Nghịch Đạo Hành

Chương 22: KHÍ QUÁN HUYẾT QUẢN



Cánh cổng thép của Trạm Gác Tử Thần rít lên một tiếng chói tai, mở ra một khoảng không tối tăm đặc quánh uế khí. Đàn Thiết Giáp Lang không đợi kẻ thù kịp định thần, chúng lao ra như những mũi tên thép. Con dẫn đầu là một gã khổng lồ với bộ hàm cơ khí lởm chởm bánh răng, nó nhảy vọt lên cao, định dùng sức nặng nghìn cân đè nát Tiểu Tử.

"Lôi Yên, bên trái!" - Tiểu Tử thét lớn.

Hắn không lùi mà tiến, thanh Khuyết kiếm gãy nát bỗng dưng rung lên một nhịp trầm đục. Hắn vận hành uế khí theo một quỹ đạo kỳ dị, khiến lưỡi kiếm xám xịt dường như mờ ảo hẳn đi.

"Đoạn Niệm!"

Tiểu Tử xoay người, thanh Khuyết vung ra không phải một đường chém thông thường mà là một vòng xoáy kiếm mang xám lạnh. Kiếm ý của hắn mang theo sự tuyệt diệt, chém vào không trung nhưng lại để lại những vệt cắt sâu hoắm trên lớp giáp thép của con sói đầu đàn. Con quái vật gào lên đau đớn khi lớp vảy kim loại ở cổ bị chém văng, để lộ ra những đường dây dẫn dịch đen xịt ra tung tóe.

Cùng lúc đó, bên cánh trái, Lôi Yên hóa thân thành một cơn lốc tím đen thực thụ. Nàng không dùng sức mạnh đơn thuần để đối chọi với lớp giáp dày của bầy sói, mà tận dụng tốc độ kinh hoàng từ đôi chân linh hoạt.

"Tàn Ảnh Lôi Đao!"

Thân hình Lôi Yên bỗng nhòe đi, hóa thành ba tàn ảnh giống hệt nhau lao vào giữa đàn sói. Thanh Tàn đao trong tay nàng không chém ngang dọc hỗn loạn mà tập trung vào các khớp nối kim loại trên cơ thể chúng.

Xoẹt! Đoàng!

Mỗi lần lưỡi đao chạm vào sắt rỉ, một luồng uế điện tím đen lại bùng nổ, truyền thẳng vào bên trong lớp vỏ thép, làm chập mạch các linh kiện cổ đại vốn đang duy trì sự sống cho lũ quái thai. Hai con Thiết Giáp Lang đang lao tới bỗng khựng lại, toàn thân co giật dữ dội dưới sức ép của lôi điện rồi đổ sụp xuống như những đống sắt vụn vô hồn.

"Phu xe, cúi xuống!" - Lôi Yên hét lớn khi thấy ba con sói khác đang định đánh lén sau lưng Tiểu Tử.

Tiểu Tử lập tức đổ người sát mặt đất. Lôi Yên lấy vai hắn làm điểm tựa, nhảy vọt lên không trung. Nàng xoay tròn cơ thể, thanh Tàn đao quấn quýt uế điện tạo thành một đóa hoa lôi đình nở rộ giữa bầy thú.

"Lôi Vũ Trảm!"

Hàng loạt tia điện tím bắn ra xung quanh, ghim chặt lũ sói xuống sàn thép. Tiểu Tử không bỏ lỡ cơ hội, từ tư thế quỳ, hắn tung người dậy, thanh Khuyết kiếm đâm thẳng vào hốc mắt một con lang đang choáng váng. Hắn xoay cổ tay, uế khí bùng phát từ mũi kiếm gãy, nghiền nát bộ não sinh học của nó từ bên trong.

Trận chiến trở nên nghẹt thở. Tiểu Tử di chuyển thâm trầm, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự lạnh lẽo của cái chết, chuyên tâm dứt điểm những con sói bị thương. Lôi Yên lại như một vũ công của sấm sét, nàng lướt đi giữa bầy quái vật, uế điện tím đen từ Tàn đao không ngừng cày xới mặt đất và xé toạc lớp phòng ngự của kẻ thù.

Trận chiến bước vào hồi kết đầy khốc liệt. Những con sói cuối cùng, bị kích động bởi mùi máu đồng loại, điên cuồng lao vào đòn tấn công tự sát. Tiểu Tử bị một con lang húc mạnh vào sườn, răng thép của nó quào rách một mảng lớn trên vai hắn, máu tươi thấm đỏ lớp vải quấn. Lôi Yên cũng đã tới hạn, đôi tay nàng run lên bần bật, uế điện tím đen trên đao dần lịm đi sau cú quét cuối cùng xé toạc họng con quái vật cuối cùng.

