Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 241



Tả Thần chống cằm: "Vậy tôi sẽ mua cho Tống Dữ một ít quần áo."

 

Tùy Thất: "Còn tôi sẽ phụ trách mua đồ ăn ngon cho anh Diễn và Tống Dữ."

 

Thẩm Úc liếc nhìn đồng hồ: "Mới hơn bảy giờ thôi, hay là bây giờ chúng ta đi mua luôn?"

 

Tùy Thất: "Được."

 

Bốn người nhanh chóng bắt nhịp, đi thẳng đến khu phố thương mại lần trước, bắt đầu mua mua mua.

 

Thẩm Úc và Tùy Thất đi mua thực phẩm dinh dưỡng và đồ ăn.

 

Tả Thần và Muội Bảo đi mua quần áo và đồ chơi.

 

Vì mua quá nhiều, Tùy Thất vô thức đặt tay lên các túi mua sắm lớn nhỏ, định cất đồ vào Kho Hàng Tuỳ Thân.

 

Đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy thông báo nhận vật tư.

 

Lúc này cô mới sực nhớ ra hiện tại không phải đang ở trong trò chơi, không có Kho Hàng Tuỳ Thân để mình dùng.

 

Tự bị sự ngốc nghếch của mình làm cho bật cười, Tùy Thất đành phải gọi cho Ivan, bảo robot nhỏ mang đến bốn chiếc vali cỡ lớn.

 

Mua sắm đến một giờ sáng, bốn người xách theo bốn chiếc vali 30 inch đầy ắp trở về biệt thự.

 

Mua sắm rất tiêu hao thể lực, bốn người vừa về đến biệt thự đã lăn ra ngủ.

 

Ngủ đến hơn mười giờ mới tỉnh, ăn uống đơn giản, thu dọn đồ đạc.

 

Hai giờ chiều, đám người xách theo vali, ngồi lên phi thuyền tinh tế đi đến Tinh cầu Lulia.

 

Phi thuyền di chuyển rất nhanh, chỉ ba tiếng rưỡi đã đến cảng.

 

Sau khi Tùy Thất dẫn các đồng đội lên phi thuyền cỡ nhỏ, cô mở thẻ vị trí mà Tống Diễn đã gửi.

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Xác nhận xong, Tùy Thất nói với người lái: "Đến khu E106 Tinh cầu Lulia, khu phố số 5, căn nhà gỗ số 214."

 

Muội Bảo nghe thấy địa chỉ, thắc mắc: "Em nhớ nhà anh Tống Diễn ở khu E02 mà, sao lại đổi thành khu E106 rồi?"

 

Tống Diễn, Tống Dữ và Muội Bảo là người của Tinh cầu Lulia.

 

Sau khi vòng chơi trên Tinh cầu Sa Nham kết thúc, cô nhóc đã về nhà cùng hai anh em, vậy nên cũng biết bọn họ ở đâu.

 

"Anh Diễn chuyển nhà rồi sao?" Tả Thần lên tiếng hỏi.

 

Muội Bảo gật đầu: "Chắc là vậy."

 

Thẩm Úc nhìn chuỗi địa chỉ trên quang não của Tùy Thất, hỏi: "Nhà gỗ là loại nhà thế nào vậy?"

 

Muội Bảo nói, giọng mềm mại: "Là những căn nhà nhỏ được dựng lên từ gỗ và đinh phế liệu, có điện nước, cũng có đồ đạc đơn giản. Nhưng phòng rất nhỏ, tiền thuê nhà lại rất vô lý."

 

Tả Thần: "Vô lý thế nào?"

 

Muội Bảo: "Tùy tâm trạng của chủ nhà, chủ nhà muốn bao nhiêu thì phải trả bấy nhiêu."

 

Tùy Thất nhướng mày: "Phách lối như vậy sao?"

 

Muội Bảo gật đầu: "Vâng, hầu hết các chủ nhà đều rất xấu tính."

 

Thẩm Úc có hơi không hiểu: "Không có nhà nào khác có thể ở được sao?"

