Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 242



Bọn họ nhanh chóng bước đến trước mặt bốn người, thái độ nhiệt tình.

 

Hắc Ca có vẻ chững chạc hơn, chủ động nói: "Là đội Trốn Khỏi phải không, chúng tôi là bạn nối khố của Tống Diễn, cậu ấy bận việc không đi được."

 

Hắc Đệ thì hướng ngoại hơn, cười rạng rỡ: "Chào mừng, chào mừng, ngoài đời mọi người trông đẹp hơn livestream nhiều!"

 

Tùy Thất lịch sự nói cảm ơn: "Cảm ơn."

 

Hắc Nhãi cẩn thận nhận lấy vali từ tay Tùy Thất và Muội Bảo: "Để bọn tôi xách vali cho, trông nặng quá."

 

Tùy Thất cười nói: "Làm phiền mọi người rồi."

 

Bốn người đi theo ba người bạn của Tống Diễn vào trong phố.

 

Tả Thần bước nhanh hai bước, đi đến bên cạnh Hắc Ca, hỏi: "Anh Diễn bận chuyện gì vậy?"

 

Hắc ca nói: "Chủ nhà lại làm ầm lên đòi tăng tiền thuê nhà, không phải chuyện gì to tát lắm."

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

"Sao lại không to tát chứ?" Hắc Đệ có hơi tức giận bất bình: "Tên thối tha đó thấy anh Diễn kiếm được tiền nên muốn lừa anh ấy đấy."

 

"Còn định ra tay với Tống Dữ nữa, thật đúng là táng tận lương tâm."

 



 

Muội Bảo vội vàng hỏi: "Anh Tống Dữ không sao đúng không."

 

Hắc Nhãi đi phía trước cô nhóc, cúi đầu nói: "Tống Dữ đang ở nhà bọn anh, an toàn lắm."

 

Muội Bảo lại nói: "Vậy chúng ta đi giúp anh Diễn đi."

 

Hắc Nhãi quay đầu lại: "Không sao đâu, anh Diễn giải quyết được."

 

Mắt Tùy Thất khẽ động, cách giải quyết thường chỉ có hai kiểu.

 

Một là nhẫn nhịn nuốt giận trả tiền thuê, hai là trực tiếp đối đầu, đ.á.n.h một trận.

 

Cả hai cách đều chỉ là kế tạm thời, chỉ có thể nói là đối phó, không thể xem là giải quyết.

 

Trong lúc suy nghĩ, cô nhấc chân tránh một vũng bùn bẩn, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, xộc thẳng vào trong mũi.

 

Tùy Thất không nhịn được đưa tay lên mũi, cố ý thở chậm lại, cố hết sức hít vào ít mùi thối nhất có thể.

 

Nói thật thì, khu phố số 5 này không thích hợp để ở chút nào.

 

Chật chội, âm u, ẩm ướt, ngẩng đầu không thấy mặt trời, cúi đầu chỉ toàn là bùn đất bẩn thỉu.

 

Những căn nhà gỗ màu đen nhiều tầng xếp chồng chất lên nhau, che khuất hết ánh nắng.

 

Đập vào mắt chỉ có màu đen xám tàn tạ, không thể thấy bất kỳ màu sắc tươi sáng nào.

 

Có cảm giác nếu ở lâu thì sẽ ngột ngạt, dễ bị trầm cảm.

 

Cô đang định thu hồi tầm mắt, một mảng màu đỏ chói mắt chợt đập vào mắt.

 

Đó là một tấm áp phích dán sau một xe đẩy di động, nền đỏ chữ vàng.

 

Màu sắc bắt mắt, phông chữ cực lớn.

 

「Cuộc thi ẩm thực lần thứ mười ba của khu E106 được xác định tổ chức tại quảng trường trung tâm. Người chiến thắng sẽ được miễn phí quyền sử dụng nhà kính cao cấp nhất một năm, mời mọi người tích cực tham gia!」

 

Tùy Thất đột ngột dừng bước.

 

Cái gì, lại có chuyện tốt như vậy sao!

