Mùi hôi thối là thứ đầu tiên đánh thức ý thức của hắn.
Đó không phải là mùi bùn đất nồng nàn của Bình An Thôn, cũng không phải mùi khói bếp ấm áp của mẹ. Đây là mùi của sự mục rữa, của da thịt rữa ra dưới cái nắng vàng đục và sự lạnh lẽo của tử khí tích tụ ngàn năm.
Hắn mở mắt.
Bầu trời trên cao không có màu xanh, nó bị bao phủ bởi một tầng sương mù xám xịt, đùng đục như nước cống. Ánh trăng tà le lói hắt xuống một cảnh tượng kinh hoàng: Hắn đang nằm giữa một đống xác chết cao như núi. Những cái xác trần trụi, tím tái, có cái đã khô héo như rơm rạ, có cái đang rữa ra, dòi bọ bò lúc nhúc trong những hốc mắt trống rỗng.
"Khụ... khụ..."
Hắn cố gắng hít một hơi, nhưng cuống họng khô khốc như bị ai đó đổ cát nóng vào. Cơn đau từ xác thân mới này ập đến như sóng thần. Đứa trẻ này tầm 12, 13 tuổi, gầy trơ xương sườn, làn da đen nhẻm vì bùn đất và những vết lở loét. Nó đã chết vì đói và lạnh từ vài canh giờ trước, trước khi linh hồn rách nát của hắn nhập vào.
Hắn cố chống tay ngồi dậy, nhưng bàn tay nhỏ thó lại cắm ngập vào một đống thịt nhầy nhụa của một cái xác vô danh. Cảm giác ghê tởm dâng lên, nhưng cơn đói còn đáng sợ hơn thế. Cái bụng thắt lại, ruột gan quặn đau như có hàng ngàn con kiến đang cắn xé.
"Ta... vẫn còn sống sao?"
Hắn thào thào, âm thanh khàn đặc không giống tiếng người. Hắn nhớ về trận lôi đình ở Bình An Thôn, nhớ về bàn tay ấm áp của mẹ và sự tự hủy diệt của chính mình. Hắn đã trả nợ máu mủ, hắn đã chọn cái chết. Vậy mà "ông trời" vẫn không buông tha. Nó ném hắn vào cái hố rác này, bắt hắn phải chứng kiến sự thối nát của nhân gian trong hình hài một đứa trẻ ăn mày.
Hắn nghiến răng, đôi mắt xám tro nhìn trừng trừng lên tầng mây đục ngầu. Một luồng phẫn nộ nguyên thủy bùng lên, nung nóng linh hồn đang yếu ớt. Hắn không cam lòng. Nếu số phận muốn hắn sống trong nhơ nhớp, hắn sẽ biến sự nhơ nhớp đó thành vũ khí.
Hắn bắt đầu bò.
Hắn dẫm lên những sọ người trắng hếu, bò qua những cánh tay khẳng khiu đang vươn lên như muốn lôi kéo hắn xuống địa ngục. Mỗi bước đi là một lần da thịt bị những mảnh xương sắc lẹm cứa rách, máu đỏ hòa cùng dịch xác đen ngòm. Lúc này, hắn không cảm nhận được nỗi đau, chỉ có bản năng của một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Phải... ăn... phải sống..."
Hắn lết đến rìa hố xác, nơi có một dòng suối đen ngòm chảy qua. Dưới lòng suối, hắn thấy ba con chuột cống biến dị to bằng bắp chân người lớn đang gặm nhấm một khúc xương đùi. Đôi mắt chúng xanh lét, răng nanh dài và nhọn hoắt. Thấy kẻ lạ, con chuột đầu đàn nhe răng, gầm gừ đầy đe dọa.
Nếu là một đứa trẻ bình thường, hẳn đã chết khiếp. Nhưng linh hồn bên trong cái xác này là một kẻ đã đi qua cửa tử. Hắn không sợ chết, hắn chỉ sợ không thể sống để nhìn lại mặt thứ đã hại gia đình mình.
