Nghịch Đạo Hành

Chương 17: PHÁ CẢNH TRONG BÃO TỐ



Trận chiến đẫm máu ngoài bìa Linh Địa đã kết thúc, nhưng dư chấn của nó vẫn còn cuộn xoáy trong từng mạch máu của hai đứa trẻ. Màn sương gỉ sắt chiều nay không tan đi mà càng lúc càng đặc quánh, sắc tím đỏ của uế khí như muốn nhuốt chửng căn nhà Hắc Ưng. Bên trong gian phòng ghép từ những tấm thép chiến hạm, không gian trở nên đặc quánh sát khí và mùi máu tươi bốc hơi nghi ngút.

Tiểu Tử ngồi xếp bằng trên một tảng đá mài lớn ở góc phòng, thanh Khuyết đặt ngang đùi không ngừng rung lên bần bật, phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục như một con dã thú chưa thỏa cơn khát. Những vệt máu đỏ thẫm bám trên lưỡi kiếm dường như đang bị một lực hút vô hình kéo ngược vào trong những khe nứt đen kịt của thanh sắt gãy. Cứ mỗi giọt máu bị nuốt chửng, hơi lạnh xám đen tỏa ra từ thanh kiếm lại càng thêm phần thấu xương, khiến lớp sương gỉ xung quanh hắn bị đóng băng thành những bụi vụn li ti.

Sát niệm từ hai mạng người đầu tiên đang cắn trả tâm trí Tiểu Tử một cách tàn bạo. Hắn thấy mắt mình vẩn đục sắc đỏ, lồng ngực như có một ngọn lửa u uất bị nén chặt đến mức muốn bùng nổ, phá nát lồng ngực. Hắn thở dốc, từng nhịp thở mang theo hơi nóng của quỷ dữ.

"Muốn trở thành quái vật vô tri bị uế khí điều khiển, hay muốn trở thành kẻ nắm giữ quái vật?" - Giọng Mù Ca vang lên, khô khốc và lạnh lùng như tiếng gió rít qua khe sắt rỉ.

Lão già què không quay đầu lại, dải vải đen trên mắt lão vẫn hướng về phía lò rèn đang nguội lạnh, nhưng chiếc gậy tre lại chỉ thẳng về phía một đường ống dẫn phế thải khổng lồ nằm sâu dưới móng căn nhà. Từ đó, một thứ dịch lỏng màu xanh sẫm đang rò rỉ ra - đó là hỗn hợp cực độc của nước mưa axit cô đặc và linh năng rác thải bị thối rữa qua hàng thiên niên kỷ.

"Vào đó. Nếu không ép được uế khí vào tủy, dùng nỗi đau thể xác để trấn áp sát niệm, ngươi sẽ nổ tung ngay tại đây. Hắc Ưng không chứa xác chết của những kẻ thất bại."

Tiểu Tử nghiến răng đến mức bật máu môi, hắn lảo đảo đứng dậy, đôi chân trần bước đi trên nền thép lạnh lẽo. Hắn bước vào dưới dòng thác độc sền sệt ấy. Ngay khi thứ chất lỏng xanh đen chạm vào da thịt, tiếng xèo xèo vang lên ghê rợn, khói trắng bốc mù mịt. Đau đớn ập đến như hàng vạn mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào từng mạch máu, gặm nhấm từng thớ cơ. Hắn thét lên một tiếng đầy phẫn uất, âm thanh vang vọng khắp các ngóc ngách của căn nhà, rồi ép mình ngồi xuống, vận chuyển Vạn Uế Nghịch Linh Quyết đến mức cực hạn.

Ở bên ngoài dòng thác độc, Lôi Yên ngồi trên một đống bao tải cũ, mái tóc ngang vai vương đầy những hạt nước độc li ti hắt ra từ dòng chảy. Nàng không còn vẻ tửng tửng hay cười đùa như mọi khi. Đôi mắt tím đen sắc lẹm vốn luôn kiêu ngạo giờ đây lại đầy vẻ lo lắng, nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang run rẩy, co quắp của Tiểu Tử trong màn khói độc mịt mù. Nàng thỉnh thoảng lại vung thanh Tàn đao chém vu vơ vào không khí, những tia điện tím đen loe lói trên lưỡi đao sứt mẻ như một cách để nàng phân tán sự căng thẳng đang bóp nghẹt trái tim mình.

"Này phu xe, đừng có mà chết đấy!" - Lôi Yên đột ngột hét lên, giọng nàng có chút run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ ngang tàng thường thấy - "Ngươi mà chết thì ai vác bao chì cho ta? Ai nghe ta kể chuyện lợn gỗ? Ngươi mà hóa điên, ta sẽ dùng đao điện nướng chín ngươi thành heo quay luôn đó! Nghe rõ chưa?"

Tiểu Tử nghe tiếng nàng lảm nhảm giữa cơn đau xé lòng. Kỳ lạ thay, giữa lúc ý thức đang chực chờ tan rã vào bóng tối tăm tối của uế khí, chính cái giọng nói "điên khùng" ấy lại như một sợi dây thừng mong manh nhưng chắc chắn, giữ chặt lấy chút lý trí cuối cùng của hắn. Hắn tập trung toàn bộ ý niệm vào đan điền, dẫn dắt luồng uế khí cuồng bạo từ thanh Khuyết đổ vào, không cho chúng phát tán mà ép chúng đi ngược vào sâu trong xương tủy.

Rắc! Rắc!

Tiếng xương cốt hắn kêu lên những tiếng khô khốc dưới áp lực kinh người. Da thịt hắn từ tím tái chuyển sang xám xịt, rồi bỗng nhiên một luồng linh áp mới, đặc quánh và trầm nặng hơn gấp bội bùng phát từ tâm cơ thể, thổi bay màn khói độc xung quanh.

