Cơn bão sương chì cuối cùng cũng lắng xuống, để lại một bãi chiến trường ngổn ngang những mảnh thép vụn và xác chết của bang chúng Thiết Tý. Trong căn nhà Hắc Ưng, bầu không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng nặc quyện chặt với mùi khét của linh kiện bị cháy và hơi dầu máy rò rỉ. Không gian im lìm đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở của vách thép rỉ sét, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn vừa bị tước đoạt mạng sống.
Tiểu Tử nằm bất động trên tấm nệm rách nát thấm đẫm mồ hôi lạnh. Gương mặt hắn xám ngắt, không còn một giọt máu, đôi môi tím tái vì đau đớn. Những đường gân xanh tím nổi lờ mờ trên cổ hắn, giật lên từng hồi như những con giun đất đang giãy giụa trong tuyệt vọng.
Việc nghịch vận công pháp không chỉ đơn giản là vắt kiệt thể xác, mà là một sự tàn phá hủy diệt lên nền tảng tu vi. Uế khí sau khi bùng phát "Tuyệt Diệt" đã hoàn toàn mất kiểm soát; chúng không còn chảy theo kinh mạch thông thường mà điên cuồng đâm chọc, phá hoại mọi ngõ ngách bên trong cơ thể hắn. Mỗi nhịp thở của Tiểu Tử lúc này đều như có hàng vạn mảnh sành vụn đang cào xé phế quản, mỗi nhịp tim đập đều mang theo cơn đau thấu tận tủy xương.
Lôi Yên ngồi đó, đôi tay vốn chỉ quen cầm búa, cầm đao nay lại run rẩy một cách lạ thường khi chạm vào lớp vải gạc. Nàng vắt khô chiếc khăn xám xịt, nhưng động tác bỗng khựng lại giữa chừng.
Trong đầu nàng, thanh âm khàn đặc, cuồng loạn nhưng đầy sự che chở của Tiểu Tử lúc nãy bỗng vang vọng lại, rõ mồn một như vừa mới xảy ra: "Nhát này... là vì ngươi dám làm Lôi nha đầu bị thương!"
Lúc đó, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nàng chỉ mải mê chiến đấu. Nhưng giờ đây, khi bóng tối bao trùm và sự tĩnh lặng lên ngôi, câu nói ấy cứ như một dòng điện chạy dọc sống lưng nàng, không phải thứ uế điện tím đen chết chóc, mà là một luồng hơi ấm len lỏi vào tận những góc khuất nhất trong trái tim vốn đã chai sạn vì gió cát Man Hoang.
Lôi nha đầu... Nàng khẽ lặp lại cái tên đó trong đầu. Ở cái nơi mà con người ta coi nhau như những linh kiện có thể thay thế, nơi mà một bao chì vụn còn đáng giá hơn một mạng người, lại có một kẻ ngu ngốc dám nghịch vận cả công pháp, đánh đổi cả kinh mạch và tuổi thọ chỉ để trả thù cho một vết thương trên vai nàng. Một cảm giác ngọt ngào lạ lẫm, xen lẫn chút xót xa trào dâng khiến sống mũi nàng hơi cay.
Nàng liếc nhìn Tiểu Tử đang nằm thoi thóp, lồng ngực hắn phập phồng yếu ớt. Một ý nghĩ bỗng lóe lên: "Kẻ này... vì mình mà ra nông nỗi này, mình nhất định phải khiến hắn tỉnh lại, dù có phải ép hắn uống hết cả cái lò thuốc của lão mù!"
Sự quan tâm vụng về ấy chính là lý do khiến nàng chẳng nề hà vết thương trên người, vội vàng bê bát thuốc đen ngòm còn nóng hổi tới, chỉ muốn làm sao để hắn nuốt được từng giọt sinh mệnh này vào người nhanh nhất có thể.
“Nghiêng cái đầu qua đây, đồ phu xe cứng đầu! Ngươi định để mình thối rữa ra trên cái đệm này à?"
