Đêm hôm đó, trong hốc kim loại chật hẹp, sự im lặng của Tiểu Tử đối lập hoàn toàn với sự huyên thuyên không dứt của Thanh Phong. Gã đệ tử Thanh Vân Tông hết than vãn về bộ y phục rách nát lại quay sang tò mò về sự hiện diện của Tiểu Tử giữa vùng lõi chết chóc này.
Sở dĩ hắn để tên tửng tửng này ngồi đó là bởi một lý do duy nhất, thần thức xám tro của hắn không cảm nhận được bất kỳ một chút sát ý hay ác niệm nào tỏa ra từ người gã. Giữa vùng đất Man Hoang nơi ngay cả hơi thở cũng mang mùi lừa lọc và chết chóc, một kẻ hoàn toàn sạch sẽ về sát tâm như Thanh Phong là một sự tồn tại kỳ lạ đến mức phi lý. Chính sự vô hại đến ngớ ngẩn ấy đã khiến Tiểu Tử nới lỏng chuôi đao Khuyết, để gã lảm nhảm bên tai suốt cả đêm.
Thanh Phong chống cằm, đôi mắt láo liên nhìn thanh Khuyết rồi lại nhìn Tiểu Tử, không nhịn được mà lên tiếng: "Này vị đạo hữu lầm lì, ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, một kẻ có uế năng đặc quánh độc hại như ngươi vào cái nghĩa địa sắt vụn này làm gì? Hay là trốn nợ giống ta?”
Trong không gian chật hẹp và sực nồng mùi gỉ sắt của hốc kim loại, cuộc tra tấn bằng ngôn từ của Thanh Phong vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Dù Tiểu Tử đã buông ra bốn chữ "Tìm Uế Linh Hạch" như một cách để kết thúc câu chuyện, nhưng với gã đệ tử Thanh Vân Tông này, đó lại giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng luyên thuyên.
"Uế Linh Hạch? Đạo hữu, ngươi có đùa ta không?" Thanh Phong vỗ đùi đánh đét một cái, mặc kệ cái bụng đang biểu tình rồn rột. "Ngươi biết cái thứ đó ở Phế Thiết Linh Địa này nó khác bọt thế nào so với các linh hạch khác không? Các linh hạch khác có rất nhiều, thậm chí còn có nơi tồn tại cả mỏ. Còn cái thứ Uế Linh Hạch này... nó là tinh hoa của sự mục nát, là oán lực nén chặt vạn năm, vừa đen thui lùi lại vừa hôi rình vị gỉ sắt! Ngươi đi tìm nó, khác nào mò kim đáy bể?”
Tiểu Tử không đáp, hắn khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi, hy vọng gã sẽ mệt mà ngủ thiếp đi. Nhưng không, Thanh Phong bắt đầu chuyển sang chủ đề... chuyên môn:
"Này, ta nói thiệt lòng, tu sĩ chúng ta chạm vào cái thứ hạch đen ngòm đó là linh lực vấy bẩn ngay, nhẹ thì tiêu chảy, nặng thì tẩu hỏa nhập ma chứ chẳng chơi. Thế mà nhìn ngươi lầm lì thế này, chắc là cần nó để luyện khí đúng không? Hay là định đem đi đổi lấy vài hũ uế rượu loại ngon? Ta nhớ có lần mượn tạm của lão sư phụ một viên uế linh hạch cực phẩm để... khà khà... đi đặt cược một ván cờ, ai dè thua trắng tay. Thế là lão già ấy đuổi ta chạy dọc sáu vách núi, nợ cũ chưa trả nợ mới đã chồng chất. Ngươi thấy đấy, ta vào Man Hoang này cũng là để tích lũy tài chính từ mấy viên thiết linh hạch nhặt nhạnh được, hòng có ngày đường hoàng trở về trả nợ cho lão."
Tiếng gió rít qua những khe thép nghe như tiếng oán than, nhưng nó vẫn không át được giọng nói của gã:
"Này, sao ngươi không nói gì? Ngươi có biết tại sao ta lại chọn cái hốc này không? Nhìn sơ qua thì nó chỉ là xác xe vận tải, nhưng thực chất nó nằm ở vị trí Tụ Khí của bãi phế liệu này đấy. Ta tuy trốn nợ nhưng mắt nhìn phong thủy của đệ tử Thanh Vân Tông là không thể bàn cãi. Hay là lát nữa rạng sáng, ta với ngươi cùng đi tìm? Ta có một bộ pháp gọi là Thiên Lý Độc Hành, bảo đảm lũ chó sắt ngoài kia chạy hụt hơi cũng không ngửi được khói của chúng ta. Mà này, ngươi ăn lương khô gì mà cứng thế? Nhìn giống miếng sắt rỉ hơn là đồ ăn đấy, có còn miếng nào không cho ta xin một góc, coi như tiền tư vấn dẫn đường..."
