Bảy ngày trôi qua kể từ đêm huyết chiến. Trong căn nhà Hắc Ưng, thời gian dường như ngưng đọng lại giữa tiếng búa rèn của Mù Ca và hơi thở nặng nề của hai kẻ Nghịch tu nhỏ tuổi.
Sau một tuần dùng "dĩ độc trị độc", những vết nứt kinh mạch trên người Tiểu Tử đã bắt đầu liền lại, nhưng không phải theo cách thông thường. Uế khí sau lần "nghịch vận" đã trở nên đặc quánh và hung tính hơn, chúng len lỏi vào từng thớ thịt, khiến cơ thể hắn trở nên rắn rỏi như một khối thép nguội. Tiểu Tử ngồi xếp bằng trên sàn thép, trước mặt hắn là mười viên Linh thạch hạ phẩm - chiến lợi phẩm vơ vét được từ xác của Thiết Trụ và đám tay sai.
Mười viên linh thạch tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, nhưng trong mắt một kẻ Nghịch tu, chúng lại là nguồn năng lượng "tạp chất" dồi dào. Tiểu Tử đặt thanh Khuyết ngang gối, hắn không vội vàng hấp thụ mà chìm vào định cảnh. Hắn nhớ lại khoảnh khắc mình chém đứt cánh tay máy của Thiết Trụ.
Đoạn Niệm không phải là sát phạt, mà là sự rũ bỏ. Hắn bỗng hiểu ra, nếu muốn thực sự cầm lái vận mệnh, hắn phải rũ bỏ sự sợ hãi đối với uế khí. Uế khí không phải là chất độc, nó là vũ khí; Nghịch tu không phải là kẻ bị nguyền rủa, mà là kẻ dám đứng ngoài vòng luân hồi của trời đất. Ý niệm vừa thông, một luồng uế khí xám xịt từ đan điền bùng phát, cuốn lấy linh lực từ mười viên linh thạch, cưỡng ép chúng chuyển hóa thành một màu đen kịt rồi tràn vào cơ thể.
Luyện Khí Tầng 2 - Đại Viên Mãn.
Tu vi của hắn không chỉ tăng tiến mà còn vững chắc đến lạ thường. Luồng linh lực mới này chảy trôi êm ả nhưng mang theo sự sắc lạnh của kiếm mang. Tiểu Tử mở mắt, một tia sáng xám lạnh lướt qua đồng tử.
Ở góc đối diện, Lôi Yên cũng đang trải qua sự biến đổi kinh người. Nàng không tĩnh lặng như Tiểu Tử, quanh thân nàng là những tia điện tím đen nhảy nhót, phát ra tiếng nổ tách tách liên hồi. Nàng cầm thanh Tàn đao, liên tục thực hiện những động tác vun chém trong không trung.
Lôi Yên là một thiên tài chiến đấu bẩm sinh. Nàng không cần những triết lý cao siêu, nàng cảm nhận thế giới qua sự rung động của uế điện. Nàng ngộ ra rằng: Điện không cần phải xuyên qua lớp giáp, điện chỉ cần tìm thấy kẽ hở.
Tu vi của Lôi Yên cũng thuận thế đột phá lên Tầng 2 Đỉnh phong. Vũ kỹ Tàn Ảnh Lôi Đao của nàng giờ đây đã có thể huyễn hóa ra ba đạo tàn ảnh, mỗi đạo đều mang theo uế điện cao thế, đủ sức khiến một tu sĩ Tầng 3 bị tê liệt trong nháy mắt.
Mù Ca đứng bên cửa khoang, đôi mắt khuất sau dải vải đen như nhìn thấu sự tiến bộ của hai đứa trẻ. Lão chống gậy tre, giọng nói trầm khàn vang lên:
"Nghịch tu các ngươi, càng gặp cảnh tuyệt vong thì sức mạnh càng bộc phát. Nhưng nhớ cho kỹ, linh thạch các ngươi vừa dùng là linh lực chính thống, uế khí trong người các ngươi sẽ luôn tìm cách đào thải nó. Các ngươi không phải là bình chứa, mà là những lưỡi đao. Đao không mài thì cùn, mà mài quá thì gãy. Muốn sống sót ở Nội khu, phải học cách khiến uế khí phục tùng ý chí, chứ không phải để nó dẫn dắt cơn điên."
….
Bình minh ngày thứ tám, sương muối mang theo nồng độ axit cao kết thành những hạt trắng xóa trên các xác máy bay. Ba bóng người lầm lũi bước ra khỏi cánh cửa khoang Hắc Ưng vốn dĩ đã hoen rỉ nay lại càng thêm xơ xác sau trận chiến.
Tiểu Tử dừng chân lại một nhịp, hắn quay đầu nhìn lại nơi ở của ba thầy trò. Dù nó chỉ là một cái xác máy bay cũ nát, đầy mùi dầu máy và sắt vụn, nhưng đó là nơi duy nhất ở Man Hoang này cho hắn cảm giác được thuộc về. Hắn chạm tay vào vết lõm trên vách thép - nơi hắn bị Thiết Trụ đánh văng vào bảy ngày trước - cảm giác lành lạnh của kim loại truyền vào lòng bàn tay như một lời chia tay thầm lặng.
"Phu xe, nhìn gì mà nhìn? Luyến tiếc cái đệm rách của ngươi à?" - Lôi Yên vác thanh Tàn đao trên vai, hất hàm hỏi nhưng đôi mắt nàng cũng phảng phất một nỗi buồn man mác. Nàng khẽ chạm vào con lợn gỗ trong túi áo, vật duy nhất nàng mang theo từ căn nhà này.
