Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 240



Muội Bảo giơ cả hai ngón tay cái: "Anh Thần siêu tuyệt vời!"

 

Thẩm Úc cười nói: "Thành tựu này rất hợp với anh."

 

Tả Thần cũng rất biết đủ: "Cảm ơn ban tổ chức đã không cho tôi thêm một cái 'Độ Ngọt Vượt Mức'."

 

【Tiền thưởng mười triệu tinh tế tệ sẽ được chuyển vào tài khoản chỉ định của các người chơi trong vòng 12 tiếng, xin hãy chú ý biến động tài khoản.】

 

【Thử thách sinh tồn thứ tư kết thúc, sắp ngắt kết nối thần kinh, thoát khỏi bối cảnh ảo.】

 

【Xin các người chơi giữ nguyên tư thế, không di chuyển.】

 

Tùy Thất ôm Muội Bảo, nằm lại lên gối.

 

Thẩm Úc và Tả Thần cũng ngồi yên trên ghế lái và ghế phụ.

 

【10, 9, 8, 7… Kết nối thần kinh đã ngắt.】

 

Khi mở mắt ra lần nữa, Tùy Thất lại thấy được nắp kính trong suốt của khoang toàn cảnh thực tế ảo.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

 

Tiếng ù tai chói gắt và cảm giác choáng váng dữ dội cùng lúc xuất hiện.

 

Cô không nhịn được bịt tai lại, tháo mặt nạ dưỡng khí che miệng mũi, khó chịu đến mức nôn khan hai tiếng.

 

Giọng nữ điện t.ử dịu dàng vang lên bên tai:

 

"Choáng váng, đau đầu và lùng bùng lỗ tai, là những phản ứng bình thường khi sử dụng khoang toàn cảnh thực tế ảo trong thời gian dài, xin đừng lo lắng."

 

"Hiện tại bắt đầu giải phóng t.h.u.ố.c làm dịu, xin hãy đeo lại mặt nạ dưỡng khí."

 

Tùy Thất ngoan ngoãn đeo lại mặt nạ dưỡng khí, bên trong mặt nạ phun ra khí trắng, cô hít một hơi thật sâu.

 

Ba phút sau, tiếng ù tai lắng xuống, cảm giác choáng váng biến mất.

 

Mặt nạ dưỡng khí tự động thu vào vách khoang, phần nắp trong suốt của khoang toàn cảnh thực tế ảo mở ra.

 

Bóng dáng của Ba Hai cũng xuất hiện trên màn hình nổi 60 inch.

 

"Chào mừng bốn người trở lại thế giới thực, xin hãy đến phòng thay đồ thay trang phục kết nối thần kinh ra, sau đó mọi người có thể tự do rời đi."

 

Bốn người đội Trốn Khỏi lần lượt thay về quần áo của mình, rời khỏi phòng huấn luyện số 32.

 

Bốn người lên phi thuyền cỡ nhỏ do ban tổ chức chuẩn bị, quay về biệt thự.

 

Tùy Thất vừa vào cửa đã hét lớn: "Ivan, mau chuẩn bị nước tắm cho bọn chị!"

 

Ivan nở nụ cười tươi trên khuôn mặt điện tử: "Tuân lệnh, bà chủ!"

 

Nước tắm vừa được chuẩn bị xong, bốn người lập tức xông vào phòng tắm của mình.

 

Trong vòng một tiếng, Tùy Thất, Muội Bảo và Thẩm Úc đã tắm rửa xong xuôi.

 

Không còn là robot, Tả Thần bồi đắp tình cảm với cơ thể của mình trong phòng tắm một lúc lâu, gần hai tiếng mới tắm xong.

 

Lúc anh ta ra khỏi phòng tắm, trong nhóm chat nhỏ của bốn người đã có thêm ba tin nhắn mới.

 

Tùy Thất: "Đã ngủ, đừng làm phiền."

 

Thẩm Úc: "Đã ngủ, đừng làm phiền."

 

Muội Bảo: "Đã ngủ, đừng làm phiền."

