Tả Thần nói: "Quản gia của Sâm Việt tự làm đấy."
Bùi Dực khen ngợi: "Vậy tay nghề của ông ấy cũng tốt thật."
Tùy Thất đang uống trà sữa, quang não rung lên.
Là tin nhắn của Hàn Yên.
"Chị Tùy, bệnh tình của em đã được kiểm soát rất tốt."
"Gần đây em đang hỗ trợ tiến sĩ Sâm trong phòng thí nghiệm, anh ấy khen em có năng khiếu, bảo em làm trợ lý thí nghiệm cho anh ấy."
Bên dưới là một tấm ảnh cô bé mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang y tế.
Khẩu trang che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời của cô bé.
So với vẻ đờ đẫn lúc mới gặp, đôi mắt kia đã có thêm mong đợi và ánh sáng.
Tùy Thất cười trả lời: "Hàn Yên nhà ta giỏi quá! Like like like!"
Hàn Yên: Ngại ngùng mỉm cười.jpg
"Em đi làm việc trước đây, tối tám chuyện sau."
"Được thôi."
Tùy Thất cất quang não, nụ cười trên môi nhạt đi.
Muội Bảo nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của cô: "Chị Tùy, sao chị lại không vui?"
"Không có gì đâu." Cô ngẩng đầu nhìn lên trời: "Chẳng qua nghĩ đến đây chỉ là bối cảnh ảo, sau khi thử thách sinh tồn này kết thúc, không còn gặp được Hàn Yên và tiến sĩ Sâm nữa, vì vậy có hơi buồn."
…
Muội Bảo khẽ thở dài: "Em sẽ nhớ chị Hàn Yên lắm."
Tùy Thất ôm Muội Bảo: "Chị cũng vậy."
Tân Dặc nhìn dáng vẻ sa sút của hai người, an ủi: "Không cần phải chán nản như vậy, ban tổ chức có thể tạo ra bối cảnh ảo chân thật thế này cũng không dễ dàng đâu."
"Nhân lực và tài lực tiêu tốn rất cao, chắc chắn ban tổ chức phải thu hồi vốn, sẽ không để chúng ta chơi một lần rồi xóa đi."
Tùy Thất lập tức phấn chấn hẳn lên: "Nói cách khác, nghĩa là sau này chúng tôi vẫn có thể gặp lại Hàn Yên và tiến sĩ Sâm sao?"
Tân Dặc gật đầu: "Loại bối cảnh ảo mô phỏng cao độ này, hẳn là sau này sẽ được phát triển thành game thực tế ảo riêng."
"Sau này muốn gặp Hàn Yên, chỉ cần đăng nhập vào game là được."
Muội Bảo nhắm mắt cầu nguyện: "Hy vọng bối cảnh Tinh cầu Hắc Diên có thể được làm thành game thực tế ảo."
Tùy Thất: "Cùng mong ước."
Thẩm Úc và Tả Thần cũng cầu nguyện theo.
Mấy người uống xong trà sữa, Tùy Thất lấy ra bếp năng lượng, nồi niêu xoong chảo và gia vị.
Liên Quyết cung cấp thịt, rau củ và trái cây.
Anh còn thành thạo bắt đầu gọi món: "Tôi muốn ăn sườn xào tỏi."
Tùy Thất lấy hai củ tỏi từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, đặt vào tay anh: "Bóc tỏi trước đi."
Cậu chủ Liên chỉ biết bóc vỏ quýt, không biết bóc vỏ tỏi, khiêm tốn hỏi: "Bóc thế nào?"
Tùy Thất liếc anh một cái, lấy lại một củ tỏi, bắt đầu hướng dẫn một kèm một.
"Đầu tiên tước ra một tép tỏi, giữ hai đầu, bóp mạnh một cái, lớp vỏ bên ngoài sẽ nứt ra, cứ thế xé lớp vỏ dọc theo đường nứt là bóc được tép tỏi trắng trẻo mập mạp."