Tiểu Tử vẫn im lặng, nhưng trong lòng không khỏi kinh ngạc. Hắn đã gặp qua đủ loại người tàn ác ở Man Hoang, nhưng một kẻ có thể nói liên tục suốt bốn canh giờ về những chủ đề vô thưởng vô phạt mà không hề tỏa ra một chút sát ý nào như gã này quả là kỳ tích. Thanh Phong nói từ chuyện y phục rách, chuyện nợ nần, đến chuyện con mèo của sư nương gã có màu lông ra sao...
Tiểu Tử nhìn cái bóng dáng hèn mọn nhưng tay vẫn ôm khư khư cái túi của Thanh Phong, trong đầu hắn chợt hiện lên sự tò mò hiếm hoi về thế giới bên ngoài Man Hoang. Một kẻ đầy sơ hở như gã, làm sao có thể sống sót rời khỏi một tông môn để đến được tận đây?
Hắn trầm giọng hỏi, cắt ngang tràng lẩm bẩm của gã: "Thanh Vân Tông... là nơi thế nào?"
Thanh Phong đang sợ xanh mặt bỗng khựng lại, như chạm đúng mạch, gã ưỡn ngực, vẻ đạo mạo lại hiện lên dù đôi chân vẫn còn hơi run:
"Ái chà, cuối cùng đạo hữu cũng quan tâm đến danh môn chính phái rồi sao? Thanh Vân Tông ta tọa lạc trên đỉnh núi Thanh Vân cao vút tận tầng mây ở Đông Thần Châu, nơi linh khí nồng đậm đến mức kết thành sương, hít một hơi là trẻ ra mười tuổi!"
Gã quơ tay múa chân mô tả, ánh mắt lộ vẻ hoài niệm pha lẫn chút hối lỗi:
"Ở đó, chúng ta tu luyện tiên pháp, cưỡi mây đạp gió, chứ không phải chui rúc trong đống sắt vụn này. Sư phụ ta tuy hơi dữ dằn, nhất là chuyện ta lỡ mượn linh thạch của lão, nhưng công pháp Thanh Vân thì danh chấn tứ phương."
Tiểu Tử khẽ nhíu mày: "Danh chấn tứ phương... mà lại để đệ tử chân truyền phải trốn nợ vào tận Man Hoang sao?"
Thanh Phong nghẹn lời, mặt đỏ lên vì ngượng, gã gãi đầu chống chế:
"Thì... thì tại ta có chút hiểu lầm về tài chính với các trưởng lão. Với lại, ta là đang đi rèn luyện tâm tính! Ngươi thấy đó, bộ pháp của ta nếu không phải luyện ở Thanh Vân Tông thì sao thoát được lũ chủ nợ... à không, sao thoát được lũ yêu ma?"
Thanh Phong thấy Tiểu Tử bắt đầu cắn câu, vẻ mặt gã càng trở nên hưng phấn. Gã không để ý đến bầu không khí căng thẳng của bình minh đang cận kề, mà bắt đầu khua tay múa chân, say sưa giới thiệu về cái nơi mà gã gọi là thiên đường hạ giới.
"Đạo hữu à, nhắc đến Thanh Vân Tông là phải nhắc đến Thanh Vân Thập Nhị Phong. Mười hai ngọn núi ấy đâm xuyên tầng mây, đứng ở đỉnh nhìn xuống chỉ thấy một biển mây trắng xóa như bông, đẹp đến nao lòng. Mỗi ngọn núi lại có một truyền thừa riêng, kẻ thì luyện kiếm ý sắc lẹm, kẻ thì luyện đan dược thơm nức cả vùng. Còn ta? Ta là đệ tử của Vô Định Phong, môn phái chuyên về bộ pháp và tâm pháp tự tại. Sư phụ ta nói, tu tiên là để thoát tục, mà muốn thoát tục thì... đôi chân phải nhanh hơn miệng đời!"
