Màn sương chì bao quanh căn nhà Hắc Ưng bị xé toạc bởi hàng chục ánh đèn pha cực mạnh từ những chiếc xe cơ khí, rọi thẳng vào những vách thép hoen rỉ. Tiếng gầm rú của những cỗ máy lỗi thời xen lẫn tiếng xích sắt lôi lê trên nền thép tạo nên một bản nhạc tử thần vang vọng khắp vùng bình nguyên phế thải.
Hơn hai mươi tên Thiết Tý Bang, khoác trên mình những bộ đại giáp chắp vá từ thép tấm và vỏ xe bọc thép, đang vây chặt lấy mọi lối ra vào. Dẫn đầu bọn chúng là gã Đại đầu mục - một gã hộ pháp cao gần hai mét, toàn thân bao phủ trong bộ giáp khảm đầy linh thạch biến dị lấp lánh sắc đỏ đục ngầu. Cánh tay máy của gã khổng lồ đến mức phi lý, những ống thủy lực bên trên rung động bần bật theo nhịp thở của chủ nhân, phát ra những tiếng xì hơi nóng bỏng.
"Mù già! Cút ra đây ngay!" - Gã Đại đầu mục gầm lên như sấm nổ, linh áp của Luyện Khí Tầng 4 Hậu kỳ khiến không khí xung quanh run rẩy, lớp bụi gỉ sắt dưới đất bị thổi bay thành những vòng xoáy rực lửa.
Bên trong Hắc Ưng, mặc cho áp lực ngàn cân đang đè nặng lên vách nhà, Mù Ca vẫn thản nhiên ngồi trên chiếc ghế vải vụn cũ nát. Lão cầm bình rượu linh phế rẻ tiền, nhấp một ngụm lớn rồi khà lên một tiếng đầy sảng khoái. Lão chẳng thèm liếc mắt ra ngoài, chỉ nhàn nhạt cất giọng khàn đặc nhưng xuyên thấu qua vách thép:
"Hai đứa nghe thấy gì chưa? Có kẻ muốn đập nát cái tổ chim này của ta kìa. Nếu các ngươi không giữ được cái chỗ trú chân này, thì tối nay cút hết ra hố rác mà nằm với sâu sắt nhé. Ta già rồi, xương khớp rỉ sét cả rồi, nên không muốn ngủ bờ ngủ bụi đâu.
Tiểu Tử và Lôi Yên nhìn nhau. Không một lời thừa thãi, cả hai cùng lúc lao vút ra khỏi cửa khoang như hai mũi tên rời cung, xé toạc màn đêm đang bị vây hãm.
Tiểu Tử dừng bước, Khuyết kiếm hờ hững, đôi mắt xám tro phẳng lặng như mặt hồ đóng băng đối diện với họng súng và lưỡi đao của cả một bang hội. Gã Đại đầu mục tiến lên một bước, khịt khịt mũi đầy thô bạo rồi cười gằn:
"Mùi dầu máy và linh chì của toán tuần tra Thiết Tý Bang ta chiều nay... vẫn còn vương đặc quánh trên vạt áo của các ngươi. Hai tên nhóc con, gan của các ngươi thực sự to bằng trời rồi sao? Giết người của ta ở Linh Địa này, chưa kẻ nào thoát được cái án tháo khớp đâu."
Tiểu Tử không hề né tránh, thanh Khuyết khẽ hạ xuống, giọng nói trầm đục vang lên:
"Chúng là người của ngươi?"
"Hahaha! Phải thì sao? Lũ rác rưởi đó chết thì thôi, nhưng giết chó của Thiết Tý Bang thì phải xem chủ nhân của chúng là ai!" - Gã Đại đầu mục cười gằn, cánh tay máy đỏ rực linh năng xả hơi nước xèo xèo - "Tuy nhiên... ta ngửi thấy mùi vị khác. Trên người các ngươi có mùi uế khí cực kỳ tinh khiết, thứ công pháp Nghịch Tu mà các ngươi đang tu luyện chắc chắn là hàng thượng phẩm. Giao nộp bí tịch ra đây, ta sẽ cho các ngươi một cái chết nhanh gọn, bằng không ta sẽ tháo từng đốt xương các ngươi ra làm trang sức!"
