò hỏi được thân phận của ta.
Hắn tra tấn Tạ Bán Xuân một trận, giống như đang vò nát, đập mạnh một miếng giẻ bẩn bên bờ giếng.
Quả nhiên yêu nghiệt vẫn là yêu nghiệt, dù đã làm người bao lâu nay, cách hành xử vẫn cứ kỳ quái.
Ta đang định ra tay, thì thấy Tạ Bán Xuân dù đang vô cùng đau đớn, vẫn cố gắng mấp máy môi nói với ta: "Chờ ta."