Ngày Trở Về

Chương 9



Ta muốn xem kỹ bức họa, lại khi đưa tay ra, vô cớ nghe thấy tiếng khóc nức nở.

Ta hỏi Tạ Bán Xuân: "Ngươi có nghe thấy tiếng nữ nhân đang khóc không?"

Trong căn phòng tối âm u, nhìn quanh chỉ có chúng ta một người một quỷ, một ngọn nến.

Tạ Bán Xuân vững vàng trốn ra sau lưng ta, lắc đầu.

"Lấy bức họa xuống, đi theo ta."

Âm thanh đến từ một cái giếng cạn trong khu vườn hoang, quỷ khí bao trùm Tạ gia cũng bắt nguồn từ đây.

Thấy ta nhìn chằm chằm vào miệng giếng im lặng, Tạ Bán Xuân run rẩy hỏi: "Doãn cô nương, ngươi, ngươi đang nghĩ gì vậy?"

"Ta đang suy nghĩ ta và nữ quỷ trong giếng này, ai c.h.ế.t sớm hơn. Ai c.h.ế.t sớm, đến lúc đánh nhau thì ai có khả năng thắng lớn hơn."

Ta còn chưa dứt lời, tiếng khóc than trong giếng biến mất, tiếp theo nước đen cuồn cuộn dâng lên, lao thẳng đến miệng giếng.

Tạ Bán Xuân lập tức chắn trước người ta.

Nước đen không tràn ra khỏi miệng giếng, chỉ sôi sục tại chỗ, giống như là...

Giống như thú cưng yêu quý bị lạc mất đã lâu, cuối cùng cũng tìm thấy chủ nhân.

Sau một trận rung chuyển dữ dội, trong nước đen hiện ra một khuôn mặt người.

Trên mặt đầy rong rêu, những vết xước lớn nhỏ không đều giống như do đá vụn ven nước gây ra.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Thủy quỷ vén rong rêu trước mắt, sau khi nhìn rõ dung mạo của ta, từ tiếng khóc thút thít nhỏ, biến thành tiếng khóc lớn: "Tiểu thư, tiểu thư, người đã trở lại, cuối cùng ta cũng được gặp người rồi! Đại công tử nói đúng, ta nhất định sẽ đợi được người!"

Bị nhốt thời gian quá lâu, ta không nhớ rõ dung mạo của nhiều người quen cũ.

Nhưng người trước mắt, dù nàng ấy đã biến dạng đến không nhận ra, nhưng vẫn là nha hoàn Tự Tự ngày ngày lẽo đẽo theo sau ta, cười toe toét.

Tự Tự, người đã che chở trước người ta, ra sức chứng minh sự trong sạch của ta, cuối cùng bị trói lại ném xuống sông.

Hai ta chủ tớ, vậy mà làm quỷ cũng làm cùng nhau.

Tự Tự không thể rời khỏi giếng cạn, chỉ có thể nằm úp sấp trên thành giếng, ngẩng đầu mỉm cười nhìn ta, dường như nhìn thế nào cũng không đủ.

Ta cũng nhìn nàng ấy mỉm cười.

Dọa Tạ Bán Xuân sợ c.h.ế.t khiếp.

Hắn không nhìn thấy Tự Tự, cũng không nghe thấy Tự Tự nói chuyện. 

Chỉ có thể thấy ta nhìn chằm chằm vào miệng giếng với vẻ mặt kỳ lạ, trên mặt hiện lên nụ cười từ ái mà hắn chưa từng thấy.

Nhưng hắn có thể phán đoán hiện tại ít nhất là an toàn.

Vì vậy hắn bê một cái ghế đến, trên tay cầm sách.

Tạ Bán Xuân ngồi xuống bên cạnh, vừa chờ ta giải quyết nữ quỷ trong giếng, vừa thong thả lật sách.

Tạ gia, không có người bình thường.

...........................

Tự Tự nằm úp sấp trên miệng giếng lải nhải: "Ta bị ném xuống sông, không lâu sau thì chết. Thi thể trôi theo dòng nước, qua không biết bao lâu, bị người ta vớt lên. Bọn họ đặt t.h.i t.h.ể của ta lên bàn thờ, lập đàn làm phép, ép linh hồn ta ra ngoài. Ta lúc này mới nhìn thấy chủ nhân làm tất cả những việc này. Là đại công tử. Tiểu thư, là đại công tử Tạ Ý."

Nói đến câu cuối cùng, Tự Tự còn có chút kích động.

Nghe thấy tên của Tạ Ý, ta theo bản năng liếc nhìn Tạ Bán Xuân.

Tạ Bán Xuân vừa lật sang trang sách, nhận ra ánh mắt của ta, ngẩng đầu mỉm cười với ta.

“Đại công tử nói, ta c.h.ế.t oan ức, lại tan vào dòng nước, quỷ sai rất phiền phức khi xử lý loại như ta, lơ là một chút, vừa lúc để hắn tìm thấy ta."

Ta hỏi: "Tạ Ý làm những chuyện thần thần quỷ quỷ này, rốt cuộc là muốn làm gì?"

Tự Tự lắc đầu: "Đến bây giờ ta cũng không rõ lắm. Năm đó đại công tử tìm thấy ta, nói với ta tiểu thư đã c.h.ế.t rồi, hỏi ta còn muốn gặp người nữa hay không."

Nói xong Tự Tự nghiêng đầu: "Tiểu thư có biết ta trả lời thế nào không?"

Nàng cười tinh quái: "Ta hỏi ngược lại đại công tử, người có muốn gặp lại tiểu thư không?"

Ta hít thở dồn dập.

Tự Tự phun ra một ngụm nước đen, tiếp tục cười nói: "Lúc đó a..."

Lúc đó.

Cho dù là hồn phách, hồn phách của tiểu nha hoàn cũng đầy thương tích.

Thi thể nàng ấy trôi theo sông gần trăm ngày, không biết trăm ngày đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết ngẩng đầu nhìn lên, đại công tử phong độ ngời ngời ngày nào giờ đây ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế gỗ màu vàng, mặt không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào hồn phách đã lìa khỏi xác của mình.

Tự Tự nhìn quanh bốn phía, muốn tìm kiếm tiểu thư của mình.

Bình thường khi đại công tử tiếp khách ở tiền sảnh, tiểu thư nhà mình sẽ trốn sau tấm bình phong. 

Khi thì đọc sách khi thì vẽ tranh, nghe huynh trưởng bàn luận chính sự. 

Đợi đến khi khách rời đi, mới mỉm cười đi ra cùng huynh trưởng phân tích tình hình.

Còn bản thân Tự Tự, khi thì nằm gục trên bàn ngủ gật, chờ tiểu thư nhẹ nhàng đánh thức mình; khi thì vừa ăn hoa quả tiểu thư chuẩn bị sẵn, vừa nghe nàng và đại công tử nói những lời mình chẳng hiểu một chữ nào.

Nàng chỉ hiểu một điều, tiểu thư nhà mình và đại công tử thật xứng đôi, quả không hổ là huynh muội.

Cả kinh thành, không có ai xứng đôi hơn họ, đúng là một cặp bích nhân.

Giờ đây đại công tử tóc đã bạc nửa đầu, im lặng hồi lâu mới mở miệng, giọng nói êm tai như tiếng ngọc va vào nhau ngày nào, giờ đây lại ngập ngừng vô cùng.

"Ngươi là người hầu trung thành, có thể vì danh tiếng của tiểu thư mà chết. Bây giờ, ngươi có nguyện ý vì tiểu thư, chịu thêm trăm năm khổ cực nữa không?"


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com