Cô cười nhìn Liên Quyết, trêu chọc: "Học được chưa, cậu chủ Liên?"
Liên Quyết làm theo hướng dẫn của cô, thành công bóc được một tép tỏi, mới gật đầu đáp: "Được rồi."
Tùy Thất giơ ngón tay cái: "Đúng là học sinh ngoan, giỏi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bùi Dực thấy cảnh này thì bật cười: "Bóc tỏi thôi cũng được khen, sao chị Tùy giống như đang dỗ trẻ con vậy, ha ha."
Liên Quyết liếc cậu ta một cái, tiếng cười lập tức tắt ngấm.
Tùy Thất thoải mái nói: "Thì sao nào, lần đầu tiên đã bóc tốt như vậy, thật sự đáng khen mà."
Lần này Bùi Dực đã biết điều hơn: "Chị Tùy nói đúng!"
Liên Quyết cúi đầu tập trung bóc tỏi, khóe miệng khẽ cong lên.
Nụ cười thoáng qua, không ai phát hiện.
Ngoại trừ những cư dân mạng tinh tế đang dùng kính lúp xem livestream.
【Liên thần cười rồi, tôi có bằng chứng!】
【Các chị em ơi, không phải ảo giác đâu, tôi chụp màn hình rồi, anh ấy đang lén cười đấy.】
【Xem kìa, xem kìa, cái bộ mặt đắc ý ngầm này, mới được chị gái xì hơi khen một câu thôi đã vui đến thế sao?】
【Tâm lý học trẻ em đúng là hữu dụng ghê.】
【Tôi lại chèo thuyền được rồi, hê hê hê.】
【Mị cũng muốn được chị gái xì hơi khen quá đi~】
【Muốn biến thành củ tỏi, để chị gái xì hơi và Liên thần bóc một lần.】
【… Nghĩ thôi là được rồi.】
Sau khi Liên Quyết gọi món xong, mấy người khác cũng lần lượt nói món mình muốn ăn.
Vẫn như cũ, những người khác phụ trách chuẩn bị nguyên liệu, nấu cơm, Tùy Thất chỉ phụ trách nấu.
Tám món ăn nhanh chóng được làm xong, phần nào phần nấy cũng rất đầy đặn.
Trần Tự dựng một chiếc bàn gấp và hai chiếc ghế gấp dài trên bãi đất trống bằng phẳng.
Tân Dặc đặt nước có ga đã được ướp lạnh và trái cây cắt sẵn lên bàn.
Tả Thần và Thẩm Úc bưng món ăn lên bàn.
Liên Quyết và Bùi Dực phụ trách xới cơm.
Muội Bảo và Tùy Thất bưng thức ăn.
Mọi thứ đã sẵn sàng, đội Trốn Khỏi và đội Săn Lùng Hoang Dã ngồi đối diện nhau.
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Tám người cầm lấy nước có ga.
Tùy Thất nói: "Mừng ngày hội ngộ."
Cụng ly, ăn cơm.
Bảy người cắm đầu ăn ngấu nghiến.
Tả Thần không ăn được, cầm một chai dung dịch năng lượng, vừa hít hà mùi thơm của thức ăn vừa uống, cũng rất có hương có vị.
Tùy Thất ăn được một nửa, sau lưng vang lên tiếng bước chân vững chãi.
"Còn cơm không?"
Giọng nói quen thuộc truyền vào tai, mấy người đang ăn cơm lập tức ngẩng đầu.
Tùy Thất: "Anh Diễn!"
Thẩm Úc: "Anh Diễn đến rồi."
Muội Bảo: "Trùng hợp quá đi!"
"Anh Diễn ngồi đây này." Tả Thần dịch sang phía Thẩm Úc, trên chiếc ghế dài trống ra một chỗ.
Tùy Thất lấy một bộ bát đũa mới.