Nàng lầm bầm, giọng nói có chút gắt gỏng để che giấu sự lo lắng đang trào dâng. Chẳng đợi hắn đồng ý, Lôi Yên cúi thấp người xuống. Vì cánh tay bị thương không thể cử động linh hoạt, nàng phải dùng một tư thế khá chông chênh. Nàng luồn đôi tay nhỏ nhắn xuống gáy, gồng mình nâng đầu Tiểu Tử lên đùi mình để ép hắn uống thứ dịch lỏng màu đen ngòm, đặc quánh mùi thảo dược đắng ngắt mà Mù Ca vừa sắc.
Do tay yếu và tư thế ngồi không thuận, Lôi Yên phải rướn toàn bộ người về phía trước để giữ thăng bằng. Vô tình, nàng ép sát cơ thể mình vào mặt Tiểu Tử.
Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới đau đớn của Tiểu Tử bỗng nhiên bị nhấn chìm vào một sự mềm mại đột ngột và lạ lẫm. Một mùi hương xộc thẳng vào mũi hắn - đó không phải mùi thảo dược đắng cay, cũng không phải mùi rỉ sắt đặc trưng của Man Hoang, mà là mùi cơ thể của một thiếu nữ đang tuổi dậy thì, thanh khiết và ấm áp một cách kỳ lạ.
Đôi gò bồng đảo đang bắt đầu nảy nở của Lôi Yên áp chặt lấy má và mũi Tiểu Tử theo mỗi nhịp nàng loay hoay cố định đầu hắn. Hơi ấm từ cơ thể nàng truyền qua lớp áo mỏng, mang theo một thứ xung lực còn mạnh mẽ hơn cả uế khí bạo tẩu.
Cơ thể Tiểu Tử cứng đờ như một khối thép nguội. Cơn đau xé toác kinh mạch vốn đã khủng khiếp, nay cộng thêm sự tiếp xúc đường đột này khiến máu trong người hắn dường như dồn sạch lên mặt. Hắn cảm thấy mặt mình nóng bừng như bị thiêu đốt, tim đập loạn xạ đến mức át cả tiếng gió ngoài kia. Hắn vừa đau đến mức muốn ngất đi, lại vừa ngại ngùng đến mức chỉ muốn có một vết nứt trên sàn thép để chui xuống ngay lập tức.
"Ư... Lôi... Yên... buông... ra..." - Tiểu Tử thều thào qua kẽ răng, cố gắng cử động đầu để thoát khỏi sự vây hãm êm ái nhưng đầy "nguy hiểm" đó.
"Buông cái gì mà buông? Ngươi còn ngọ nguậy là ta đổ cả bát thuốc này vào mũi cho ngươi sặc chết đấy!"
Lôi Yên vẫn hồn nhiên như không. Với một cô gái lớn lên giữa bãi rác, chiến đấu và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, những ý niệm về nam nữ đối với nàng vẫn còn rất mơ hồ. Lúc này, trong mắt nàng, Tiểu Tử chỉ là một món phế liệu hỏng hóc nặng nề cần được đại tu gấp. Nàng hoàn toàn không nhận ra mình đang ép mặt hắn vào đâu, chỉ bận rộn tìm góc độ để đổ thuốc vào miệng hắn mà không làm đổ ra ngoài. Nàng thậm chí còn tì mạnh hơn để giữ cố định cái đầu đang cố giãy giụa của hắn, khiến Tiểu Tử cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung vì ngộp thở và bối rối.
Mù Ca đứng bên bếp lò rèn, dải vải đen hướng về phía hai đứa trẻ. Lão thừa biết chuyện gì đang xảy ra nhưng không buồn ngăn cản, chỉ khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười khó nhận ra. Lão hắng giọng, thanh âm thâm trầm vang lên:
"Đổ thuốc xong thì để hắn yên. Sát khí trong người hắn đang loạn như cào cào, ngươi cứ ép hắn kiểu đó, không khéo kinh mạch chưa đứt mà hắn đã chết vì ngạt thở rồi đấy."
Sau khi bị Lôi Yên ép uống hết bát thuốc bằng một tư thế không thể nào khó xử hơn, Tiểu Tử nằm vật xuống tấm nệm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cảm giác mềm mại và hơi ấm từ cơ thể thiếu nữ vẫn còn vương lại trên da mặt, khiến một kẻ vốn chỉ biết đến chém giết và sắt vụn như hắn cảm thấy hoang mang vô độ. Hắn liếc nhìn Lôi Yên, thấy nàng vẫn thản nhiên ngồi đó, dùng vạt áo lau sạch vết máu trên thanh Tàn đao, hoàn toàn chẳng để tâm gì đến sự việc vừa rồi.