 

Muội Bảo giải thích: "Ở khu E, chỉ có nhà gỗ, nhà container và nhà kính là được xây dựng hợp pháp, tuy tiền thuê cao nhưng lại ở rất yên tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Chỉ cần có thể thương lượng được với chủ nhà, tiền thuê sẽ không quá đắt."

 

"Ở tốt hơn những ngôi nhà xây bằng bìa cứng, lều nhựa và nhà tôn được xây dựng trái phép nhiều."

 

Tùy Thất véo nhẹ vào lòng bàn tay Muội Bảo, nói: "Trước đây Muội Bảo nhà ta ở nhà gì với ông nội vậy?"

 

Muội Bảo tựa vào vai cô: "Khi còn rất nhỏ, em ở trong một ngôi nhà tôn với ông, nửa đêm đang ngủ thì nhà bị rất nhiều người vây quanh phá dỡ, đáng sợ lắm."

 

"Sau này, em và ông dành dụm đủ tiền rồi, thì chuyển vào nhà gỗ."

 

Nói đến đây, cô nhóc cong mắt cười: "Dì chủ nhà thích em lắm đấy, mỗi tháng chỉ thu của em 300 tinh tế tệ tiền thuê nhà rẻ nhất."

 

"Muội Bảo nhà ta đáng yêu như vậy, ai mà không thích chứ." Tùy Thất hôn lên trán cô nhóc mấy cái: "Bây giờ dì ấy ở đâu, sau khi thăm Tống Dữ, chúng ta sẽ đến cảm ơn dì ấy."

 

Muội Bảo nói: "Dì ấy được con gái đón đến khu C sống rồi, em cũng không biết bây giờ dì ấy ở đâu nữa."

 

Tùy Thất cười nói: "Khu C à, vậy thì dì ấy cũng sống sung sướng rồi."

 

"Vâng ạ, lần trước khi em gặp, sắc mặt dì ấy tốt lắm."

 



 

Phi thuyền nhanh chóng đi đến khu phố số 5, đường phố ở đây rất chật hẹp, chỉ đủ cho hai người đi song song.

 

Phi thuyền không vào được, thả bốn người ở đầu phố rồi rời đi.

 

Mỗi người xách một chiếc vali to sụ, đứng đó vô cùng thu hút sự chú ý.

 

Vô số ánh mắt trần trụi, không hề che giấu dán chặt vào người bọn họ.

 

Còn có ba gã đàn ông cao lớn trông rất ra dáng xã hội đen, đi về phía bốn người Tùy Thất.

 

Hiện tại không phải ở trong trò chơi, ngay đến vũ khí bốn người cũng chẳng có.

 

Kể từ lúc xuống phi thuyền, Muội Bảo đã chuyển sang trạng thái 'chị Lâu'.

 

Gương mặt nhỏ căng chặt, thoạt nhìn không dễ chọc.

 

Tả Thần và Thẩm Úc cũng trầm mặt xuống, khí thế vô cùng mạnh.

 

Tùy Thất đưa mắt liếc nhìn ba gã đàn ông cao lớn, trực tiếp gửi tin nhắn cho Tống Diễn: "Anh Diễn, chúng tôi đến rồi, đang ở đầu phố."

 

Tống Diễn trả lời rất nhanh: "Tôi có một số việc phải giải quyết ở bên này, đã nhờ ba người bạn ra đầu phố đón các cô rồi."

 

Anh ta gửi một tấm ảnh.

 

Đó đúng là ba gã đàn ông cao lớn trông như xã hội đen kia.

 

Bên dưới tấm ảnh có ghi tên của từng người: Hắc Ca, Hắc Đệ và Hắc Nhãi.

 

… Đây là biệt danh hay tên thật vậy?

 

Tống Diễn hỏi: "Gặp họ chưa?"

 

Tùy Thất: "Gặp rồi."

 

Sau khi xác nhận là bạn không phải địch, cô vẫy tay với ba người đối phương: "Chào các anh, chúng tôi đến tìm Tống Diễn và Tống Dữ."

 

Vẻ mặt của ba gã đàn ông cao lớn vốn hung dữ, nghe Tùy Thất nói xong, trên mặt lập tức xuất hiện nụ cười.