Lôi Yên đứng bên cạnh, mái tóc ngang vai vương đầy bụi chì khẽ bay trong gió độc, nàng bỗng nhiên bật cười khì khì, giọng tửng tửng nhưng đầy vẻ mỉa mai:
"Ôi dồi ôi, các ngươi đi đòi nợ máu hay đi ăn xin thế? Ngửi thấy mùi thơm nên thèm nhỏ dãi à? Người của các ngươi chết vì tội dám động vào bao chì của phu xe nhà ta, lại còn định cướp đao của ta nữa. Muốn biết công pháp là gì ư? Lại đây, ta viết lên mặt từng tên một cho mà xem! Nhìn cái bộ dạng gấu sắt của ngươi, có khi chết rồi ta còn dùng bộ giáp đó làm chuồng cho lợn gỗ của ta được đấy!"
"LŨ RANH CON XẤC XƯỢC! GIẾT CHÚNG!" - Đại đầu mục gầm lên vì bị sỉ nhục. Gã vung cánh tay máy, ra lệnh cho bang chúng ồ ạt xông lên.
Trận chiến bùng nổ ngay lập tức. Lôi Yên như một vệt chớp tím lao vút vào giữa vòng vây của hơn mười tên lâu la. Nàng hít vào một hơi thật sâu, uế khí lôi điện trong đan điền cuộn trào như bão tố rồi tràn ra khắp các chi mạch, kích thích tế bào đến mức cực hạn.
"Tàn Ảnh Lôi Đao - Song Ảnh Tuyệt Sát!"
Thân hình nàng mờ ảo đến mức không thực. Ngay lập tức, hai bóng hình Lôi Yên xuất hiện cùng lúc ở hai góc độ khác nhau xung quanh một nhóm địch. Đây không phải ảo ảnh thị giác đơn thuần, mà là những tàn ảnh thực thể do tốc độ quá nhanh kết hợp với lôi điện trường lưu lại.
Một tàn ảnh vung đao ngang sườn, lôi điện tím đen phát ra tiếng rít như hàng vạn con chim điện, làm chập mạch toàn bộ hệ thống cơ khí trên giáp trụ đối phương. Bản thể thật sự của nàng vọt lên cao năm mét, giáng xuống một cú chém mang theo toàn bộ uế điện tích tụ vào giữa đỉnh đầu tên đội trưởng phe địch.
Đoàng! Những tia chớp tím đen rít lên hung bạo, mang theo tính ăn mòn cực độ của uế khí, đi đến đâu là giáp thép tan chảy đến đó. Nàng vừa di chuyển như một vệt sáng tím vừa không quên dặm thêm: "Này, cái giáp này của ngươi nhìn còn tệ hơn cả đống sắt rỉ ta nhặt sáng nay nữa!"
Trong tích tắc, năm tên lâu la gục xuống, toàn thân co giật điên cuồng giữa những dòng điện đen ngòm đang gặm nhấm kinh mạch chúng.
Trái ngược hoàn toàn với sự náo loạn và rực rỡ của Lôi Yên, Tiểu Tử bước đi chậm rãi nhưng mỗi bước chân đều như dẫm lên nhịp tim của kẻ thù. Hắn cầm thanh Khuyết bằng cả hai tay, hơi thở hoàn toàn hòa nhịp với thanh sắt gãy.
Uế khí xám đen từ thanh Khuyết lan tỏa, bao trùm lấy hắn như một cái kén tăm tối. Hắn vận chuyển Khuyết Thiên Kiếm Ý - Tầng thứ nhất: Đoạn Niệm.
Không gian bán kính hai mét quanh Tiểu Tử bỗng nhiên đông cứng lại. Mọi âm thanh của chiến trường, tiếng động cơ, tiếng gào thét đều bị một bức tường vô hình ngăn cách trong nhận thức của những kẻ lọt vào vùng này. Đây chính là bản chất của Đoạn Niệm: Đoạn tuyệt mọi liên kết của ý thức với thực tại.
Một tên Tầng 2 Hậu kỳ gầm gừ lao tới, vung một chiếc búa máy khổng lồ đỏ rực linh năng. Nhưng ngay khi bước vào vùng ảnh hưởng của kiếm ý, gã bỗng thấy tay mình không còn cảm giác, mọi ý chí tấn công bị một luồng khí lạnh cắt rời khỏi hệ thần kinh. Tiểu Tử không nhìn gã, thanh Khuyết vung lên một đường giản đơn đến mức thô kệch. Một luồng kiếm mang đen đặc quánh như mực bùng phát, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng đèn pha xung quanh.