Luyện Khí Tầng 2 - Trung kỳ!

Nhờ việc trực tiếp hấp thụ sát niệm sau trận chiến và chịu đựng sự tẩy lễ của thác dịch độc, tu vi của hắn đã nhảy vọt, vượt qua cả giai đoạn Sơ kỳ của Tầng 2. Thanh Khuyết trong tay Tiểu Tử bỗng rực lên một quầng sáng xám đen u uẩn. Một tấc kiếm mang hư ảo, đen đặc như mực, mọc ra từ chỗ gãy của thanh sắt, sắc lẹm và mang theo hơi thở của sự diệt tuyệt. Kiếm ý Đoạn Niệm của hắn giờ đây đã không còn là hư ảo trong tâm trí mà có thể phát ra ngoài thành hình thể.

Tiểu Tử vung nhẹ tay, một đường kiếm mang xám đen xẹt qua không trung, cắt đôi dòng thác axit đang đổ xuống mà không gây ra bất cứ tiếng động nào. Dòng thác bị chặt đứt trong một khoảnh khắc, để lộ khoảng không tĩnh mịch trước khi đổ sụp xuống trở lại.

Lôi Yên thấy vậy thì reo lên một tiếng đầy phấn khích. Nàng không chịu kém cạnh, sự cạnh tranh ngầm giữa hai đứa trẻ luôn là liều thuốc kích thích mạnh mẽ nhất. Nàng đứng phắt dậy, mái tóc ngắn tung bay theo luồng khí kình, nàng hét lớn một tiếng rồi đâm mạnh thanh Tàn đao vào đống phế liệu bên cạnh.

Luồng linh lực tích tụ từ uế điện bấy lâu cũng theo đó bùng nổ. Một vòng tròn điện quang màu tím đen từ nàng lan tỏa ra, đẩy lùi hoàn toàn màn sương mù xung quanh căn phòng.

Luyện Khí Tầng 2 - Sơ kỳ!

Lôi Yên đắc ý vuốt lại mái tóc ngang vai còn dính chút bụi than, nhìn về phía Tiểu Tử lúc này vừa bước ra khỏi dòng thác. Cơ thể hắn giờ đây không còn gầy yếu như trước mà săn chắc như thép nguội, từng thớ cơ ẩn chứa sức bật kinh người.

"Hừ, dù ngươi cao hơn một tiểu cảnh giới, nhưng tốc độ của ta vẫn sẽ bỏ xa ngươi thôi! Đừng hòng làm đại ca của ta!" - Nàng hếch mũi.

Tiểu Tử nhìn nàng, dù toàn thân vẫn còn bốc khói vì axit ăn mòn nhưng ánh mắt đã lấy lại sự tĩnh lặng của một vực thẳm không đáy. Hắn định mắng nàng một câu "đồ điên" như mọi khi, nhưng khi nhìn thấy vết xước dài trên vai nàng - dấu tích của trận chiến lúc chiều - vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, lòng hắn bỗng chùng xuống. Hắn lẳng lặng lấy ra một lọ dầu linh phế thu hoạch được từ xác tên lính Thiết Tý ném qua cho nàng.

"Lo mà giữ mạng đi đồ điên. Bọn chúng tới rồi."

Lôi Yên bắt lấy lọ dầu, ánh mắt nàng chợt trở nên sắc lạnh khi cảm nhận được những luồng rung động từ mặt đất. Nàng cười khì, một nụ cười nửa đùa nửa thật nhưng đằng sau đó là sự tàn nhẫn của kẻ đã nếm mùi máu:

"Ngon luôn! Vừa đột phá, đang lo không biết làm sao để ổn định cảnh giới, lại có thứ đến để làm 'bao cát' cho ta rồi. Hahahahaha!"

Mù Ca ngồi ở góc phòng, dải vải đen che mắt từ từ hướng về phía cửa hầm của Hắc Ưng. Lão không nói gì, nhưng chiếc gậy tre trong tay đã bắt đầu tỏa ra một luồng khí thế thâm trầm. Phía xa, ngoài màn sương chì tím ngắt, hàng chục luồng linh áp hỗn tạp đang rầm rộ kéo đến, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm tối Man Hoang. Tiếng xích sắt nặng nề kéo lê trên nền kim loại, tiếng gầm rú của động cơ cơ khí và những tiếng hò hét đòi nợ máu đã vang dội cả một góc Linh Địa.

Thiết Tý Bang đã đến. Và lần này, chúng không cử đến những tên lâu la. Dẫn đầu là một luồng linh áp nặng nề như núi ép tới - đó chính là Đại đầu mục của bang, một kẻ mang sát khí của hàng trăm cuộc thảm sát.

Tiểu Tử nắm chặt thanh Khuyết, cảm nhận sức mạnh của Tầng 2 Trung kỳ đang cuộn trào trong từng huyết quản. Hắn nhìn sang Lôi Yên, nàng cũng đã thủ thế, đôi mắt rực lên những tia điện tím đen đầy sát phạt.

"Đánh xong trận này, nếu ngươi còn sống... ta sẽ nghe ngươi kể về con lợn gỗ thứ hai của ngươi." - Tiểu Tử trầm giọng nói, đây là lần đầu tiên hắn chủ động đáp lại những câu chuyện của nàng.

"Hứa đó nha phu xe! Ngươi mà nuốt lời, ta sẽ chém nát thanh sắt rỉ của ngươi!" - Lôi Yên cười khì, rồi cả hai cùng đồng loạt lao vào màn sương mù xám xịt phía trước, nơi những tử địch đang chờ sẵn.