Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 215



Cả nhóm đội Điên Cuồng Săn Lùng đi theo Bạch Trú Lam đến phòng khám.

 

Từ xa, mấy người đã thấy Liên Quyết mặc đồng phục của đội hành động Hắc Kiêu, đang đi về phía bọn họ.

 

Sau khi gặp nhau, Bạch Trú Lam chào một tiếng: "Chỉ huy Liên."

 

Liên Quyết khẽ gật đầu: "Dẫn người mới đi khám sức khỏe à?"

 

Bạch Trú Lam: "Vâng."

 

Liên Quyết thản nhiên nói: "Để tôi dẫn họ đi, anh đi làm việc của mình đi."

 

Bạch Trú Lam vâng lời, nghe lệnh rời đi.

 

Liên Quyết dẫn cả đám đến phòng khám sức khỏe không một bóng người, lấy ra bảy ống m.á.u từ tủ lạnh chứa đồ, đặt lên giá đựng mẫu máu.

 

Anh lại lấy thêm bảy tờ giấy khám sức khỏe trên bàn làm việc, sau khi để mấy người Tùy Thất ký tên, ghi chữ "Đạt" ở góc dưới bên phải, sau đó ký tên mình vào.

 

Tùy Thất nhìn ống nghiệm dán nhãn "Ngưu Đại Hoa", hỏi: "Đây là m.á.u của ai?"

 

Ánh mắt Liên Quyết rời khỏi tờ giấy khám sức khỏe, rơi xuống người Tùy Thất: "Của tôi."

 

Tùy Thất: "…"

 

Cô chắp tay, chân thành cảm ơn: "Cảm ơn anh khẳng khái tương trợ."

 

Hàn Yên cũng nhỏ giọng cảm ơn theo.

 

Tân Dặc huých nhẹ vào người cô bé: "Cảm ơn nhầm người rồi, ống m.á.u của em là do anh Tự cho đấy."

 

Hàn Yên quay sang Trần Tự, lại nói cảm ơn lần nữa.

 

Trần Tự nói thẳng: "Không cần khách sáo."

 

"Anh Tự, sao anh lại hai mặt thế?" Bùi Dực khoác vai Trần Tự: "Lúc em và chị Tân cảm ơn anh, anh cũng đâu nói như vậy."

 

Trần Tự đẩy tay cậu ta ra: "Cậu nhiều lời quá đấy."

 

Liên Quyết ký xong tất cả các giấy khám sức khỏe, lại dẫn mấy người đi làm thủ tục nhập chức.

 

Có chỉ huy Liên ở đây, thủ tục của tám người đội Điên Cuồng Săn Lùng nhanh chóng được hoàn tất, nghề nghiệp trên thẻ thông hành cũng đổi thành: Thành viên đội tìm kiếm vật tư Quạ Xám.

 

Tùy Thất có chút kích động, cuối cùng cũng có tư cách thu thập vật tư rồi, cảm động quá đi.

 

Bùi Dực cũng cảm thán: "Ngày thứ năm sinh tồn trên Tinh cầu Hắc Diên, trở thành thành viên chính thức của Quạ Xám, oh yeah!"

 

Tùy Thất nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Sao cậu biết nơi này tên là Tinh cầu Hắc Diên?"

 

Bùi Dực nói: "Lúc mới đến, người bị lây nhiễm cùng phòng nói cho em biết, chị không biết sao?"

 

Tùy Thất gật đầu: "Không phải vòng chơi lần này của chúng ta là thế giới ảo sao, tôi còn cho rằng sẽ không có tên tinh cầu đấy."

 

"Đương nhiên là có rồi, logic thiết lập của ban tổ chức vẫn rất hoàn chỉnh." Bùi Dực đáp.

 

"Ừm, đúng là rất hoàn chỉnh."

 

Tám người đội Điên Cuồng Săn Lùng nhận đồng phục Quạ Xám, quẹt thẻ thông hành vào ký túc xá nhân viên, chọn hai phòng liền kề.

 

Mỗi phòng lại có hai phòng ngủ, một phòng khách nhỏ, một nhà bếp nhỏ và một nhà vệ sinh riêng.

