Cả đám sống vô cùng thảnh thơi trong biệt thự cao cấp của Sâm Việt.
Ở thoải mái, ngủ thoải mái, ăn uống cũng rất thoải mái.
Tay nghề của quản gia rất tốt, ông ấy sẽ chuẩn bị một ngày ba bữa vừa ngon miệng vừa cân bằng dinh dưỡng cho bọn họ.
Tùy Thất không cần phải nấu ăn, vì vậy vô cùng hưởng thụ cuộc sống như thế.
Cô còn lén trao đổi với quản gia rất nhiều kiến thức về nấu nướng, thu hoạch được không ít.
Sâm Việt cũng quan sát tình trạng bệnh của cô và Hàn Yên rất tỉ mỉ.
Anh ta đã cung cấp cho hai người các cô các phương pháp điều trị chuyên nghiệp.
Ba ngày sau, bệnh tình của hai người thuyên giảm rõ rệt.
Những đốm đen trên người Hàn Yên ngừng lan rộng, cơn đau ở vùng bị nhiễm bệnh cũng giảm đi rất nhiều.
Giá trị sinh mệnh của Tùy Thất tăng lên, ổn định ở mức 110.
Sâm Việt quả thực rất có thực lực, cũng rất nỗ lực.
Anh ta cắm rễ trong phòng thí nghiệm từ sáng đến tối, ngày đêm không nghỉ, quên ăn quên ngủ nghiên cứu virus nấm đen.
Giữa chừng, Sâm Việt dành chút thời gian về tổ chức Thiên Khung nhậm chức, giao cho hai trợ lý mà người cha làm chấp chính quan phái tới hỗ trợ chuẩn hóa lại nguồn gốc của vật thí nghiệm, nghiêm cấm việc cưỡng ép người bị lây nhiễm thành vật thí nghiệm.
Những người bị lây nhiễm tự nguyện tham gia thí nghiệm, mỗi ngày được phát năm mươi điểm quy đổi.
Hai bên ký kết hợp đồng, ràng buộc lẫn nhau.
Sau khi đơn giản xử lý xong công việc, anh ta lại không ngừng nghỉ quay về phòng thí nghiệm.
Sống trong thời đại này, Sâm Việt chỉ muốn cứu thế.
Tùy Thất và Muội Bảo cũng tích cực phối hợp với nghiên cứu của anh ta, thỉnh thoảng bị lấy m.á.u nhiều hơn một chút cũng không nói gì.
Chỉ lén uống một ít t.h.u.ố.c bổ m.á.u để bù lại.
Những lúc rảnh rỗi, Hàn Yên cũng thường xuyên vào phòng thí nghiệm giúp Sâm Việt vài việc lặt vặt.
Ngày thứ mười chín sinh tồn trên Tinh cầu Hắc Diên, sương độc chậm rãi tiến lại gần nơi ở của Sâm Việt.
Lần này không được may mắn như lần trước.
Biệt thự của Sâm Việt không phải là khu an toàn cuối cùng.
Bốn người đội Trốn Khỏi đành phải nói lời tạm biệt với Sâm Việt, bắt đầu chạy trốn sương độc.
Muội Bảo để anh ta lấy thêm hai ống máu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, được Tả Thần ôm vào lòng đút t.h.u.ố.c bổ máu.
Sâm Việt cũng thực hiện lời hứa, để mỗi thành viên của đội Trốn Khỏi chọn một bộ đồ ăn bằng vàng mang đi.
Hàn Yên vẫn cần tiếp tục truyền dịch để ổn định bệnh tình, Sâm Việt giữ thái độ có trách nhiệm với bệnh nhân, không để Hàn Yên đi.
Tùy Thất hỏi ý kiến của Hàn Yên, cô bé quyết định ở lại tiếp tục điều trị.
Cô bé nói rằng đợi sau khi bình phục, sẽ đi gặp mấy người Tùy Thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hàn Yên không hề biết rằng sau lần chia tay này, có lẽ mình không bao giờ có thể gặp lại những người bạn này nữa.
Vẻ mặt của bốn người Tùy Thất vẫn như thường, không hề tỏ ra đau buồn hay tiếc nuối.
Cả đám mỉm cười ôm nhau, nói lời tạm biệt.
Quản gia lái xe từ trong gara ra giúp bọn họ, còn đặt vào cốp sau hai bình trà sữa trân châu yến mạch khoai lang tím QQ dẻo dai thật lớn, và một ít lương khô có thể ăn liền.
Bốn người cảm động nói cảm ơn, lên xe vật tư, lại tiếp tục lên đường.
Bóng dáng của Sâm Việt, Hàn Yên và ngài quản gia trong gương chiếu hậu ngày càng nhỏ, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Lần này đội Trốn Khỏi đi đường nhẹ nhàng hơn lần trước rất nhiều.
Sau khi Sâm Việt chính thức trở thành quan y của tổ chức Thiên Khung, đã hủy bỏ lệnh truy nã với Tùy Thất và Muội Bảo.
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Phía sau bốn người không còn ai đuổi theo, vật tư trong Kho Hàng Tuỳ Thân dồi dào, lại có xe làm phương tiện di chuyển, việc chạy trốn sương độc trở nên rất dễ dàng.
Cứ như vậy, đội Trốn Khỏi thuận lợi bước vào ngày thứ hai mươi mốt sinh tồn trên Tinh cầu Hắc Diên.
Gần trưa, Tả Thần đang quen tay hay việc lái xe, một xe vật tư màu đen chợt xuất hiện trong gương chiếu hậu bên trái.
Chiếc xe kia ngày càng gần, ngày càng gần, cho đến khi chạy song song với xe của đội Trốn Khỏi.
Cửa sổ sau của xe vật tư màu đen hạ xuống, để lộ khuôn mặt búng ra sữa và nụ cười rạng rỡ của Bùi Dực.
"Anh Thần, kỹ thuật lái xe không tệ nhỉ."
Tả Thần gật đầu chào hỏi: "Cũng phải xem ai dạy tôi chứ."
Một câu vừa khen mình, vừa khen Liên Quyết.
Bùi Dực nghe xong cười càng tươi hơn, nhoài người về phía ghế phụ nói với Liên Quyết: "Anh Liên, anh Thần khen anh dạy giỏi kìa."
Liên Quyết đang nhắm mắt nghỉ ngơi: "Ừ, nghe rồi."
Bùi Dực lại quay đầu lại, nói: "Anh Thần, hay là chúng ta cùng ăn trưa đi."
Tùy Thất cũng hạ cửa sổ ghế sau xuống, cười tươi nói: "Được thôi."
Liên Quyết mở mắt, nói với Trần Tự ở ghế lái: "Tìm một chỗ trống nào đó dừng xe đi."
Trần Tự lập tức tăng tốc chạy về phía trước, Tả Thần lái xe theo sau.
Hai xe vật tư trước sau dừng lại trên một bãi đất hoang rộng rãi bằng phẳng.
Tám người xuống xe, cụng nắm đ.ấ.m vào nhau, sau đó ngồi quây thành vòng tròn.
Tùy Thất lấy tám chiếc cốc vàng từ Kho Hàng Tuỳ Thân ra, rót trà sữa do quản gia tự làm, chia cho mọi người.
Bùi Dực kinh ngạc kêu lên: "Chị Tùy xa xỉ quá đi, uống nước mà cũng dùng cốc vàng sao!"
Tùy Thất nhếch mép: "Biết sao được, chị đây phất rồi."
"Vậy em không khách sáo nữa, uống trước nhé." Bùi Dực uống một ngụm lớn: "Ngon thật đấy."