Tôi là một đứa nói lắp.
Niềm vui lớn nhất của cả lớp là ép tôi lên bảng giảng bài.
Thanh mai trúc mã ôm hoa khôi lớp, nói:
“Lý Lý, bài này cả lớp chỉ có cậu biết thôi, vì kỳ thi đại học của tụi mình, giảng một chút đi.”
Tôi lắp bắp mở miệng, cả lớp cười ầm lên.
Sắp đến kỳ thi đại học.
Lớp tôi chuyển đến một tên tóc vàng, đ.á.n.h nhau rất hung, học lực thì đội sổ.
Hắn trở thành bạn cùng bàn của tôi.