 

Chim sẻ tuy nhỏ, nhưng cái gì cần có vẫn có.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điều kiện thật sự rất tốt.

 

Bốn cô gái Tùy Thất, Muội Bảo, Hàn Yên và Tân Dặc ở một phòng.

 

Bốn thanh niên còn lại ở một phòng.

 

Mấy người nghỉ ngơi một lúc, rủ nhau đến quầy quy đổi mua một số đồ dùng thiết yếu.

 

Cả đám tằn tiện mua cái này một ít, cái kia một ít, cái gì cũng chọn loại rẻ nhất.

 

Kết quả lúc ra khỏi quầy quy đổi, điểm quy đổi của Tùy Thất chỉ còn hai con số.

 

Cô nhìn số dư chỉ còn 13 điểm trong thẻ thông hành, cùng một núi đồ rẻ trong ngực, chìm vào suy tư.

 

Đây là cái nhật ký sinh tồn chất lượng thấp thời mạt thế gì vậy?

 

Đúng là tiêu tiền như nước mà.

 



 

Ngày thứ sáu sinh tồn trên Tinh cầu Hắc Diên, đội Điên Cuồng Săn Lùng chính thức ra ngoài tìm kiếm vật tư.

 

Có Trần Tự làm tài xế già và khả năng cảm ứng vật tư của Tùy Thất, tám người tìm vật tư dễ như trở bàn tay.

 

Suốt ba ngày liền, hôm nào đội Điên Cuồng Săn Lùng cũng thắng lợi trở về.

 

Phần vượt quá chỉ tiêu được quy đổi thành điểm.

 

Tùy Thất lại trở thành phú bà giàu có.

 

Do biểu hiện của cả đám quá xuất sắc, tối hôm đó, Bạch Trú Lam đã đích thân mời đội Điên Cuồng Săn Lùng đại diện Quạ Xám tham gia giải đấu tìm kiếm vật tư.

 

Với tư cách là đội trưởng, Tùy Thất chủ động hỏi: "Quạ Xám có tổng cộng mấy đội tham gia?"

 

Bạch Trú Lam: "Ba đội, tôi và Quách Thành mỗi người dẫn một đội."

 

Hắn ân cần nói: "Đừng áp lực quá, mọi người chỉ cần phát huy như bình thường là được."

 

Tùy Thất bắt đầu vẽ bánh cho Bạch Trú Lam: "Bọn tôi mà phát huy bình thường, thì chắc chắn giành được hạng nhất đấy."

 

Bạch Trú Lam thấp giọng cười một tiếng: "Nếu mọi người thật sự có thể giành được giải nhất, có yêu cầu gì, cứ việc đưa ra."

 

Đối phương đã nói vậy, Tùy Thất cũng không khách sáo nữa: "Vậy thì, tăng lương cho bọn tôi."

 

Bạch Trú Lam hào phóng nói: "Không thành vấn đề, tăng bao nhiêu mọi người tự quyết."

 

Lãnh đạo chịu tăng lương là lãnh đạo tốt.

 

Tùy Thất gào thét tiếng lòng của kẻ làm công ăn lương: "Cảm ơn đội trưởng Bạch, chắc chắn chúng tôi sẽ làm việc chăm chỉ!"

 

Bạch Trú Lam cười nói: "Tối nay nghỉ ngơi cho khỏe, tám giờ sáng mai tập trung ở cổng, chúng ta phải đến khu thi đấu trước một ngày."

 

Tùy Thất: "Tuân lệnh."

 

Ngày thứ chín sinh tồn trên Tinh cầu Hắc Diên, 7 giờ 50 phút, tám người đội Điên Cuồng Săn Lùng đúng giờ có mặt tại cổng lớn.

 

Tùy Thất vừa ngước mắt lên, đã thấy Liên Quyết vô cùng nổi bật đứng trước xe chở vật tư.

 

Giữa đám đông người mặc đồng phục đen, chỉ có mái tóc nửa bạc của anh là rõ ràng lạ thường.

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Những người xung quanh như thể bị làm mờ, không thấy rõ dáng vẻ.