Nghịch Đạo Hành

Chương 9: KẾT THÚC CỦA KẺ PHẢN TU



Trận chiến bước vào giai đoạn tàn khốc nhất. Phế Thiết Linh Địa lúc này không khác gì một lò luyện tội lỗi, nơi hơi nóng từ những va chạm kim loại và mùi máu tanh nồng bốc lên nghi ngút. Cả Tiểu Tử và Lôi Yên đều đã chạm đến giới hạn cuối cùng. Lớp bao tải rách rưới trên người họ đã sớm bị nhuộm đỏ bởi máu của chính mình và thứ uế khí xám xịt, nhầy nhụa từ vết thương của đối phương.

Gã Thiết Nhân đã hoàn toàn mất đi lý trí. Việc bị thanh sắt gãy đâm trọng thương ở bắp chân không làm gã yếu đi, mà trái lại, sự đau đớn đã kích phát một loại tà thuật ẩn sâu trong cơ thể gã. Những mảnh kiếm khảm trên người gã bắt đầu rung động dữ dội, chúng không còn nằm yên mà bắt đầu xoay tròn, biến toàn bộ cơ thể gã thành một cái máy nghiền thịt di động.

"CHẾT! CHẾT HẾT ĐI!" - Gã gầm lên, luồng uế khí đen kịch phun ra từ miệng như một đám mây độc.

Gã vung tay, một mảnh kiếm sắc lẹm bắn ra từ cổ tay gã như một mũi tên, sượt qua cổ Tiểu Tử tạo thành một vết cắt sâu. Tiểu Tử chưa kịp hoàn hồn thì gã đã áp sát. Một cú húc bằng vai đầy mảnh sắt nhọn khiến Tiểu Tử bay xa hàng chục mét, đập mạnh vào một núi kiếm gãy. Hắn cảm nhận được ít nhất ba chiếc xương sườn của mình đã vỡ vụn. Phổi hắn nhói lên, mỗi hơi thở đều mang theo vị máu nồng nặc.

Lôi Yên thấy Tiểu Tử bị thương thì điên cuồng lao lên, nhưng thanh đao rỉ của cô ngay lập tức bị những mảnh kiếm xoay tròn trên người gã Thiết Nhân chém gãy làm đôi. Gã tóm lấy cổ Lôi Yên, nhấc bổng cô lên bằng một tay, tay kia vung lên định đập nát lồng ngực cô gái.

"Buông... cô ấy... ra!"

Tiểu Tử bò dậy từ đống đổ nát, đôi mắt xám tro giờ đây chuyển sang một màu hung đỏ đáng sợ. Hắn nắm chặt thanh sắt gãy - thứ lúc này đang tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương, dường như nó cũng đang phẫn nộ cùng hắn.

Tiểu Tử không chạy, hắn biến mất.

Đó là một tốc độ không thuộc về phàm nhân. Hắn lướt đi giữa những vũng bùn sắt, bóng hình nhòe đi. Ngay khi gã Thiết Nhân định xuống tay với Lôi Yên, Tiểu Tử đã xuất hiện ngay dưới nách gã. Hắn không đâm vào thịt, mà nhắm thẳng vào điểm hội tụ của uế khí trên cột sống gã - nơi một thanh đại kiếm khổng lồ đang được khảm làm cốt lõi.

"KENG!"

Tiếng va chạm vang lên như tiếng chuông tử thần. Thanh sắt gãy trong tay Tiểu Tử rít lên, luồng hàn khí từ nó bùng phát, đóng băng toàn bộ lớp dầu đen đang rỉ ra từ người gã Thiết Nhân.

Cơn đau từ thanh sắt gãy không giống bất kỳ vết thương nào gã Thiết Nhân từng chịu đựng. Nó không chỉ là sự rách toác của da thịt thép, mà là một luồng hàn khí thấu xương bủa vây lấy hệ thần kinh vốn đã mục nát bởi uế khí. Gã rú lên một tiếng chói tai, đôi tay hộ pháp đang siết chặt cổ Lôi Yên vô thức buông lỏng để ôm lấy bắp chân đang phun máu đen.

Lôi Yên ngã khuỵu xuống bùn sắt, ho sặc sụa, phổi như muốn nổ tung vì thiếu không khí. Tiểu Tử nhanh như một con sóc lao đến, nắm lấy tay cô kéo dậy.

"Chạy! Về phía cái bình đổ nát kia!" - Tiểu Tử gằn giọng, mắt liếc về phía một bình chứa khí bị rò rỉ đang xì ra những luồng khói trắng xóa ở cuối hẻm núi.

Gã Thiết Nhân sau vài giây choáng váng đã lấy lại được thú tính. Những mảnh kiếm khảm trên lưng gã rung lên bần bật, uế khí bốc lên nghi ngút như một ngọn lửa đen. Gã điên cuồng lao theo, mỗi bước chân khập khiễng của gã đều làm rung chuyển mặt đất, nghiền nát những khối phế liệu cản đường.

"Dụ nó sát vào bình chứa! Khi ta ra hiệu thì nằm xuống!" - Tiểu Tử hét lớn giữa tiếng gió rít.