Khi cái đầu của con Thiết Giáp Lang cuối cùng rụng xuống mặt đất, cả không gian bỗng chìm vào sự im lặng đáng sợ.

Tiểu Tử chống thanh Khuyết xuống đất, tiếng kim loại va chạm với sàn thép vang lên khô khốc. Hắn dùng hết sức bình sinh để giữ cho mình không ngã quỵ, hơi thở đứt quãng, từng thớ cơ bắp run rẩy liên hồi vì quá tải. Lôi Yên đứng cách đó vài bước, thanh Tàn đao rủ xuống, mái tóc bết dính mồ hôi và máu quái vật. Những tia điện tím trên tay nàng chỉ còn là những đóm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt nhảy nhót như muốn tắt lịm.

Bao nhiêu tinh lực, uế khí đều đã dồn sạch vào trận chiến sinh tử vừa rồi. Thế nhưng, ngay trong giây phút mệt mỏi cùng cực ấy, khi họ tưởng như đã có thể nghỉ ngơi, thì một biến động kinh hoàng xảy ra.

Từ xác của hàng chục con Thiết Giáp Lang, những luồng uế khí xám xịt và tàn bạo không hề tan biến mà bắt đầu cuộn trào, tụ lại thành một cơn lốc vô hình bao vây lấy hai người. Năng lượng hỗn loạn từ cái chết của lũ quái vật như cảm nhận được sự trống rỗng trong đan điền của Tiểu Tử và Lôi Yên, chúng điên cuồng lao tới, muốn xé toạc lớp phòng ngự mỏng manh còn lại để xâm nhập vào cơ thể họ.

Mù Ca từ trong bóng tối chậm rãi bước ra. Lão không nhìn bằng mắt, nhưng dải vải đen trên mặt lão như xoáy sâu vào đan điền của hai đứa trẻ. Lão khẽ gật đầu, giọng nói thâm trầm vang lên giữa màn sương chì:

"Tới bình chướng rồi. Các ngươi đã chạm đến lằn ranh cuối cùng của sự bình thường. Nếu không vượt qua lúc này, uế khí tích tụ từ việc giết chóc sẽ cắn ngược lại đan điền, biến các ngươi thành những khối sắt vụn không hơn không kém."

Lão gõ mạnh gậy tre xuống đất, một luồng linh áp vô hình tỏa ra, ép toàn bộ uế khí xung quanh cô đặc lại:

"Ngồi xuống! Vận hành Vạn Uế Nghịch Linh Quyết. Ta sẽ dẫn dắt các ngươi bước vào đỉnh cao của Luyện Khí Sơ Kỳ!"

Tiểu Tử và Lôi Yên không dám chậm trễ, họ ngồi xếp bằng ngay giữa vũng máu đen, mặc kệ sự mệt mỏi đang gào thét trong từng tế bào.

"Nhắm mắt lại!" - Giọng Mù Ca như vọng về từ cõi hư vô - "Đừng tìm cách kháng cự sự thô bạo của uế khí. Hãy nghịch chuyển tâm pháp, mở rộng toàn bộ kinh mạch. Để uế khí tràn ra khỏi đan điền, không phải để phát chiêu, mà là để tẩy rửa."

Tiểu Tử nghiến răng, hắn cảm thấy uế khí xám đen trong người mình bắt đầu sôi sùng sục. Theo lời Mù Ca, hắn không dẫn khí về đan điền mà trái lại, cưỡng ép chúng lao thẳng vào huyết quản.

"Nghe cho kỹ đây!" - Mù Ca quát khẽ - "Luyện Khí Tầng 3 chính là giai đoạn Cảm Nhận Khí. Ở hai tầng trước, các ngươi chỉ là kẻ 'mượn' khí. Nhưng ở Tầng 3, các ngươi phải trở thành 'chủ nhân' của khí. Hãy để uế khí hòa quyện vào dòng máu, chảy trôi đến từng đầu ngón tay, từng thớ thịt. Khí Quán Huyết Quản!"

Oanh!

Trong tâm thức của Tiểu Tử, một tiếng nổ lớn vang lên như sấm sét. Hắn cảm thấy cơ thể mình như một cái lò nung bị nổ tung. Luồng uế khí thô bạo tràn vào mạch máu, nóng rực như dung nham. Đau đớn xé tâm can khiến mồ hôi hắn chảy ra như tắm, nhưng hắn vẫn cắn chặt môi đến bật máu, không để bản thân ngất đi.

