Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 237



Tống Diễn bước một bước dài, ngồi thẳng vào chỗ bắt đầu ăn.

 

Ăn chưa được hai miếng, lại vang lên một tiếng phanh xe đầy chói tai.

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Một xe bán tải màu đen dừng lại sau lưng tám người.

 

Lục Nhung đeo khẩu trang đen vội vã xuống khỏi ghế phụ: "Chị Tùy, chừa cho tôi miếng cơm!"

 

Lục Nhung đến gần, Tùy Thất mới nhìn rõ, thứ trên nửa dưới khuôn mặt đối phương không phải khẩu trang, mà là những đốm đen loang lổ.

 

Tùy Thất cười nhìn cô ta: "Đốm đen trên mặt cô trông cũng ngầu phết đấy."

 

Lục Nhung sờ mặt mình: "Thật không, tôi thấy hơi xấu."

 

Muội Bảo lắc đầu, giọng nói mềm mại: "Không xấu đâu, giống như nữ hiệp che mặt trong phim truyền hình ấy, đẹp lắm."

 

Lục Nhung được khen đến mức hai mắt cong lên: "Cảm ơn Muội Bảo."

 

Trên xe bán tải màu đen lại có thêm hai người xuống, là Lâm Phong và Giang Trần.

 

Hai người không thẳng thắn như Lục Nhung, lúc nhìn Tùy Thất vẫn thấy hơi khó xử.

 

Bọn họ đứng trước xe bán tải màu đen, mắt liếc về phía bàn ăn, chân lại không nhúc nhích.

 

Lâm Phong không có gì thay đổi.

 

Nhưng mặt Giang Trần đã đen đi phân nửa, chỉ có màu da bên vầng trán bên trái là còn bình thường, những phần da còn lại đều đã bị đốm đen bao phủ.

 

Tùy Thất kinh ngạc thốt lên: "Giang Trần, anh xấu thật đấy."

 

Lục Nhung đang vùi đầu lùa cơm bên cạnh bật cười hai tiếng.

 

Giang Trần nhảy dựng lên, vừa mở miệng ra, không ngờ lại không hề c.h.ử.i bới: "Nể tình cô đã cứu chị Nhung ra khỏi phòng thí nghiệm, tôi không thèm chấp cô."

 

Tùy Thất cười giả lả: "Vậy thì thật sự cảm ơn anh quá."

 

Trước khi quay lại ăn cơm, cô lại hỏi thêm một câu: "Anh và Lâm Phong thật sự không qua ăn cùng à?"

 

Lâm Phong quay mặt đi.

 

Giang Trần nói một đằng nghĩ một nẻo: "Tôi không ăn cơm cô nấu."

 

"Ồ, có cốt khí thế à?" Tùy Thất khẽ cười nói: "Vậy anh có giỏi thì đừng ngồi xe của tôi, chiếc xe bán tải màu đen đó cũng là tôi tặng cho Lục Nhung, anh ngồi cái gì mà ngồi?"

 

Giang Trần nghẹn họng, chỉ vào Tùy Thất nói: "Tùy Thất, cô… Oái!"

 

Một chiếc đũa xoáy tít bay ra, đập trúng ngón tay đang chỉ vào Tùy Thất của anh ta.

 

Liên Quyết ngồi bên phải Tùy Thất, đôi đũa trong tay thiếu mất một chiếc.

 

Cô lấy một đôi đũa mới đưa sang, Liên Quyết giơ tay nhận lấy.

 

Tả Thần quay đầu nhìn về phía Giang Trần: "Đại mỹ nữ nhà tôi làm sao?"

 

Thẩm Úc cũng nhìn chằm chằm Giang Trần: "Không phải là anh định mắng chị Tùy nhà tôi đấy chứ?"

 

Người đông thế mạnh, Giang Trần ôm ngón tay sưng đau, nói: "Không, tôi nào dám."

 

Nhưng nếu người ở đây ít hơn, anh ta dám mắng đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Nhung nghe thấy lời này, đặt bát đũa xuống, bước nhanh đến bên cạnh Giang Trần, bắt đầu không ngừng tát vào sau gáy anh ta.

