“Toàn bộ những bằng chứng trích huyết nghiệm thân mà Bùi Yến có được đều là do một tay ta cung cấp sau lưng, hắn ta cuối cùng cũng đã đoán ra được rồi.”
Kể từ đêm ngày hôm ấy khi bị hủy hôn ngay đêm đại hỷ, mỗi một bước đi trên bàn cờ này, đều là do một tay Thẩm Chiêu Ninh ta định đoạt sắp đặt sẵn.
Hắn ta tường tận được những chuyện này thì cũng đã quá muộn màng rồi.
Bùi Quẫn đôi mắt đỏ quạch lên vì căm hận nhìn chằm chằm vào mặt Bùi Yến.
“Đại ca, huynh cứ ngỡ cô ta là một loại hạng người tốt đẹp hiền lương thục đức gì sao?
Cô ta bày ra một ván bài lớn bấy lâu nay, mục đích cuối cùng chính là muốn nhìn thấy cả cái Bùi gia này của chúng ta bị hủy diệt hoàn toàn, tan nát cửa nhà!
Huynh ngày hôm nay ra tay giúp đỡ cô ta hạ thủ chúng ta, ngày mai cô ta liền sẽ quay sang giẫm đạp huynh xuống vũng bùn lầy nhơ nhuốc cùng một giuộc luôn đấy!"
Bùi Yến không hề hé răng đáp lời hắn ta lấy một câu.
Ánh mắt hắn chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào vệt m/áu tươi đang chảy trên cổ Bùi Uyển.
M/áu tươi vẫn không ngừng rỉ ra ngoài xối xả.
“Uyển muội……"
Giọng nói của hắn vô cùng nhỏ nhẹ, nghẹn ngào.
Bùi Uyển khắp người run rẩy kịch liệt vì sợ hãi, nước mắt rơi lã chã không ngừng dọc theo gò má nhỏ nhắn.
Nhưng muội ấy tuyệt đối không hề bật khóc thành tiếng khóc lóc om sòm nào cả.
Đôi mắt muội ấy khẽ đảo qua hướng lầu trà nhìn thẳng vào mắt ta.
Một cái nhìn cực kỳ nhanh ch.óng, chớp nhoáng đầy ẩn ý.
Ta khẽ gật đầu đồng ý một cái nhẹ nhàng.
Bùi Quẫn ở bên kia vẫn không ngừng gào thét điên cuồng:
“Đại ca, huynh mau tránh đường cho đệ rời đi!
Đệ lúc này chỉ cầu xin được giữ lại một mạng sống sót mà thôi!
Tước vị Bá gia của Bùi gia này đệ quyết định từ bỏ không thèm giành giật nữa, bất kỳ thứ gì đệ cũng đều không thèm nữa rồi!
Huynh hãy để cho đệ rời đi đi!"
Bùi Yến siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m tay lại thành một khối cứng ngắc.
Hắn quay sang nhìn Đại lý tự Khanh để cầu viện.
Đại lý tự Khanh khẽ lắc đầu từ chối dứt khoát:
“Bùi Bá gia, kẻ này chính là khâm phạm trọng tội của triều đình, tuyệt đối không thể tự ý phóng thích cho hắn rời đi được."
Bùi Yến nghiến răng nghiến lợi ken két vì bất lực.
Bùi Quẫn sốt ruột đến mức phát điên lên, thanh găm trên tay lại găm sâu thêm một phân nữa vào da thịt trên cổ Bùi Uyển.
Bùi Uyển đau đớn hít vào một ngụm khí lạnh buốt giá.
“Ta đếm từ một đến ba!
Nếu không chịu thả người cho ta đi ta sẽ lập tức hạ thủ tiễn cô ta xuống suối vàng luôn!"
“Một!"
Nắm đ.ấ.m tay của Bùi Yến siết c.h.ặ.t đến mức phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người trong không trung.
“Hai!"
Gió đêm thổi qua sân viện làm những tán lá khô cuốn bay lên không trung chao đảo.
Trái tim của tất cả mọi người có mặt ở nơi này đều như bị treo ngược lên tận cổ họng vì căng thẳng tột độ.
“Ba ——"
Vừa dứt lời chưa kịp dứt tiếng, Bùi Uyển đột ngột dùng hết sức bình sinh đạp mạnh gót chân gấm xuống một cái thật mạnh.
Bùi Quẫn t.h.ả.m thiết rú lên một tiếng đau đớn thất thanh, chân phải đang đứng vững bỗng khựng lại rồi khuỵu rạp xuống, một đầu gối quỳ sụp xuống nền đất lạnh.
Trên mu bàn chân của hắn ta lúc này đang cắm c.h.ặ.t một cây kim châm nhỏ xíu.