Bên cạnh hắn, Lôi Yên cũng đang rên rỉ. Uế điện tím đen không còn phát ra ngoài mà đang rền rĩ bên trong cơ thể nàng. Làn da nàng ửng hồng lên, những đường gân tím nổi rần rần dưới lớp da mỏng.

"Ép chúng vào gân cốt!" - Mù Ca tiếp tục chỉ dẫn - "Cảm nhận sự rung động của uế khí. Khi khí hòa vào máu, gân cốt các ngươi sẽ cứng như đá tảng, sức mạnh cơ bắp sẽ tăng tiến vượt bậc. Đây là đỉnh cao của sơ kỳ, là lúc các ngươi rũ bỏ hoàn toàn nhục thân phàm trần để trở thành tu sĩ thực thụ!"

Dưới sự dẫn dắt của Vạn Uế Nghịch Linh Quyết, luồng năng lượng hỗn loạn dần dần trở nên quy củ. Chúng không còn đâm chọc điên cuồng mà bắt đầu vận hành theo một quỹ đạo nghịch thiên, thấm thấu vào từng tế bào.

Tiểu Tử cảm thấy đôi bàn tay mình đang biến đổi. Một sự rắn rỏi chưa từng có lan tỏa. Hắn cảm giác như chỉ cần nắm tay lại, hắn có thể bóp nát một hòn đá cuội một cách dễ dàng. Lồng ngực hắn mở rộng, hơi thở trở nên sâu và dài, mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo sức mạnh bùng nổ của uế khí Tầng 3.

ĐỘT PHÁ!

Luồng khí xám đen từ người Tiểu Tử bùng phát ra xung quanh, chấn bay những mảnh vụn sắt rỉ trong vòng bán kính ba mét. Cùng lúc đó, một luồng điện tím đặc quánh như mực cũng trào ra từ người Lôi Yên, khiến không khí xung quanh nàng vặn xoắn, phát ra tiếng nổ chát chúa.

Cả hai cùng mở mắt. Đôi mắt xám của Tiểu Tử giờ đây thâm trầm và sắc lạnh hơn, trong khi đôi mắt của Lôi Yên lấp lánh những tia điện tím đầy hưng phấn. Sự mệt mỏi lúc nãy dường như đã bị quét sạch, thay vào đó là một nguồn sinh lực dồi dào, cuồn cuộn như sóng thần.

Tiểu Tử đứng dậy, hắn cảm nhận được mặt đất dưới chân mình vững chãi lạ thường. Hắn vung nhẹ thanh Khuyết, một đường kiếm khí xám đen chém dọc không trung, để lại một vết cắt dài trên vách thép trạm gác mà không cần dùng đến một chút chiêu thức nào. Sức mạnh gấp bội người thường khiến hắn cảm thấy thanh kiếm trong tay nhẹ đi phân nửa, nhưng uy lực thì nặng nề như ngọn núi.

"Tầng 3..." - Tiểu Tử thầm thì, giọng hắn trầm hơn, mang theo một loại uy áp vô hình.

Lôi Yên nhảy cẫng lên, nàng đấm mạnh một cú vào không trung, tiếng gió rít lên vút vút. Nàng phấn khích lao tới ôm lấy cánh tay Tiểu Tử:

"Phu xe! Ngươi thấy không? Ta cảm thấy mình cứng như thép thật rồi! Gân cốt thế này mới bõ công ta chém giết chứ!"

Mù Ca thu gậy lại, dải vải đen tĩnh lặng hướng về phía Nội khu, nơi sương mù đang cuộn xoáy đầy đe dọa.

"Đừng mừng vội. Tầng 3 chỉ mới là bắt đầu của sự sống sót. Khí quán huyết quản giúp các ngươi cứng cáp hơn, nhưng Nội khu không thiếu những thứ có thể nghiền nát đá tảng." - Lão dừng lại một chút, giọng nói mang theo một sự cảnh báo lạnh lùng - "Máu của đàn Thiết Giáp Lang đã đánh động đến những kẻ bảo hộ của Phế Thiết Linh Địa. Đi thôi, trước khi chúng kịp phong tỏa con đường này."

Tiểu Tử siết chặt thanh Khuyết, cảm nhận luồng uế khí Tầng 3 đang cuộn trào hừng hực trong huyết quản. Hắn nhìn Lôi Yên, thấy nàng cũng đang hừng hực sát ý. Với sức mạnh mới này, vực thẳm Nội khu trước mắt dường như không còn quá đáng sợ, mà trở thành một bãi săn đang chờ đợi họ chinh phục.

"Đi thôi!" - Tiểu Tử lên tiếng, bóng dáng ba người lầm lũi tan biến vào màn sương đen kịt của nội khu.