Xoẹt! Cán búa bằng thép đặc dày cả tấc bị cắt đôi nhẵn thín. Lưỡi kiếm mang lướt qua cổ họng đối phương nhanh đến mức không thấy bóng. Kỳ lạ thay, máu không hề bắn ra ngay lập tức, mà vết thương bị một lớp uế khí xám đen đóng băng, triệt tiêu hoàn toàn sinh cơ.
"Ngươi ngửi thấy mùi công pháp..." - Tiểu Tử trầm giọng, ánh mắt xám tro không một chút gợn sóng - "Nhưng ngươi lại không ngửi thấy mùi cái chết đang ở ngay dưới chân mình. Động đến nhà ta... thì phải trả giá bằng cả mạng sống này!"
Hắn lướt đi như một bóng ma xám giữa vòng vây, mỗi lần thanh Khuyết vung lên là một sinh mệnh bị đoạn tuyệt. Đám bang chúng Thiết Tý Bang bắt đầu hoảng sợ, chúng nhận ra mọi loại linh lực bảo hộ hay giáp thép dày đặc đều trở nên vô dụng trước thứ kiếm ý triệt tiêu vạn vật này.
"Lũ vô dụng! Tránh ra hết cho ta!"
Gã Đại đầu mục gầm lên, cánh tay máy khổng lồ tích tụ linh năng đến mức đỏ rực như nham thạch nóng chảy. Gã lao tới với vận tốc kinh người, đấm một cú ngàn cân thẳng vào ngực Tiểu Tử.
Ầm!
Tiểu Tử dùng thanh Khuyết chắn ngang trước ngực. Lực chấn động mạnh đến mức khiến đôi chân hắn lún sâu xuống sàn thép nửa gang tay, những vết nứt hình mạng nhện lan tỏa rộng khắp. Hắn nghiến răng, máu từ khóe môi chảy xuống nhuộm đỏ vạt áo rách nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một cách đáng sợ.
"Này phu xe, trụ vững nhé! Đừng để gã gấu sắt này làm bẹp dí!" - Tiếng Lôi Yên vang lên. Nàng lộn nhào từ trên không xuống, thanh Tàn đao mang theo toàn bộ uế điện tích tụ chém thẳng vào khớp vai đang để lộ ra của gã Đại đầu mục.
Cú chém của nàng khiến những luồng điện tím đen bùng phát trong hệ thống thủy lực của cánh tay máy, phát ra những tiếng nổ lách tách kinh người. Gã Đại đầu mục rú lên đau đớn, buộc phải thu tay phòng thủ trước đòn tấn công hiểm hóc của nàng.
Hai đứa trẻ Nghịch Tu đứng sát cánh bên nhau giữa vòng vây. Một người tỏa ra kiếm mang xám lạnh lùng, tĩnh lặng như tử vong; một người rực cháy lôi điện tím đen, cuồng bạo như bão tố.
"Mù Ca nói đúng..." - Tiểu Tử trầm giọng, khí thế trên người bỗng nhiên bùng phát, vượt qua giới hạn của Tầng 2 - "Man Hoang không có chỗ cho kẻ yếu. Và nhà của chúng ta, không phải nơi để hạng tép riu như các ngươi làm loạn. Lôi Yên, chuẩn bị tháo rời đống sắt này thôi."
"Đợi câu này của ngươi mãi rồi đấy!" - Lôi Yên cười khì, đôi mắt sắc lẹm rực lên sự hưng phấn điên cuồng.
Nàng lướt đi theo quỹ đạo của Tàn Ảnh, còn Tiểu Tử bước tới với kiếm ý Đoạn Niệm bao phủ toàn thân. Một người phá hủy từ bên ngoài bằng sấm sét cuồng bạo, một kẻ kết liễu từ bên trong bằng kiếm ý tàn độc. Giữa màn đêm tím đỏ của Man Hoang, gã khổng lồ của Thiết Tý vẫn chưa biết sự đáng sợ của Khuyết và Tàn.
Thanh Khuyết trong tay Tiểu Tử bỗng nhiên dài ra, một tấc kiếm mang hư ảo đen đặc mọc ra từ chỗ gãy, sắc lẹm và u tối. Hắn chém một nhát vào không khí, đường kiếm như mang theo lời tuyên án tử. Dưới ánh đèn pha yếu ớt, máu tươi bắn lên vách thép của Hắc Ưng, minh chứng cho một cuộc thảm sát vừa mới bắt đầu.