 

Tả Thần cũng nhắn theo một câu, lập tức vùi mình vào lớp chăn đệm mềm mại, bắt đầu ngủ bù.

 

Tuy đã ở trong khoang thực tế ảo bảy ngày, nhưng cảm giác mệt mỏi về mặt tinh thần lại không hề giảm đi chút nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bốn người ngủ một mạch đến hơn sáu giờ chiều mới tỉnh, ai nấy cũng bị cơn đói đ.á.n.h thức.

 

May mà Ivan đã mua rất nhiều nguyên liệu tươi sống cho vào tủ lạnh.

 

Tùy Thất làm một hình trái tim với robot nhỏ: "Ivan, cưng thật là chu đáo."

 

Ivan đưa ra yêu cầu: "Xin hãy khen em thêm vài câu nữa."

 

Tùy Thất vẫy tay: "Muội Bảo, lên!"

 

Muội Bảo lao đến bên cạnh Ivan, nói nó là quản gia robot ưu tú nhất thế giới.

 

Khen robot nhỏ lên tận mây xanh, không gì sánh bằng.

 

Ivan được khen đến mức vui vẻ không thôi, tràn đầy năng lượng lại quét tước trong ngoài biệt thự một lần nữa.

 

Vừa làm vừa ngân nga, khóe miệng điện t.ử cong lên không hề hạ xuống.

 

Tùy Thất, Thẩm Úc và Tả Thần tấm tắc khen ngợi.

 

Kỹ năng khen ngợi của Muội Bảo lại tiến bộ, ngay cả robot cũng bị cô nhóc chinh phục rồi.

 

Trâu bò thật.

 



 

Ở trong game, Tả Thần chỉ uống dung dịch năng lượng, vì vậy vô cùng nhớ những món ăn nóng hổi thơm ngào ngạt của loài người.

 

Tùy Thất nấu một bữa thịnh soạn, trong mười món đã có đến bảy món là thứ Tả Thần thích ăn.

 

Trụ cột của đội Trốn Khỏi ăn một bữa no nê vô cùng thỏa mãn.

 

Ăn tối xong, bốn người ra vườn đi dạo cho tiêu cơm.

 

Cả đám khoe nhau thông báo nhận được mười triệu tinh tế tệ gửi đến.

 

Sau đó nhận những lời chúc mừng phất lên từ bạn bè.

 

Bốn người nói chuyện với ông nội một lúc, sau đó lại gọi video toàn cảnh cho Tống Diễn.

 

Sau khi tán gẫu vài câu, cả đám hẹn xong ngày mai sẽ đến thăm Tống Dữ.

 

Tống Diễn trực tiếp gửi cho Tùy Thất một thẻ vị trí.

 

Sau khi cúp máy, anh ta lại chuyển cho cô mười triệu tinh tế tệ, ghi chú là trả nợ.

 

Tùy Thất đáp lại "OK".

 

Nhận tiền xong, cô chuyển cho Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo mỗi người hai triệu rưỡi.

 

Thẩm Úc hơi nhíu mày: "Anh Diễn không giữ lại chút phí sinh hoạt nào cho mình sao?"

 

Tả Thần và Muội Bảo sững sờ, lập tức định chuyển lại hai triệu rưỡi cho Tống Diễn.

 

Tùy Thất nói thẳng: "Với tính cách của anh Diễn, có chuyển qua thì anh ấy cũng không nhận đâu."

 

Tả Thần gãi đầu: "Vậy phải làm sao đây, sau khi xuất viện Tống Dữ cần bồi bổ dinh dưỡng, đang là lúc cần đến tiền."

 

Tùy Thất nói: "Ngày mai lúc đi thăm Tống Dữ, chúng ta cứ mua thêm nhiều đồ ăn thức uống mang qua là được."

 

"Tặng đồ dễ nhận hơn tặng tiền."

 

Thẩm Úc khẽ gật đầu: "Cũng được, tôi biết nên mua loại thực phẩm dinh dưỡng nào cho Tống Dữ."

 

Muội Bảo giơ tay nhỏ lên: "Em muốn mua cho anh Tống Dữ thật nhiều đồ chơi."