"Này..." - Tiểu Tử thều thào, giọng khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát - "Lão mù đâu? Sau trận này... Thiết Tý Bang chắc chắn sẽ kéo quân đến đông hơn. Chúng ta cứ ở đây chờ chết à?"
Lôi Yên dừng tay, hất hàm về phía bóng tối sâu thẳm trong góc nhà. Mù Ca lúc này mới từ từ đứng dậy, tiếng gậy tre gõ nhẹ xuống sàn thép vang lên từng nhịp đầy áp lực: Cộp... Cộp...
"Chờ chết? Ngươi nghĩ ta nuôi hai đứa bay đến giờ là để làm mồi cho lũ sâu bọ đó sao?" - Mù Ca lạnh lùng lên tiếng, dải vải đen trên mắt lão như nhìn thấu qua lớp vách thép dày, nhìn về phía chân trời xa xăm - "Thiết Cuồng - Bang chủ Thiết Tý, kẻ đã đạt đến Luyện Khí Tầng 7 đã bắt đầu đánh hơi được mùi máu của Đại đầu mục rồi. Hắn không giống lũ lâu la các ngươi vừa giết đâu. Hắn là một con thú dữ thực thụ."
Mù Ca dừng lại ngay cửa khoang, luồng linh áp thâm trầm tỏa ra từ lão khiến ngọn lửa lò rèn khẽ chao đảo rồi bùng lên xanh ngắt:
"Vài ngày nữa, khi sương muối chưa tan và linh năng trong không khí ở mức thấp nhất, chúng ta sẽ rời khỏi đây. Chúng ta sẽ tiến sâu vào Phế Thiết Linh Địa - Nội khu."
Tiểu Tử khựng lại, quên cả cơn đau đang hành hạ. Nội khu là vùng cấm địa trong những lời đồn thổi kinh hoàng nhất của dân tầm bảo. Đó là nơi chứa những mảnh vỡ của các chiến hạm cổ đại rơi xuống từ vạn năm trước, nơi uế khí nồng đậm đến mức có thể ăn mòn cả linh thạch, và là nơi những linh hồn không siêu thoát lảng vảng trong sương mù.
"Nơi đó uế khí nồng đậm gấp mười lần ở đây. Đối với tu sĩ bình thường, đó là mồ chôn. Nhưng với những kẻ Nghịch tu như các ngươi, đó là thiên đường tu luyện. Ngay cả tu sĩ Tầng 7 như Thiết Cuồng cũng không dám tùy tiện bước vào đó nếu không muốn bị uế khí cắn nuốt kinh mạch."
Lôi Yên nghe vậy, không những không sợ mà còn hưng phấn vung vẩy thanh Tàn đao, ánh mắt rực sáng:
"Vào đó cũng tốt, phu xe ạ! Nghe nói trong đó có nhiều loại sắt kỳ lạ lắm, biết đâu ta lại nhặt được nguyên liệu tốt để gọt cho ngươi một con lợn biết bay thật sự thì sao?"
Tiểu Tử thở dài, cơn đau từ kinh mạch lại nhói lên một nhịp cực mạnh, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. Giữa thế gian tàn khốc này, ít nhất hắn biết mình không đơn độc bước vào tử địa.
Tiểu Tử nhắm mắt lại, tay siết chặt lấy thanh Khuyết - "Nhưng Lôi Yên... lần sau nếu có cho uống thuốc... thì cứ đổ thẳng vào miệng là được, đừng có... đừng có làm cái kiểu nâng đầu đó nữa. Ta... ta không quen."
Lôi Yên nghiêng đầu, mái tóc ngang vai che khuất vẻ mặt ngơ ngác, nàng bĩu môi: "Hả? Nâng đầu kiểu đó là kiểu gì? Ngươi thật là khó chiều, vừa cứu mạng xong đã bắt đầu dở chứng rồi!"
Mù Ca đứng bên cửa khoang, khẽ nhếch môi. Tâm can của lão cũng bắt đầu được xoa dịu nhờ vào hai bóng hình bé nhỏ này.