 

"Không biết nói chuyện, đến câm miệng cũng không biết à?"

 

"Chị bảo cậu coi mình như người câm, đừng phun ra chữ nào, cậu coi lời chị nói như gió thoảng bên tai rồi phải không!"

 

"Còn dám lấy ngón tay chỉ vào người khác, một chút lịch sự cũng chẳng có!"

 

Đầu Giang Trần bị đ.á.n.h cho ong ong, anh ta vội vàng trốn sau lưng Lâm Phong: "Anh Lâm, cứu với!"

 

Lâm Phong không bị lay chuyển: "Tôi không dám cứu cậu đâu."

 

Lục Nhung véo tai Giang Trần: "Xin lỗi Tùy Thất!"

 

Dưới uy quyền của Lục Nhung, Giang Trần bị ép xin lỗi rất trôi chảy: "Tùy Thất, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, xin chị hãy tha thứ cho tôi."

 

Tùy Thất không so đo với đối phương, nói với Lục Nhung: "Lục Nhung, ăn cơm trước đi."

 

"Được rồi, đến đây." Lục Nhung buông Giang Trần ra, quay lại bên bàn tiếp tục ăn.

 

Hai thanh niên Giang Trần và Lâm Phong có cốt khí ngồi lại vào trong xe bán tải, vừa uống nước khoáng vừa gặm lương khô.

 

Ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Lục Nhung ăn ngon uống say.

 



 

May mà món nào Tùy Thất cũng nấu rất nhiều, nếu không đã không đủ ăn.

 

Trên bàn có thêm hai người, tốc độ gắp thức ăn của ai nấy nhanh hơn rất nhiều.

 

Bữa trưa kết thúc trong yên lặng và nhanh chóng.

 

Cả nhóm chà nồi rửa chén, dọn dẹp bàn sạch sẽ, bày trái cây và đồ uống lên, bước vào khoảng thời gian thư giãn sau bữa ăn.

 

Tống Diễn chạy trốn sương độc hoàn toàn bằng chân, ăn no thì buồn ngủ, muốn tìm một chỗ để ngủ.

 

Cốp sau xe vật tư của đội Trốn Khỏi đã bị nổ nát, Tùy Thất bèn xin phép Liên Quyết, lấy từ Kho Hàng Tuỳ Thân ra một bộ nệm và chăn trải vào cốp sau xe vật tư của đội Săn Lùng Hoang Dã, để Tống Diễn ngủ.

 

Tống Diễn nói cảm ơn, sau đó thoải mái nằm xuống ngủ.

 

Tùy Thất ngồi lại bên bàn ăn, hỏi thăm tình hình của Lục Nhung.

 

Tình trạng nhiễm virus nấm đen của Lục Nhung tương đối nghiêm trọng, sau khi tập hợp với đồng đội, virus bắt đầu lan rộng nhanh chóng.

 

May mà cô ta đã đổi được một liều t.h.u.ố.c ức chế virus nấm đen ở trung tâm giao dịch, tiêm xong mới có thể cầm cự được đến bây giờ.

 

Tùy Thất hỏi: "Thoạt nhìn Giang Trần cũng khá nghiêm trọng, anh ta có sống qua ngày hôm nay được không?"

 

Lục Nhung đáp: "Cậu ta không cẩn thận bị nhiễm mấy ngày trước thôi, cả người chỉ có mặt là mọc đốm đen, những chỗ khác vẫn bình thường, giá trị sinh mệnh cũng ổn định."

 

Tùy Thất vui vẻ cười: "Cũng biết chọn chỗ mà mọc nhỉ, chắc là Giang Trần tức lắm."

 

"Đương nhiên là tức rồi, còn khóc cả đêm đấy."

 

Lục Nhung uống một ngụm nước có ga, hỏi: "Các cô thì sao, mấy ngày nay có thuận lợi không?"

 

Bốn người đội Trốn Khỏi mỗi người một câu, bắt đầu kể từ giải đấu vật tư ba bên.