Cơn mưa axit ngớt dần, để lại một bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và gỉ sắt nung. Trong hốc kẹt của xác phi thuyền, ánh lửa từ đống củi khô nhảy múa trên vách thép rỉ sét, hắt những bóng dài chập chờn lên gương mặt của hai đứa trẻ.
Lúc này, khi tử thần đã tạm rời đi, họ mới thực sự có cơ hội nhìn kỹ đối phương.
Tiểu Tử ngồi bó gối, sợi dây xích rỉ sét quấn gọn quanh cánh tay khẳng khiu nhưng gân guốc. Trải qua những trận chiến liên miên, cơ thể hắn không còn cái vẻ gầy gò ốm yếu của một đứa trẻ đói khát, mà thay vào đó là những khối cơ bắp khô khốc, săn chắc như dây thừng tết chặt. Gương mặt hắn góc cạnh với xương hàm bạnh ra đầy kiên định, đôi mắt xám tro thường ngày lạnh lẽo giờ đây phản chiếu ánh lửa, sâu thẳm và u uất. Mái tóc hắn vốn bị cắt lởm chởm giờ đã mọc dài ra, xõa xuống đôi vai gầy, che bớt một phần vết sẹo dài trên trán.
Ngồi đối diện hắn, Lôi Yên đang dùng mảnh vải rách thấm nước mưa lau đi vết máu khô trên đùi. Không còn lớp bùn uế bao phủ hoàn toàn, ngoại hình của nàng hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Lôi Yên có vóc dáng cao ráo, đôi chân dài và vòng eo thon gọn ẩn chứa sức bật của một con báo đen. Đặc biệt nhất là mái tóc của nàng - một mái tóc màu tím đen đã dài ngang vai, dù hơi xơ xác vì sương gió nhưng lại tôn lên khuôn mặt mang vẻ đẹp sắc sảo: đôi mắt sắc lẹm như dao, hàng chân mày hơi xếch và khuôn miệng luôn mím chặt đầy ngang ngạnh.
"Ngươi cứ nhìn chằm chằm thanh sắt đó làm gì? Nó cứu mạng chúng ta, nhưng trông chẳng khác gì phế liệu." - Lôi Yên phá vỡ sự im lặng, hất nhẹ mái tóc ngang vai ra sau, đôi mắt hoang dại nhìn về phía vật nằm trong tay Tiểu Tử.
Tiểu Tử cúi xuống nhìn thanh sắt. Nó dài khoảng hai gang tay, không có chuôi kiếm, không có hộ tay, chỉ là một thanh sắt đen kịt, sần sùi với những đường rãnh tự nhiên trông như những mạch máu li ti. Phần đầu thanh sắt gãy vát một đường nham nhở, nhưng cạnh bên lại sắc lẹm đến rợn người.
"Nó... nó biết nói." - Tiểu Tử trầm giọng, ngón tay vuốt dọc theo thân sắt lạnh buốt. "Lúc gã Thiết Nhân định giết ta, nó đã gọi. Nó không muốn nằm lại dưới đống rác đó nữa."
Mặt Lôi Yên ngờ nghệch ra hẳn, “Nè tiểu tử, ngươi có bị ảo giác không?”.
Hắn dừng lại một chút, ra vẻ không quan tâm câu chọc ghẹo của Lôi Yên, rồi nhìn thẳng: "Còn ngươi? Tại sao ngươi lại ở đây? Một đứa con gái như ngươi... đáng lẽ phải ở một ngôi làng nào đó phía sau dãy núi kia."
Lôi Yên khựng lại, ánh lửa lướt qua đôi mắt nàng, để lộ một thoáng căm phẫn tột cùng. Nàng cười nhạt, nụ cười không có chút hơi ấm:
"Làng? Ta sinh ra giữa một trận bão điện ở phương Bắc. Mẹ ta chết ngay khi ta vừa khóc tiếng đầu tiên. Dân làng nói ta là 'đứa con của sấm độc', là điềm gở. Năm 6 tuổi, họ định ném ta vào đầm lầy cho cá rồng ăn, nhưng ta đã cắn đứt tai gã trưởng làng rồi chạy thoát. Ta sống bằng cách nhặt xác, đánh nhau với thú hoang. Và ta nhận ra, Man Hoang không nuôi kẻ yếu, còn ta thì không muốn chết."
“Còn ngươi, thanh sắt của ngươi có tên chưa?" Tiểu Tử nâng thanh sắt lên ngang tầm mắt. Ánh lửa bùng lên, soi rõ những vết khuyết lõm trên thân nó.
"Nó không hoàn chỉnh, nó bị gãy, bị phế bỏ. Ta sẽ gọi nó là Khuyết. Nó không cần là một thanh kiếm lộng lẫy. Nó chỉ cần là Khuyết để cùng ta đòi nợ thiên hạ này."
Tiểu Tử nhìn sang thanh đao trong tay Lôi Yên, lưỡi đao rỉ sét nhưng sau trận chiến với Thiết Nhân, nó dường như cũng đã hấp thụ một phần uế khí, tỏa ra ánh sáng xám mờ đục.
"Đao của ngươi... cũng cần một cái tên."
Lôi Yên vuốt ve lưỡi đao mẻ, trầm ngâm một hồi lâu rồi gằn giọng: "Nó không hoàn hảo nhưng vẫn có thể chém đứt cổ họng kẻ thù. Ta gọi nó là Tàn Lôi, muốn trảm Lôi, thứ hủy hoại mệnh của ta. Khuyết kiếm của ngươi, Tàn Lôi đao của ta... xem ra rất xứng đôi."
Nàng cười, lần này nụ cười hiện rõ lúm đồng tiền, khiến gương mặt gai góc bỗng chốc trở nên mềm mại và tràn đầy sức sống. Mái tóc ngang vai khẽ rung rinh theo nhịp cười, khiến Tiểu Tử ngẩn người trong chốc lát.
"Khuyết và Tàn... Chúng ta sẽ dùng chúng để băm nát cái Man Hoang này." - Tiểu Tử kiên định nói.
Đêm đó, trong hốc phi thuyền lạnh lẽo, một mầm mống sức mạnh mới đã bắt đầu nảy nở. Một kẻ cầm Khuyết, một kẻ giữ Tàn, hai linh hồn bị ruồng bỏ đã tìm thấy vũ khí của đời mình. Bên ngoài, tiếng gió hú qua các khe sắt vẫn không ngừng lại. Khuyết và Tàn... Cái gì càng không trọn vẹn, nó càng thèm khát sự lấp đầy bằng máu của chúng sinh