Mỏng manh tựa như sợi lông tơ của loài trâu, ánh lên những tia sáng xanh lam rợn người đầy kịch độc.
Thanh găm trên tay hắn ta trượt khỏi cổ Bùi Uyển, muội ấy thừa cơ hội nương theo đà liền nhoài người lao mạnh về phía trước để thoát thân.
Bùi Yến nhanh tay lẹ mắt lao vọt tới, giơ hai tay ra ôm c.h.ặ.t lấy thân hình muội ấy vào lòng để che chở.
Cả hai người cùng nhau ngã nhào ra nền đất lạnh.
Binh lính triều đình rầm rập xông lên phía trước như vũ bão, đè c.h.ặ.t lấy thân hình Bùi Quẫn xuống đất để khống chế hoàn toàn.
Bùi Quẫn điên cuồng giãy giụa, gào thét t.h.ả.m thiết khản cả giọng nói.
“Con tiện nhân kia!
Ngươi là một con tiện nhân phản bội gia môn ăn cây táo rào cây sung!
Ngươi cứ ngỡ cô ta —— Thẩm Chiêu Ninh cô ta sẽ thật tâm ra tay cứu giúp mạng sống của ngươi sao?
Cô ta chẳng qua cũng chỉ là coi ngươi như một quân cờ rẻ mạt trên bàn cờ của mình mà thôi!"
Bùi Uyển hoàn toàn không thèm đoái hoài, để ý tới những lời ch/ửi bới điên cuồng của hắn ta.
Muội ấy lấy tay bịt c.h.ặ.t lấy vết thương nơi cổ họng, m/áu tươi vẫn không ngừng rỉ ra qua từng kẽ ngón tay nhỏ nhắn.
Bùi Yến quỳ rạp dưới đất ôm c.h.ặ.t lấy muội ấy vào lòng, giọng nói của hắn run rẩy kịch liệt vì sợ hãi, lo lắng tột độ.
“Uyển muội……
Uyển muội muội đừng cử động mạnh, mau gọi đại phu tới đây!
Mau đi gọi đại phu tới đây!"
Bùi Uyển khẽ lắc đầu từ chối nhỏ nhẹ.
“Đại ca, muội không sao đâu."
Muội ấy ngước đầu lên nhìn về phía lầu trà đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cũng đang đăm đăm nhìn xuống muội ấy từ trên cao.
Muội ấy hướng về phía ta nở một nụ cười vô cùng nhẹ nhàng, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một độ cong đắc ý vô cùng mờ nhạt.
(Tiếng lòng):
“Muội ấy rốt cuộc cũng đã làm thành công chuyện đó rồi."
Ta từ bên trong lầu trà thong thả cất bước đi ra ngoài.
Thục vệ quân thân tín của Thái t.ử Điện hạ tự động rẽ sang hai bên nhường ra một con đường rộng mở cho ta bước đi.
Ta bước chân vào trong phủ đệ Bùi phủ, bước chân vào gian chính viện mà ba tháng trước đây ta đã từng diện bộ hỷ phục đỏ rực bước đi ra ngoài trong sự nhục nhã ê chề.
Khắp nơi dưới đất đều là những chiếc lá khô rụng rời, khắp nơi đều là những vệt m/áu tươi nhuốm đỏ rợn người.
Bùi Quẫn bị đè c.h.ặ.t dưới đất vẫn không ngừng giãy giụa điên cuồng.
Bùi Lão phu nhân bị áp giải đứng ở dưới hiên nhà, gương mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng như tiền.
Liễu Nhược Dao ôm c.h.ặ.t đứa trẻ vào lòng, thu mình trốn vào trong góc tường tối tăm, khắp người không ngừng run rẩy kịch liệt vì sợ hãi.
Bùi Yến quỳ rạp ở ngay chính giữa sân viện, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân hình Bùi Uyển vào lòng để che chở.
Ta bước tới trước mặt hắn, dừng bước chân lại.
Hắn ngước đầu lên nhìn thẳng vào mắt ta.
Vành mắt đỏ quạch lên như dòng m/áu tươi, khắp khuôn mặt tràn trề những vệt nước mắt giàn giụa.
“Thẩm Chiêu Ninh……"
“Bá gia."
Ta bình thản nhìn xuống hắn từ trên cao.
“Ta vốn dĩ đã từng trao cho ngài một cơ hội tuyệt vời để làm lại từ đầu rồi.
Nếu như năm xưa ngài không tự ý hủy hôn ngay đêm đại hỷ, tất cả những tấn bi kịch kinh thiên động địa ngày hôm nay đều sẽ không bao giờ có cơ hội xảy ra.
