Sau cuộc thảm sát bầy Thiết Giáp Lang tại Trạm Gác Tử Thần, Nội khu đón chào ba vị khách mới bằng một sự im lặng rợn người. Mù Ca dẫn Tiểu Tử và Lôi Yên đi sâu thêm vài dặm, xuyên qua những tầng mây uế khí tím sẫm đặc quánh đến mức dường như có thể chạm tay vào được. Cuối cùng, bóng ma khổng lồ hiện ra: xác của chiến hạm cổ đại Thanh Long.
Khối thép vĩ đại ấy bị gãy làm đôi, cắm sâu vào lòng đất như một ngọn núi sụp đổ. Phần mũi tàu đâm sâu vào vách đá vôi, tạo thành một cái hang nhân tạo khổng lồ, che chắn hoàn toàn tầm nhìn từ trên cao. Đây chính là nơi Mù Ca chọn để dừng chân.
"Nơi này từng là kho tiếp liệu của phi đội hộ vệ," Mù Ca gõ gậy vào bức tường thép dày gần nửa mét, âm thanh trầm đục vang vọng khắp khoang tàu. "Nó kiên cố hơn cái nhà rách nát trước kia nhiều. Tiểu Tử, Lôi Yên, dọn dẹp đi. Từ nay đây là sào huyệt của các ngươi."
Dù cơ thể vẫn còn nhức mỏi sau màn đột phá đầy kịch tính, nhưng sự phấn khích khi có nhà mới khiến hai đứa trẻ không thể ngồi yên. Căn phòng kho rộng khoảng sáu mươi mét vuông, trần cao vút với những dầm thép đen kịt treo lủng lẳng như những cánh tay quái vật.
Tiểu Tử bắt đầu công việc với thanh Khuyết. Với tu vi Luyện Khí Tầng 3, kiếm mang xám đen của hắn giờ đây không chỉ là một dải sương mờ mà đã sắc lẹm, ổn định như thực thể. Hắn vung kiếm một cách thong dong, từng đường kiếm đi ra mang theo sự điều khiển tinh tế của một kẻ vừa nắm bắt được Khí quán huyết quản. Trong khi đó, Lôi Yên lại đảm nhận phần nội thất với một sự nhiệt tình kỳ quặc. Nàng lục lọi trong đống phế liệu, lôi ra những vật dụng còn sót lại.
"Này phu xe! Mau lại đây giúp ta khuân cái lốp xe này!" Lôi Yên vẫy vẫy đôi tay lấm lem dầu máy, mái tóc ngang vai vung vẩy.
Tiểu Tử lầm lũi đi lại, một tay xách cái lốp xe nặng cả tạ như xách một túi hành lý nhẹ tênh. Hắn ném cái bộp xuống góc phòng, nhìn Lôi Yên đang hì hục dùng uế điện từ đầu ngón tay để hàn các mảnh thép vụn thành một chiếc bàn ăn méo mó.
"Ngươi hàn kiểu gì mà cái bàn nó nghiêng như sắp đổ thế kia?" Tiểu Tử nhướng mày chê bai.
Lôi Yên hừ một tiếng, đưa tay quệt ngang mũi, để lại một vệt đen thui của mỡ bò: "Đây là nghệ thuật Man Hoang, hiểu không? Để nghiêng thế này thì đồ ăn mới trượt vô miệng ta chứ!"
"Lý sự cùn." Tiểu Tử lắc đầu, nhưng tay vẫn giúp nàng giữ cố định chiếc giường đơn đặt đối diện nhau qua một lò sưởi tự chế.
"Kệ ta! Ít ra ta còn biết trang trí, chứ không phải cái mặt lầm lì như khúc gỗ của ngươi." Lôi Yên thè lưỡi trêu chọc, rồi dùng dao găm khắc hình một đàn lợn gỗ đang chạy tung tăng lên vách thép khô khốc. Phía trên đàn lợn, nàng nắn nót khắc hai chữ: "Hắc Oa".
Hắc Oa? Cái nồi đen á?" Tiểu Tử nhíu mày, nhìn cái tên méo mó trên vách thép rồi lại nhìn quanh căn phòng kho rỉ sét. "Ngươi đặt tên kiểu gì mà nghe vừa nghèo vừa ám quẻ thế?"
Lôi Yên không những không tự ái mà còn cười rộ lên, tiếng cười giòn tan xé toạc cái không khí u ám, tĩnh mịch của Nội khu. Nàng chỉ tay vào khuôn mặt lấm lem dầu máy của Tiểu Tử rồi lại tự chỉ vào cái mũi đang dính đầy mỡ bò của mình:
"Thì nhìn lại mình đi! Ta chui rúc ở cái chốn này mấy ngày, mặt mũi ai cũng đen nhẻm như cái đít nồi cả rồi còn gì. Cái tên này là để khẳng định thương hiệu đấy!"