Gã ghé sát tai Tiểu Tử, hạ thấp giọng đầy bí hiểm:
"Ngươi thấy bộ đồ rách nát này của ta chứ? Đừng khinh! Đây là Vân Tiên Bào, dù giờ hơi thiếu vài mảng vải nhưng nó từng có khả năng tự gột rửa bụi trần. Ở Đông Thần Châu, tu sĩ chúng ta coi trọng khí chất, đi đứng phải có phong thái tiên phong đạo cốt, không giống như cái vùng Man Hoang suốt ngày chỉ có gỉ sắt và uế khí này. Chúng ta dùng Linh Thạch để đổi lấy tiên tửu, lấy pháp bảo, thậm chí là để mua một bài thơ hay của các vị đại tài. Cuộc sống đó... khà, nghĩ lại mà ta vẫn thấy thèm cái vị rượu Trúc Diệp Thanh ở chân núi!"
Thanh Phong thở dài một tiếng, ánh mắt chợt thoáng qua một tia tự hào hiếm hoi:
"Ở Thanh Vân Tông, công pháp cao cấp nhất là Thanh Vân Đại Đạo Quyết. Tương truyền khi luyện đến đại thành, người có thể hóa thân thành một làn mây, tiêu diêu ngoài vòng sinh tử. Ta dù chỉ mới học được chút lông lá, lại còn dính vào mấy món nợ linh thạch lặt vặt, nhưng tinh thần của một đệ tử danh môn thì không bao giờ mất. Đó là lý do dù bị bầy chó sắt kia đuổi, ta vẫn phải giữ cái dáng chạy sao cho thật nghệ thuật!"
Tiểu Tử nhìn gã, một kẻ trốn nợ nhưng lại mang trong mình những ký ức về một thế giới lộng lẫy và rực rỡ đến thế. Những lời giới thiệu của Thanh Phong giống như một cơn gió lạ thổi qua tâm trí chai sạn của hắn, vẽ nên một bức tranh về Đông Thần Châu - nơi có mây trắng, có tiên tửu, và có cả những gã tu sĩ dở hơi nhưng tràn đầy sức sống.
…
Màn sương muối phía Đông Nội Khu đặc quánh như một lớp nhựa đường xám xịt, che khuất tầm mắt quá mười bước chân. Giữa cái tĩnh lặng chết chóc của bãi lầy phế liệu, Lôi Yên không còn là cô bé hay cười đùa bên cạnh Tiểu Tử. Nàng đứng đó, đôi chân trần bấm sâu vào lớp bùn gỉ sắt, hai tay chống xuống đất trong một tư thế đầy dã tính.
Xung quanh nàng, những thực thể uế hồn không tan biến mà bị hút chặt vào cơ thể nàng như bị một nam châm khổng lồ cầm tù. Lôi Yên nghiến chặt răng, cảm nhận rõ rệt từng luồng oán niệm của những linh hồn tử nạn vạn năm đang gào thét trong huyết mạch. Làn da trắng sứ của nàng chốc chốc lại hiện lên những đường gân tím đen chạy dọc từ cổ xuống cánh tay, lách tách những tia điện đậm đặc.
Nàng đang ăn. Một kiểu nuốt chửng đầy đau đớn.
Mỗi nhịp thở đều mang theo vị mặn chát của gỉ sắt và tử khí. Nàng cảm thấy như mình đang nuốt phải hàng ngàn mảnh vụn kim loại sắc lẹm, chúng mài mòn kinh mạch, thách thức ý chí của nàng. Thế nhưng, đôi mắt tím của Lôi Yên lại càng lúc càng sáng rực, đồng tử co thắt lại thành một đường chỉ dọc sắc lẫm.
"Khó chịu thật..." Lôi Yên rít qua kẽ răng, mồ hôi rịn ra trên trán hòa cùng sương muối mằn mặn.
Bỗng nhiên, chiếc chuông đồng rỉ xanh trên tay nàng khẽ rung lên một nhịp tự phát. Tiếng leng keng không còn trầm đục mệt mỏi mà mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ, khiến đám uế hồn còn sót lại trong hố sâu phải run rẩy lùi lại.
Nàng hít một hơi thật sâu, toàn bộ uế khí xung quanh bùng lên rồi bị hút sạch vào bên trong lỗ chân lông. Quá trình tiến hóa đầy đau đớn này đang dần đi đến hồi kết, và khi nàng đứng dậy, sức mạnh của Tầng thứ tư Sơ kỳ đã bắt đầu lung lay, chạm đến ngưỡng đột phá mới