Nghịch Đạo Hành

Chương 2: NƯỚC MẮT SAU ĐỐNG ĐỔ NÁT



Cơn mưa sau trận sét kinh hoàng đổ xuống Bình An Thôn nhanh như trút nước, nhưng chẳng thấm tháp gì so với cái nóng hầm hập tỏa ra từ đống tro tàn của nhà họ Phan.

Phan Chính quỳ thụp giữa đống gạch vụn, hai bàn tay rướm máu vì bới đất. Ông chẳng còn cảm thấy đau, cái cảm giác tê dại đã choán lấy hết tâm trí từ lúc tia sét kia giáng xuống. Ông gào tên vợ đến khản đặc cả cổ họng, âm thanh lẫn vào tiếng mưa tầm tã nghe thê lương như tiếng thú hoang bị dồn vào đường cùng.

Sáng hôm sau, khi bà Phan tỉnh lại, cả Bình An Thôn xôn xao không chỉ vì vụ nổ, mà vì bà đã hóa dại. Bà không khóc, cũng chẳng nói lấy một lời, cứ ngồi thừ người ra bên góc gốc đa đầu làng. Trên tay bà là chiếc áo trẻ con khâu dở bị cháy sém một góc, bà cứ vuốt ve nó, rồi lại áp vào mặt như thể đang dỗ dành một sinh linh còn sống.

“Con thức rồi à? Ngoan mẹ cho bú... đừng sợ, cha về rồi...”

Bà lẩm bẩm với hư không, rồi cười ngây dại. Những người đàn bà đi chợ ngang qua, thay vì một lời hỏi thăm, họ vội vàng lấy vạt áo che mũi, kéo con cái tránh xa như tránh một bãi phân hôi thối.

"Nhìn kìa, nghiệp quật đấy! Nghe đâu sinh ra quái thai nên trời mới đánh. Đừng có nhìn, kẻo ám khí vận vào người!" - Một bà hàng xóm từng sang vay gạo nhà Phan Chính giờ đây nhổ toẹt một bãi nước miếng xuống đất, giọng chua ngoét.

Lúc này, lão địa chủ Lý Bá khệnh khạng dẫn theo mấy tên đầy tớ cầm gậy gộc tiến đến. Lão đứng chống gậy ngay trước mặt Phan Chính đang ngồi thẫn thờ bên hiên nhà hàng xóm - nơi ông vừa bị chính chủ nhà dùng chổi quét đi vì sợ xui xẻo.

Lão Lý Bá hất hàm, đôi mắt híp lại đầy gian ác:

“Phan Chính, làng này xưa nay mang tên Bình An, không chứa được thứ ám quẻ, khắc chết cả con mình như nhà ngươi nữa. Thiên lôi đã hỏi thăm thì sớm muộn gì tai họa cũng lan ra cả thôn. Ngươi nhìn xem, lúa ngoài đồng tự dưng có mấy bông bị héo, không phải tại con mẹ điên và đứa quái thai nhà ngươi thì tại ai?”

Phan Chính ngước mắt lên, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc:

"Ông Bá... vợ tôi vừa mất con, nhà tôi vừa cháy... xin ông cho chúng tôi vài ngày để dựng tạm cái lều..."

"Vài ngày?" - Lý Bá cười khẩy, quay sang đám đông đang đứng xem. - "Các bà con xem, định rước thêm sét về đánh sập cả làng này đấy! Đuổi chúng đi!"

Như được mồi lửa, đám đông bắt đầu nhao nhao. Những người vốn dĩ hiền lành, nay vì nỗi sợ hãi vô hình và sự mê tín cực đoan, bỗng trở nên tàn nhẫn lạ thường. Họ nhặt những hòn đá dăm, những cục đất bùn ném về phía người đàn ông tội nghiệp và người đàn bà điên dại.

"Cút đi! Đồ khắc con!"

"Đừng để máu xấu của nhà ngươi làm bẩn đất làng!"

Một hòn đá sượt qua trán Phan Chính, máu chảy dài xuống mặt, nhưng ông không thấy đau. Ông chỉ thấy tim mình vỡ vụn khi thấy bà Phan hoảng sợ, ôm chặt lấy chiếc áo cháy sém, rúm ró lại như một con thú nhỏ bị bao vây. Bà không biết họ là ai, bà chỉ biết họ đang làm đau con bà.

Lão Lý Bá bồi thêm một cú dứt điểm:

"Khôn hồn thì dắt con mẹ điên này cút ngay lập tức. Bằng không, ta sai người quăng xác đứa nhỏ ra cho chó gặm, cho nó khỏi đầu thai mà ám cái làng này!"

"CÂM MIỆNG!" - Phan Chính gầm lên, âm thanh xé toạc màn sương buổi sớm.

Ông đứng phắt dậy, vác cái bọc nải nhỏ lên vai. Đôi bàn tay nứt nẻ, dính bết máu và bùn đất của ông run rẩy nắm lấy bàn tay gầy gộc của vợ. Ông không nhìn lũ người kia nữa, bởi ông nhận ra, thiên lôi đêm qua dù đáng sợ, nhưng vẫn không lạnh lẽo bằng lòng người Bình An Thôn hôm nay.

“Đi thôi bà nó... ở đây không có người, chỉ có quỷ thôi. Mình đi tìm chỗ nào yên tĩnh... mình chờ con về.”

Bà Phan nghe thấy chữ “con”, mắt chợt sáng lên một chút, ngoan ngoãn để chồng dắt đi. Hai bóng người khắc khổ, một già một dại, liêu xiêu bước ra khỏi cổng làng dưới những lời nguyền rủa cay độc.

Phan Chính không ngoảnh lại. Ông chỉ biết siết chặt tay vợ, nhìn về phía con đường mịt mù phía trước. Trong thâm tâm ông, Bình An Thôn đã chết từ đêm qua cùng với nhịp tim của đứa nhỏ.

Phan Chính dắt vợ đi lang thang vô định suốt nhiều ngày đêm. Họ không dám vào những ngôi làng khác vì sợ bị xua đuổi. Cuối cùng, họ dừng chân tại một ngôi miếu đổ nát nằm ở chân núi phía Bắc, nơi bắt đầu ranh giới của Man Hoang.

Tại đây, có những kẻ cùng khổ, những người tị nạn hoặc những kẻ mang danh "ám quẻ" giống họ đang nương náu. Phan Chính dựng tạm một túp lều bằng cành cây và cỏ khô ngay cạnh ngôi miếu, chấp nhận cuộc sống săn bắt, hái lượm cực khổ để bảo vệ người vợ điên dại.