Nàng chống nạnh, tuyên bố một cách đầy hùng hồn:
"Từ giờ, đây chính là sào huyệt Hắc Oa. Luật ở đây đơn giản lắm: Ai bước vào mà mặt không đen, chứng tỏ kẻ đó chưa đủ trình độ sinh tồn ở Linh Địa.”
Tiểu Tử nhìn cô nàng đang hất hàm tự đắc, chỉ biết thở dài bất lực:
"Đúng là đồ điên. Đã đen lại còn tự hào."
"Kệ ta! Đen nhưng mà sang, đen nhưng mà có nhà mới để ngủ!" Lôi Yên hừ một tiếng rồi nhảy phóc lên đệm, tiếp tục mơ mộng về cái thiết kế tự động cho đồ ăn trượt vào miệng mình.
Khi lò sưởi từ lõi động cơ bắt đầu tỏa ra nhiệt lượng đỏ rực, xua tan cái lạnh thấu xương của Nội khu, Tiểu Tử nhìn quanh căn phòng kho kiên cố rồi quay sang phía góc tối, nơi Mù Ca đang ngồi xếp bằng, lặng lẽ như một bóng ma của chiến hạm.
"Nè Mù Ca," Tiểu Tử lên tiếng, giọng hắn vang vọng trong không gian bằng thép. "Nội khu này vốn là tử địa, ngay cả cao thủ Tầng 7 như Thiết Cuồng cũng phải dè chừng. Sao lão lại rành đường đi nước bước ở đây như lòng bàn tay vậy? Lão biết cả kho tiếp liệu ẩn giấu, biết cả sơ đồ chiến hạm cổ... Lão rốt cuộc là ai?"
Mù Ca không cử động, dải vải đen trên mắt lão vẫn hướng về phía khoảng không vô định. Một lúc lâu sau, lão mới khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút vị đắng của thời gian.
"Ngươi hỏi thừa quá rồi đấy, tiểu tử." Lão gõ nhẹ đầu gậy tre xuống sàn tàu Thanh Long. "Ta đã nói ngay từ đầu lúc chúng ta rời đi rồi mà... Đây vốn dĩ là nhà của ta."
Tiểu Tử và Lôi Yên đều khựng lại. Lời nói của lão già mù bình thản đến mức đáng sợ, như thể việc sống giữa tâm của vùng Linh địa chết chóc này là điều hiển nhiên nhất trên đời. Lão không giải thích thêm, nhưng cái cách lão chạm vào vách tàu rỉ sét đầy sự quen thuộc khiến Tiểu Tử hiểu rằng, bí mật của Mù Ca còn sâu hơn cả những hố đen linh năng ngoài kia.
Đêm đầu tiên trong sào huyệt mới, khi lửa lò đỏ quạch soi bóng ba người lên vách thép, không khí trở nên thong thả lạ kỳ.
"Này đồ điên," Tiểu Tử liếc nhìn Lôi Yên đang nằm dài trên đống đệm. "Ngươi nghe lão nói không? Nhà của lão đấy. Chắc kiếp trước lão là một con ma thép ở đây."
Lôi Yên xoay người lại, đôi mắt tím lấp lánh dưới ánh lửa: "Ma hay người thì cũng kệ lão. Miễn là nhà lão có giường êm và lò sưởi ấm là được rồi. Mà ta nói này phu xe, hôm nay lúc ta ôm ngươi, ta cảm nhận được gân cốt ngươi cứng thật đấy. Cứ như ôm một tảng đá vậy, chắc là do cái tầng 3 gì đó của lão nói đúng không?"
"Ngươi... ngươi nói năng cho cẩn thận! Ai cho ngươi ôm mà ôm!" Tiểu Tử lắp bắp, quay mặt đi hướng khác, tay lau kiếm càng nhanh hơn để giấu đi sự bối rối.
"Thì lúc đó vui quá mà! Với lại người ngươi ấm, ôm thích hơn ôm cái vách tàu lạnh lẽo này nhiều." Lôi Yên vô tư cười, rồi ngáp một cái thật dài. "Thôi, ta ngủ đây. Ngủ ngon nhé, phu xe cứng đầu."
Nhìn Lôi Yên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, Tiểu Tử khẽ thở dài. Hắn nằm xuống, cảm nhận hơi ấm từ cái lò phản lực và sự tĩnh lặng hiếm hoi. Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi Hắc Ưng, hắn cảm thấy mình có một nơi để thuộc về. Không còn là chạy trốn, mà là cắm rễ.
"Ngủ ngon, đồ điên."
Hắn thầm thì, bàn tay vẫn không quên siết chặt chuôi kiếm. Ngoài kia, Nội khu vẫn gầm thét, nhưng bên trong Hắc Oa, sóng gió dường như đã bị vách thép Thanh Long chặn đứng lại.