Ngài cưới ta về làm thê t.ử, đứa trẻ của Liễu Nhược Dao sau khi sinh ra đời ngài sẽ tự khắc phát hiện ra sự thật phơi bày mồn một, ta cũng sẽ ra tay giúp đỡ ngài đoạt lại toàn bộ những thứ vốn thuộc về ngài."
Ta khẽ khựng lại một nhịp ngắn.
“Chỉ tiếc thay, ngài lại tự mình lựa chọn con đường rước ả ta vào cửa để làm giai nhân bảo bối."
Bùi Yến bật cười một tiếng t.h.ả.m thiết, chua chát.
Nụ cười ấy trông còn khó coi, thê lương hơn cả tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết gấp vạn lần.
“Cho nên ngay từ lúc bắt đầu ván bài này, cô đã sớm bày sẵn toàn bộ thế trận sắp đặt sẵn rồi sao?"
“Không phải như vậy."
Ta khẽ lắc đầu từ chối dứt khoát.
“Kể từ cái khoảnh khắc ngài tự ý hủy hôn ngay đêm đại hỷ kia, ta vần vặn chỉ có một ý niệm duy nhất chính là tìm cách tự bảo vệ lấy mạng sống của bản thân mình mà thôi.
Chính là do tự tay ngài, đã từng bước, từng bước một đem thanh bảo đao hung tàn giao phó vào tận lòng bàn tay ta đấy chứ."
Bùi Yến trầm mặc không nói lời nào.
Gió đêm thổi qua sân viện làm mái tóc hắn tung bay xô lệch trong không trung.
Mấy lọn tóc bạc trắng xuất hiện xen kẽ giữa mái tóc đen nhánh của hắn trông vô cùng xót xa.
Năm nay hắn vần vặn mới lên hai mươi sáu tuổi mà thôi.
Thái t.ử Tiêu Thừa Hiên từ bên ngoài cửa chính viện thong thả cất bước đi vào bên trong.
Ngài diện một bộ mãng bào màu mực uy nghi, ngang hông đeo một thanh bảo kiếm sắc lẹm, phía sau có hơn hai mươi tên thục vệ quân thân tín của Đông Cung đi theo hộ tống bảo vệ.
“Thẩm tiểu thư."
Ngài bước tới bên cạnh ta, hạ thấp giọng xuống nói nhỏ nhẹ.
“Tước vị Bá gia của Bùi Yến sẽ bị triều đình tước bỏ hoàn toàn, Bùi gia cũng sẽ bị tịch thu toàn bộ gia sản sung công quỹ.
Những điều mà cô đã từng hẹn ước với cô trước đây……"
Ta khẽ mỉm cười dịu dàng.
“Ba phần mười tuyến đường buôn bán giao thương ở vùng Giang Nam, ngày mai liền sẽ được cung kính dâng tận tay ngài."
Thái t.ử gật gật đầu đồng ý hài lòng, xoay người nhìn sang phía Đại lý tự Khanh để ban chỉ.
“Toàn bộ người của Bùi gia, cứ chiếu theo luật pháp của triều đình mà nghiêm minh trừng trị, xử lý không được khoan hồng."
Trước khi Bùi Yến bị binh lính triều đình giải đi áp giải ra ngoài, hắn đã làm ra một hành động mà tất cả mọi người có mặt ở nơi này đều hoàn toàn không thể ngờ tới nổi.
Hắn đột ngột quỳ rạp xuống đất.
Không phải là quỳ lạy Thái t.ử Điện hạ, cũng không phải là quỳ lạy Đại lý tự Khanh.
Mà là quỳ rạp ngay dưới chân ta.
Ngay trước mặt của hàng trăm binh lính triều đình nghiêm minh, trước mặt toàn bộ người gia quyến của Bùi gia, và trước cả đám đông dân chúng đang tụ tập xem náo nhiệt ở bên ngoài cửa phủ trạch.
Hắn cung kính dập đầu lạy ta ba cái thật kêu xuống nền đất lạnh.
Trán hắn va rầm vào phiến đá xanh phát ra những tiếng kêu “bộp bộp" vô cùng lớn chấn động tâm can.
Cái dập đầu lạy thứ nhất.
“Thẩm Chiêu Ninh, ta thực sự là đã phụ lòng cô, có lỗi với cô nhiều lắm."
Cái dập đầu lạy thứ hai.
“Ta tự ý hủy hôn ngay đêm đại hỷ khiến cô phải chịu tủi nhục, nhục nhã ê chề trước bàn dân thiên hạ, đây chính là chuyện ngu xuẩn, dốt nát nhất mà ta đã từng làm trong suốt cuộc đời này."
Cái dập đầu lạy thứ ba.
“Ta không dám cầu xin cô sẽ thật tâm lượng thứ cho lỗi lầm năm xưa của ta.
Chỉ cầu xin cô…… xin cô đừng đem lòng oán hận ta suốt đời."