Đám người Tùy Thất đi thẳng về phía anh.
Bùi Dực hỏi: "Anh Liên, anh cũng tham gia giải đấu ba bên à?"
Liên Quyết "ừm" một tiếng.
Bùi Dực lại hỏi: "Anh đi làm gì vậy, thi đấu sao?"
Liên Quyết: "Giám sát mọi người thi đấu."
Bùi Dực: "Ồ."
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Vẫn là Trần Tự lái xe, Tùy Thất ngồi ở ghế phụ.
Chỉ huy Liên và các thành viên khác của đội Điên Cuồng Săn Lùng ngồi trong thùng xe.
Tùy Thất kéo vách ngăn ra, nghiêng đầu hỏi: "Giải đấu được tổ chức ở đâu?"
Liên Quyết: "Thành Tháp Đen, đi xe ba tiếng."
Tùy Thất đáp "Đã rõ" một tiếng, sau đó nhắm mắt ngủ ngay.
Cô ngủ một mạch đến nơi.
Sau khi xuống xe, Tùy Thất sảng khoái tinh thần, đứng trước xe nhìn về phía xa xa.
"Không phải gọi là thành Tháp Đen sao, sao lại không có tháp?"
Cô đang tự lẩm bẩm, sau lưng lại vang lên giọng nói hững hờ của Liên Quyết: "Tháp Đen không phải tháp."
Anh nhìn về phía ngọn núi hùng vĩ xa xa: "Ngọn núi đó, gọi là núi Tháp Đen."
Tùy Thất nhìn theo ngọn núi cao chót vót ở phía xa: "Đúng là giống một tòa tháp thật."
Lúc cô thu tầm mắt lại, vừa hay có mấy xe chở vật tư của đội Thánh Quang Thiên Khung chạy tới từ phía đối diện.
Tên nhóc lông xanh mới gặp mấy hôm trước bước xuống từ chiếc xe đầu tiên, theo sau là một nhân viên y tế mặc áo blouse trắng.
Tùy Thất nhìn lướt qua người mặc áo blouse trắng, ánh mắt vừa rơi xuống đối phương, người nọ đã nhạy bén ngước lên nhìn lại.
Ánh mắt như đang nhìn rác rưởi kia, thật đúng là đã lâu không thấy.
Tùy Thất bình tĩnh đối mắt với Sâm Việt một giây, sau đó thản nhiên dời đi.
Đúng lúc buổi nói chuyện động viên trước giải đấu ba bên cũng bắt đầu.
Tùy Thất lập tức dẫn anh em bạn dì bước vào hàng ngũ của Quạ Xám, hòa mình vào đám đông.
Người phát biểu là người phụ trách giải đấu do Liên minh Vĩnh Tự cử đến, đối phương nói hơn một tiếng đồng hồ, nhưng thông tin hữu ích lại chẳng có bao nhiêu.
Giải đấu tìm kiếm vật tư sẽ bắt đầu đúng 8 giờ 30 phút sáng mai, kéo dài ba ngày liên tiếp.
Khi giải đấu kết thúc, bên nào tìm được nhiều vật tư nhất, bên đó thắng.
Sau bài phát biểu lê thê dài dòng, đến phần lựa chọn giám sát viên.
Có tổng cộng chín đội tham gia giải đấu, giám sát viên cũng có chín người.
Hắc Kiêu, Thiên Khung và Căn Cứ Của Những Người Sống Sót, mỗi bên đưa ra ba người.
Liên Quyết là một trong chín giám sát viên.
Trong thùng rút thăm hình vuông màu đen, có chín tấm thẻ kim loại được đặt.
Rút được ai thì chọn người đó.
Hoàn toàn dựa vào vận may.
Tùy Thất chỉ có thực lực, không có vận may.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô đứng trước thùng rút thăm, quay đầu nhìn bảy đồng đội: "Ai may mắn nào?"
Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo đồng loạt lắc đầu.