Mù Ca không nói gì, lão chỉ chống gậy đứng đợi dưới màn sương mù mịt. Lão hiểu, đối với những đứa trẻ này, Hắc Ưng không chỉ là chỗ che mưa nắng, mà là mảnh ký ức bình yên cuối cùng trước khi chúng thực sự dấn thân vào con đường nhuốm máu.
"Đi thôi. Đừng ngoảnh đầu lại. Nghịch tu chỉ có đường trước mặt, không có đường lui." - Tiếng gậy tre của Mù Ca gõ xuống đất cộp... cộp..., kéo hai đứa trẻ ra khỏi dòng hoài niệm.
Càng đi sâu vào Linh Địa, cảnh quan càng trở nên kinh dị. Những cột thép khổng lồ của các tòa tháp viễn thông cổ đại đổ rạp xuống như những bộ xương của những con quái vật thời tiền sử. Uế khí ở đây không còn là những làn sương mỏng mà kết lại thành từng đám mây màu tím sẫm, đặc quánh như nhựa đường.
Khi đi ngang qua một con lộ chính, nơi những mảnh vỡ của các toa tàu hỏa chất cao thành núi, Mù Ca bỗng nhiên thấp giọng: "Nấp xuống!"
Ba bóng người nhanh chóng ẩn mình sau một đống bánh răng khổng lồ. Từ phía xa, tiếng gầm rú của động cơ hạng nặng vang lên rung chuyển cả mặt đất. Một đoàn xe bọc thép tự chế, gai góc lởm chởm, phun ra những làn khói đen kịt đang rầm rộ tiến tới.
Trên chiếc xe dẫn đầu, một gã đàn ông ngồi chễm chệ trên chiếc ghế da hổ biến dị. Đó chính là Thiết Cuồng - Bang chủ Thiết Tý.
Hắn để lộ vòm ngực đồng hun chằng chịt vết sẹo, tỏa ra một luồng linh áp của kẻ đạt đến Luyện Khí Tầng 7. Luồng áp lực này đậm đặc tới mức khiến không khí xung quanh hắn vặn xoắn, những hòn đá nhỏ ven đường tự động vỡ vụn khi xe hắn lướt qua. Thiết Cuồng chợt quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu như chứa đầy máu quét qua đúng nơi ba người đang ẩn nấp.
Tiểu Tử nín thở, tim đập thình thịch. Hắn cảm giác như linh áp đó đang bóp nghẹt lá phổi mình. Nhưng lạ thay, linh giác nhạy bén của một cao thủ Tầng 7 dường như hoàn toàn bị trượt qua vị trí của họ nhờ vào sự hiện diện im lìm như hố đen của Mù Ca.
Đợi đoàn xe đi khuất hẳn vào màn sương chì, Mù Ca mới ra hiệu đứng dậy. Họ tiếp tục hành trình cho đến khi đứng trước một cánh cổng thép khổng lồ bị gỉ sét hoàn toàn, nơi treo lủng lẳng những chiếc đầu lâu dị thú.
"Đây là Trạm Gác Tử Thần, ranh giới cuối cùng trước khi vào Nội khu." - Mù Ca chỉ tay - "Bước qua cánh cổng này, mạng của các ngươi không còn thuộc về trời đất nữa."
Lôi Yên sát lại gần Tiểu Tử, vô tình chạm vào cánh tay hắn. Cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của cô nàng, Tiểu Tử không hề trêu chọc như mọi khi. Hắn lẳng lặng đưa bàn tay thô ráp của mình nắm lấy bàn tay gầy gò của nàng. Hơi ấm lan tỏa giữa vùng đất lạnh lẽo, một cảm giác tin cậy không cần lời nói.
"Sợ cái gì? Có ma thì ta chém ma, có quỷ ta chém quỷ. Ngươi lo mà giữ lấy mấy con lợn gỗ của ngươi đi." - Tiểu Tử nói, giọng trầm ổn lạ thường. Hắn không còn là đứa trẻ mới tập kiếm, mà là một kẻ đã chạm vào chân lý của "Đoạn Niệm".
Lôi Yên cười khì, sự hưng phấn lấn át nỗi sợ. Nàng rút thanh Tàn đao, uế điện tím đen bắt đầu nhảy nhót trên lưỡi đao như những sinh linh nhỏ bé đang reo hò.
Ngay khi luồng uế khí từ bên trong nội khu tràn ra như thủy triều, kéo theo tiếng gào thét của đàn Thiết Giáp Lang, Tiểu Tử không hề lùi bước. Hắn lật tay, thanh Khuyết vung lên một vòng tròn xám lạnh.
Sự tự tin của kẻ đã "ngộ đạo" tỏa ra từ cốt tủy. Tiểu Tử nhìn Lôi Yên, khẽ gật đầu một cái đầy ăn ý. Không có sự căng thẳng của một cuộc chiến sinh tử, chỉ có sự bình thản của những kẻ đã chấp nhận nghịch mệnh.
"Nghịch tu sinh ra từ uế khí, thì cũng phải lớn lên từ máu thịt của lũ quái thai này." - Mù Ca gõ mạnh gậy tre - "Rút kiếm ra!"
Xoẹt! Thanh Khuyết bùng lên kiếm mang đen kịt, nuốt chửng ánh sáng sương muối. Lôi Yên hóa thành một tia chớp tím, lao vút đi trước cả khi đàn sói kịp chồm tới. Giữa địa ngục thực sự, hai bóng hình trẻ tuổi quấn quýt lấy nhau như một cơn lốc uế khí, bắt đầu màn chào hỏi đẫm máu với Nội khu Linh Địa.