Lôi Yên hiểu ý ngay lập tức. Cô không chạy thẳng mà chạy theo hình zigzag, vừa đánh vừa lùi, cố tình để lại những vết máu để kích thích bản năng săn mồi của gã quái thai. Gã Thiết Nhân bị cơn đau và hận thù che mắt, gã không nhận ra mình đang bị dẫn vào một cái bẫy chết người.

Khi chỉ còn cách bình chứa linh khí vài mét, Tiểu Tử bất ngờ đứng khựng lại. Hắn quay người, sợi dây xích rỉ sét trên tay hắn vung ra, quấn chặt lấy một thanh xà ngang bằng thép đang lung lay phía trên đầu gã Thiết Nhân.

"NGAY BÂY GIỜ!"

Lôi Yên lập tức đổ người, trượt dài trên lớp vụn sắt để thoát ra sau lưng gã. Tiểu Tử dùng toàn lực giật mạnh sợi xích. Thanh xà ngang đổ sụp xuống, nện thẳng vào vai gã Thiết Nhân, ép gã đập mạnh người vào bình chứa đang rò rỉ.

"XOẢNG!"

Thân hình đồ sộ bằng sắt thép của gã va chạm với bình chứa ga cũ kỹ tạo ra những tia điện chói mắt. Khí ga thoát ra gặp tia lửa lập tức bùng cháy dữ dội. Một ngọn lửa xanh lét bao trùm lấy toàn bộ cơ thể gã Thiết Nhân.

Cơn ác mộng thực sự bắt đầu. Nhiệt độ cực cao từ ngọn lửa ga nung nóng hàng chục mảnh kiếm khảm sâu trong da thịt gã. Những thanh kiếm rỉ sét vốn là lớp giáp bảo vệ giờ đây trở thành những thanh sắt nung đỏ rực, truyền nhiệt trực tiếp vào xương tủy và nội tạng. Gã Thiết Nhân gào thét trong tuyệt vọng, tiếng gào bị chặn lại bởi làn khói nồng nặc. Gã quằn quại giữa đám cháy, máu trong người gã bị đun sôi, bốc hơi qua những kẽ hở giữa thịt và thép.

Nhưng gã vẫn chưa chết. Bản năng sinh tồn của kẻ tu tà khiến gã cố bò ra khỏi đám cháy bằng sức tàn cuối cùng.

"Để ta kết thúc nó."

Tiểu Tử không cho gã bất cứ cơ hội nào. Hắn lao vút qua màn lửa, tay cầm chặt thanh sắt gãy đã cộng minh với mình. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn thấy điểm yếu nhất - gáy của gã Thiết Nhân, nơi những đốt sống khảm xích sắt đang đỏ rực lên vì nhiệt.

Tiểu Tử dậm chân lên vai gã, dồn toàn bộ trọng lượng và hận thù vào một cú đâm từ trên xuống.

"PHẬP!"

Thanh sắt xuyên qua gáy, cắt đứt hoàn toàn dây thần kinh trung ương của gã quái thai. Gã Thiết Nhân giật mạnh một cái rồi đổ sụp xuống như một đống phế liệu thực thụ. Ngọn lửa ga vẫn tiếp tục liếm láp cái xác không còn sự sống, tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc cả hẻm núi.

Khi khói bụi tản đi, chỉ còn lại một đống sắt vụn vô hồn nằm giữa hẻm núi. Tiểu Tử và Lôi Yên nằm vật ra cách đó không xa, toàn thân đầy vết thương nhưng đôi mắt vẫn còn ánh lên sự sống.

Mưa axit bắt đầu rơi, gột rửa bớt lớp máu đen bết bát. Tiểu Tử hơi nghiêng đầu, nhìn sang cô gái đang nằm cạnh mình. Dưới làn nước mưa, lớp bụi bẩn trôi đi, để lộ ra những đường nét thanh tú lạ thường trên khuôn mặt Lôi Yên - sống mũi cao, đôi môi mím chặt và vẻ hoang dại đầy cuốn hút. Lần đầu tiên, hắn thấy "con mèo rừng" này xinh đẹp một cách kỳ lạ giữa chốn địa ngục trần gian này.

Lôi Yên quay sang, bắt gặp ánh nhìn của hắn, cô khẽ nhếch môi để lộ lúm đồng tiền mờ nhạt: "Nhìn cái gì? Chưa thấy người đẹp bao giờ à?"

Tiểu Tử vội quay đi, tim đập nhanh hơn cả lúc đấu tử thủ: "Ừ... nhìn cũng được."

Ở phía xa, trên đỉnh một núi kiếm gãy, một bóng người gầy gò khoác áo tơi rách rưới lặng lẽ đứng đó. Ông lão có đôi mắt mù lòa nhưng dường như nhìn thấu cả thiên địa. Nhếch môi cười, một nụ cười đầy ẩn ý:

"Kẻ cầm kiếm gãy và kẻ giữ đao rỉ... Từ khi nào, Man Hoang lại trở nên thú vị đến thế này?"

Bóng lão tan biến vào màn sương gỉ sắt, để lại hai đứa trẻ đang dần lịm đi, bắt đầu một hành trình mới tại Phế Thiết Linh Địa.