Bùi Dực giơ tay: "Em!"
Tùy Thất: "Cậu?"
Tân Dặc gật đầu: "Tên ngốc này thật sự may mắn đấy, lần nào mua vé số cũng trúng thưởng, rút thăm cũng toàn được giải nhất."
Trần Tự cũng phụ họa: "Có lẽ cái này gọi là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc."
Bùi Dực tàn ngập tự tin thò tay vào thùng rút thăm: "Mọi người cứ chờ xem đi."
Bùi Dực nắm tấm thẻ kim loại màu trắng trong tay, cúi đầu nhìn tên người bên trên.
Mấy người Tùy Thất căng thẳng nín thở.
Khóe miệng Bùi Dực nhếch lên, cậu ta xoay tấm thẻ về phía đám người: "Nhiệm vụ hoàn thành!"
Hai chữ "Liên Quyết" trên tấm thẻ lấp lánh ánh sáng dưới ánh mặt trời.
Tất cả đồng thanh reo hò: "Yeah!"
"Bùi Dực, đúng là nhờ cậu rồi."
"Lợi hại, lợi hại."
"Anh Bùi Dực đúng là cẩm lý sống mà."
Bùi Dực mỉm cười, nhận lấy lời khen từ mọi người, lúm đồng tiền trên má lõm sâu.
"Xì, có gì đáng tự hào chứ, cười như thằng thiểu năng vậy."
Một giọng nói khiến tất cả tụt mood thình lình truyền vào tai mọi người.
Bùi Dực ngẩng đầu nhìn người vừa đến, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất: "Sao lại là tên lông xanh nhà anh nữa vậy!"
Lam Côn khoanh tay trước ngực, dùng ánh mắt vừa khinh miệt vừa chế giễu lướt qua từng người trong đám Tùy Thất: "Cho dù có rút được Liên Quyết làm giám sát đi cùng, các người cũng không thắng được đội Thánh Quang của bọn này đâu."
Tả Thần chỉ nhìn ánh mắt của đối phương thôi đã thấy khó chịu: "Đồ bại tướng dưới tay bọn này, ở đây sủa cái gì thế?"
Thẩm Úc hỗ trợ: "Thực lực quá kém, chỉ có thể khoe khoang miệng lưỡi thôi."
Không ngờ Lam Côn không đáp trả, ngược lại trên mặt còn có vài phần đắc ý, hắn ta ngước cằm liếc nhìn cả đám.
Tùy Thất lạnh lùng nói: "Mắt có bệnh thì đi chữa đi, đừng có lượn lờ trước mặt bọn này."
Cô dắt tay Muội Bảo, quay người đi về phía khu nghỉ ngơi: "Đi thôi các anh em, chúng ta không nói chuyện với rác rưởi."
Đám người đi theo Tùy Thất, nhấc chân rời đi.
Lam Côn khiêu khích thất bại, tức hộc m.á.u hét lên: "Các người cứ đợi đấy cho tôi!"
Bùi Dực quay đầu lại: "Ai thèm đợi anh chứ, cút về thùng rác của mình đi!"
Lam Côn bất lực gầm lên: "Mày mới là rác rưởi, cả Quạ Xám bọn mày, đứa nào cũng là rác rưởi!"
Sâm Việt nghe thấy tiếng la hét của Lam Côn, đi tới ngăn cản: "Lam Côn, câm miệng đi, bớt gây chuyện lại."
"Liên quan gì đến anh!" Lam Côn tức giận đáp một câu, sau đó nổi bão rời đi.
Chín đội tham gia thi đấu nghỉ ngơi một đêm tại khu nghỉ ngơi, 8 giờ 30 phút sáng hôm sau, giải đấu tìm kiếm vật tư chính thức bắt đầu.
Đội Điên Cuồng Săn Lùng được phân vào xe chở vật tư số 3.
Khu vực vật tư được chọn: Khu Nam Thành.