 

Cô thình lình dừng bước, Muội Bảo, Tả Thần và Thẩm Úc đồng loạt nhìn sang cô.

 

Muội Bảo nhỏ giọng hỏi: "Chị Tùy, sao vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cô chỉ tay vào tấm áp phích: "Mọi người xem kìa."

 

Ba người quay đầu nhìn sang.

 

Tả Thần: "Cuộc thi ẩm thực?"

 

Muội Bảo: "Nhà kính cao cấp nhất?"

 

Thẩm Úc: "Làm sao để tham gia?"

 

Hắc Ca đi phía trước, không buồn quay đầu lại: "Chúng ta không có tư cách tham gia đâu."

 

Đối phương giải thích: "Tuy áp phích dán ở khu E, nhưng đầu bếp chính tham gia phải là người thuộc tầng lớp thượng lưu ở hai khu A, B."

 

Hắc Đệ mỉa mai cười: "Cũng không nghĩ xem người ở khu A và khu B có thèm căn nhà kính kia không? Nực cười thật."

 

Tùy Thất nhướng mày: "Phải là người thuộc tầng lớp thượng lưu của Tinh cầu Lulia sao?"

 

Hắc Ca nói: "Không giới hạn tinh cầu, chỉ cần cung cấp tài khoản ID thuộc khu A và B là được."

 

Hắc Nhãi quay đầu nhìn sang Tùy Thất: "Hôm nay là ngày đăng ký cuối cùng, ngày mai sẽ khai mạc."

 

Tùy Thất: Thế này chẳng phải căn nhà kính kia tự dâng đến tận tay cô sao.

 

Hai mắt Muội Bảo mở to: "Trùng hợp vậy sao?"

 

Thẩm Úc cười khẽ: "Thế này mà không tham gia thì không được rồi."

 

Tả Thần khoác vai cô: "Chị Tùy, thắng một căn nhà kính cho anh Diễn và Tống Dữ đi?"

 

Tùy Thất nhếch môi: "Chắc chắn rồi."

 

Hắc Ca nghe thấy cuộc đối thoại của bốn người, ngạc nhiên nhìn Tùy Thất: "Cô sống ở khu A à?"

 

"Ừm, khu A3 Tinh cầu Serra."

 

Hắc Đệ nhìn Tùy Thất, hai mắt sáng rực: "Không ngờ anh Diễn lại quen bạn bè sống ở khu A đấy!?"

 

Hắc Nhãi nhìn vào tấm áp phích, nói: "Nếu muốn đăng ký, có thể liên hệ với số tài khoản bên dưới tấm áp phích."

 

"Đăng ký cái gì?"

 

Giọng Tống Diễn vang lên từ sau lưng mấy người.

 

Cả đám quay đầu nhìn lại.

 

Trên chiếc áo phông đen và quần đen của Tống Diễn đầy những dấu chân bẩn thỉu, nhưng trên người lại không có vết thương nào.

 

Chỉ là đáy mắt hơi ửng đỏ, thêm mấy phần hung dữ.

 

Trong lòng Tùy Thất đã hiểu: Xem ra là đối đầu trực diện, đ.á.n.h một trận rồi.

 

"Tôi muốn đăng ký cuộc thi ẩm thực, thắng một căn nhà kính." Cô trả lời câu hỏi của Tống Diễn.

 

Vốn tưởng Tống Diễn sẽ vui vẻ đồng ý, nhưng anh ta lại không quá tán thành nhíu mày.

 

"Cuộc thi ẩm thực ở khu E rất nguy hiểm, năm nào cũng có người c.h.ế.t."

 

"Nguyên liệu, gia vị, dụng cụ nấu ăn, thậm chí cả bếp lò trong sân thi đấu cũng phải giành giật, không phải là cuộc thi vô hại chỉ cần nấu ăn ngon là được."

 

Tùy Thất: "Kích thích thật, càng muốn tham gia hơn!"

 

Tống Diễn khuyên nhủ bất thành, nói: "… Cô không cần mạo hiểm vì tôi và Tống Dữ."

 

Tùy Thất xua tay: "Cướp đồ thì có gì mà mạo hiểm chứ."