Con chuột đầu đàn lao tới, tốc độ nhanh như một mũi tên. Hắn không kịp tránh, cái vai nhỏ thó bị bộ răng sắc lẹm cắm phập vào. Cơn đau thấu xương khiến hắn khuỵu xuống, nhưng thay vì thét gào, hắn lại trừng mắt nhìn nó.
Bằng một động tác thô bạo nhất, hắn dùng đôi bàn tay gầy trơ xương chộp lấy cổ con chuột. Hắn không biết quyền cước, hắn chỉ dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đè nghiến nó xuống bùn lầy. Con chuột quằn quại, cào cấu vào ngực hắn những vết sâu hoắm, nhưng hắn không buông.
"Chết đi... đồ súc sinh!"
Hắn gầm lên trong cổ họng, rồi dùng chính bộ răng sứt mẻ của mình cắn mạnh vào yết hầu con vật. Vị máu nóng hổi, tanh nồng và hôi hám tràn vào khoang miệng. Đối với kẻ khác, đây là sự ghê tởm tột cùng. Nhưng với hắn lúc này, đây là nhựa sống.
Hắn nuốt chửng miếng thịt sống, nước mắt lẫn với máu chảy dài trên gò má hóp lại. Hắn vừa ăn vừa cười, một điệu cười khàn khục, điên dại vang vọng giữa bãi tha ma tĩnh mịch. Hai con chuột còn lại thấy sự hung ác vượt xa loài thú của đứa trẻ này, chúng khiếp sợ, quắp đuôi lặn mất vào bóng tối.
Ăn xong con chuột, hắn lả người đi bên bờ suối. Hắn nhìn xuống bóng mình dưới nước. Một đứa bé tàn tạ, đôi mắt đục ngầu, hoàn toàn trần trụi giữa thế gian lạnh lẽo. Hắn bắt đầu nhận ra một quy luật tàn nhẫn: Ở đây, không có chỗ cho lòng nhân từ. Hắn thu mình vào một hốc đá nhỏ, tay nắm chặt một mảnh xương đùi đã được mài sắc trên mặt đá rỉ sét. Đây là thứ vũ khí đầu tiên của hắn.
Đêm đó, trong cơn mê sảng, hắn thấy lại Bình An Thôn. Hắn thấy cha mình đang dắt tay người mẹ điên dại rời làng dưới làn mưa đá. Nỗi uất hận trong lòng hắn càng thêm cháy bỏng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt không thể xuyên qua lớp uế khí dày đặc, hắn bước ra khỏi hốc đá. Hắn không còn lết nữa, hắn đã tập cách đứng vững trên đôi chân khẳng khiu, dồn lực vào từng bước chân để không bị trượt ngã trên đống xương máu.
Hắn học cách quan sát. Hắn học cách rình rập những con thỏ hoang gầy gò, cách dùng đá ném chim đại bàng đất. Hắn học cách nắm chặt nắm đấm, cách dồn sức mạnh của sự căm hận vào mỗi cú đánh. Mỗi lần bị dã thú cắn, hắn lại cắn ngược lại chúng. Mỗi lần ngã xuống, hắn lại bò dậy nhanh hơn.
Cơ thể hắn đầy rẫy những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ, nhưng đôi mắt ngày càng lạnh lẽo và sắc sảo - "Ta sẽ bò lên... từng chút một."
Hắn lầm lũi tiến về phía trước, bóng dáng nhỏ bé lọt thỏm giữa những núi rác khổng lồ của Man Hoang. Hắn dẫm lên một miếng sắt rỉ, tiếng "răng rắc" vang lên khô khốc. Phía trước, những bóng đen của những con thú hoang khác đang chờ đợi. Hắn siết chặt mảnh xương sắc lẹm trong tay, môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh người.
Hắn không biết mình là ai… lúc này, hắn cũng chẳng cần biết. Hắn là một cái xác biết bò, đang đòi lại nợ từ cuộc đời này.