Ngày Trở Về

Chương 8



Phu quân của Hứa tiểu thư qua đời.

Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp thành, khiến đám bà mối vô cùng kích động.

Rồi tin Hứa tiểu thư mang thai cũng chẳng mấy chốc mà ai ai cũng biết.

Đám bà mối nghe xong liền ủ rũ, khóc thầm.

Nhưng những chuyện ồn ào ngoài kia chẳng liên quan gì đến Hứa Mi. 

Nàng vừa lo liệu tang sự cho Hứa Khâm vừa cùng ta ở trong hậu viện, đốt quần áo cũ, trồng cây lê.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

"Giao linh đường cho Tạ công tử có ổn không? Trông hắn có vẻ ngốc nghếch, yếu đuối lắm."

"Hắn chỉ là trông vậy thôi, chứ thực ra tinh khôn lắm. Nếu không ta cũng chẳng để hắn làm tiểu đồng theo hầu ta."

Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng nuốt chửng quần áo cũ, ánh lửa lúc này giống hệt như năm đó trong thư phòng mùa đông tuyết rơi khi sưởi ấm, mờ ảo mà ái muội.

Hứa Mi buông lời hỏi: "Tiểu chủ nhân, năm đó ở thư phòng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Chuyện mấy trăm năm trước rồi, ta làm sao nhớ được."

Trước khi đi, Tạ Bán Xuân vẽ cho Hứa Mi một bức chân dung của Hứa Khâm.

Điều kiện là Hứa Mi phải trả lời hắn một câu hỏi.

Giống như Tạ Ý, rất biết cách làm giao dịch.

Tên ngốc này tưởng rằng giấu được ta, lại không biết ta đang trốn sau cây, nghe hắn buôn chuyện.

"Doãn tiểu thư, và lão tổ tông của ta là quan hệ gì?"

Hứa Mi cười nói: "Nàng là một nữ tỳ của Tạ gia năm đó, và Tạ công tử... có chút ràng buộc."

"Ra là vậy! Khó trách bức họa của nàng lại được lưu truyền trăm năm trong Tạ gia, xem ra có một đoạn tình ái ân oán rồi."

Khóe miệng Hứa Mi giật giật.

Kẻ sĩ thường hay tưởng tượng, lại chỉ tưởng tượng những gì mình muốn tưởng tượng.

Như là đang tự cổ vũ bản thân, Tạ Bán Xuân hào phóng nói: "Người đã khuất trăm năm đã qua, vẫn là sống ở hiện tại quan trọng nhất."

Nói xong xoay người liền đụng phải ta đang từ sau cây bước ra.

“Xin lỗi xin lỗi, có đụng đau không?"

Ta véo lấy mặt hắn, hung hăng dùng sức.

Tạ Bán Xuân muốn giả vờ một chút, nhưng thất bại rồi, đau đến nhe răng trợn mắt.

"Nói đi. Khi nào thì có thể cảm nhận được sự chạm vào của ta."

Tạ Bán Xuân xoa xoa mặt, yếu ớt nhìn ta: "Bắt đầu từ lúc cõng cô nương ra khỏi mộ thất. Doãn cô nương phát hiện khi nào?"

Ta bĩu môi về phía Hứa Mi: "Hứa tiểu thư bắt gặp nhiều lần rồi, ngươi lén lút sờ vạt áo ta."

Mặt Tạ Bán Xuân đỏ bừng lên, nhịn một lúc lâu rồi chọn cách im lặng.

Hứa Mi lấy ra một mảnh vỡ đưa cho ta: "Có lẽ là tiểu công tử đã làm vỡ đèn trường minh cứu ngươi ra, hai người mới có sự ràng buộc này. Cây đèn trường minh kia đã bị phu quân quá cố phá hủy tan tành, đây là mảnh vỡ duy nhất, cứ coi như là kỷ niệm cho hai người vậy."

"Ngươi giữ lấy đi. Đèn trường minh là thánh vật, cho dù chỉ còn một mảnh vỡ, chỉ cần chăm chỉ tu luyện, không phải là không có khả năng phục hồi. Đến lúc đó ngươi dùng thất khiếu chi pháp, có thể hồi sinh bất cứ người ngươi muốn."

Hứa Mi nhìn ta hồi lâu, cảm kích gật gật đầu.

Trải qua biến cố này, hai khiếu trở về thân thể, ta không cần dùng ô cốt linh che chắn nữa, có thể tự do đi lại.

Điều này cũng dẫn đến, nếu đi gấp gáp thì Tạ Bán Xuân không đuổi kịp ta.

Hắn vẫy vẫy tay, chào tạm biệt Hứa Mi.

Trăm năm trước, ngày đông, tuyết lớn.

Trong thư phòng Tạ gia.

Hai người mũi dần dần chạm vào nhau, lông mi run rẩy, khẽ động đậy.

Sau đó công tử như là đột nhiên nhớ ra điều gì, rụt người lại.

Tiểu thư mở mắt ra, nhìn người trước mặt đang lúng túng, mỉm cười rạng rỡ.

Nghiêng người tiếp tục sưởi ấm.

Ngọn lửa bập bùng, trong phòng tối nảy sinh suy tư.

-------------------------------------------

Hứa Mi chuẩn bị xe ngựa cho chúng ta.

Để tránh lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chúng ta gần như một đường phi nhanh, ngựa không dừng vó chạy về nhà cũ của Tạ gia.

Nhà cũ của Tạ gia, một cỗ khí quỷ lượn lờ.

Dù là gia tộc hiển hách đến đâu, ở ngôi nhà cũ như thế này hai mươi năm, đều sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

Ta không khỏi nhìn về phía Tạ Bán Xuân.

Hắn còn có thể sống, có lẽ thật sự là nhờ vào một thân chính khí.

Tạ Bán Xuân nhìn lá vàng rụng đầy đất, cánh cửa lớn hoen gỉ, mạng nhện giăng đầy, có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn đưa tay mời ta vào trong.

Bức họa ở sâu trong căn phòng tối của ngôi nhà cũ.

Cô nương trong tranh ngồi trên con đường dài dưới đêm trăng, đầy mặt u sầu.

Quả thật giống ta như đúc.

Nhưng cả căn phòng tối, ngoại trừ bức họa này, ngay cả bức họa của bản thân Tạ Ý cũng không có.

“Không phải nên có hai bức sao? Bức của nam chủ nhân đâu?"

"Con cháu vô dụng, làm mất rồi."

"Vậy bức họa của thê tử lão tổ tông ngươi đâu?"

Tạ Bán Xuân nói: "Cha nói, lão tổ tông yêu thê tử, lại không muốn dung mạo của thê tử bị người khác nhìn thấy. Bèn giấu thê tử đi, tất cả các bức họa cũng đều giấu đi. Không ai biết thê tử của lão tổ tông trông như thế nào."

Tạ Bán Xuân muốn nói lại thôi, muốn hỏi lại cảm thấy đường đột.

Ta thẳng thắn đáp: "Lão tổ tông ngươi năm đó cưới chính là vị công chúa được hoàng đế sủng ái nhất, nhưng ta c.h.ế.t sớm, không biết kết cục của họ ra sao. Bức họa này của ta, ước chừng là lão tổ tông ngươi sau khi phụ bạc ta, lại phát hiện ra ta là ánh trăng sáng của hắn sau khi ta chết, nên mới chuẩn bị thêm một bức cho ta, hưởng hương hỏa trăm năm của các ngươi."

"Ra là vậy."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com