Khi những tia sáng đầu tiên của rạng đông vừa le lói xuyên qua những kẽ hở của hốc kim loại, không gian bên trong vẫn duy trì một sự im lặng tương phản. Tiểu Tử và Thanh Phong đang ngồi đối diện nhau trong tư thế tọa thiền. Tiểu Tử lặng lẽ điều hòa luồng uế năng xám xịt đặc quánh trong kinh mạch, trong khi Thanh Phong thì có vẻ đang gật gù, miệng vẫn còn lẩm bẩm vài câu kinh văn của Thanh Vân Tông trong cơn ngái ngủ.
Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân họ rung nhẹ, kèm theo tiếng xích sắt kéo lê trên nền gỉ sét vang lên đồng loạt. Thanh Phong giật mình mở choàng mắt, gương mặt gã trong nháy mắt chuyển từ vẻ ngái ngủ sang xanh mét. Gã vội vàng áp tai xuống vách thép rồi nhảy dựng lên như bị điện giật:
"Chết tiệt! Đến thật rồi! Đạo hữu, mau... mau chạy thôi! Chủ nợ tới tận cửa rồi!"
Tiểu Tử mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo hỏi lại: "Chủ nợ?".
"Thì là bầy Thiết Khuyển của Thiết Tý Bang chứ ai!". Thanh Phong vừa cuống cuồng vơ lấy cái túi nhỏ, vừa giải thích rằng mỗi viên Thiết Linh Hạch của bọn chúng đều có Uế Thiết Tâm Ấn. Té ra gã này đã lén trộm mấy viên của bọn chúng và tiếng truy đuổi hắn mấy ngày hôm nay là người Thiết Tý bang, giờ chúng đang dùng mùi gỉ sắt đặc trưng để định vị gã.
"Rầm!"
Vách hốc kim loại bị một cú tông cực mạnh làm biến dạng. Ba bóng người cao lớn cùng bầy thú cơ khí hiện ra giữa làn sương muối, chặn đứng lối ra duy nhất. Kẻ cầm đầu, một tên có cánh tay phải hoàn toàn bằng sắt nguội, gầm lên về việc Thanh Phong không chỉ trộm linh hạch mà còn lừa gạt lấy đi một hũ Uế Tâm Lộ của bang chúng. Hắn quét mắt nhìn sang Tiểu Tử, gằn giọng: "Lại thêm một thằng nhãi thối tha. Giết sạch cả hai!".
Tiểu Tử chẳng buồn nghe lời đe dọa, sát ý trong mắt hắn bùng nổ. Hắn lướt đi, thanh Khuyết kiếm vạch ra một đường cong xám xịt mang theo nhát kiếm Đoạn Niệm đầy tàn độc. Luồng uế năng đen kịt như mực tạt thẳng về phía ba tên đồ tể, nghiền nát cả những đòn tấn công bằng uế năng đỏ sậm của chúng.
Trong không gian chật hẹp của hốc kim loại vừa đổ sụp, luồng linh lực thanh khiết và uế năng hung bạo bùng phát cùng một lúc, tạo nên một sự xung đột năng lượng dữ dội.
Đối mặt với bầy Thiết Khuyển đang gầm rú lao tới, Thanh Phong không còn vẻ hèn mọn của kẻ trốn nợ. Gã hít một hơi sâu, toàn thân tỏa ra một tầng hào quang xanh nhạt dịu nhẹ. Bộ pháp Thiên Lý Độc Hành được gã vận dụng đến cực hạn, khiến thân hình gã trở nên hư ảo như một làn khói lướt đi giữa những nanh vuốt thép.
Bầy chó máy bao vây tứ phía, nhưng không một con nào có thể chạm được vào chéo áo rách nát của gã. Thanh Phong vừa di chuyển nhẹ nhàng như tơ hồng, vừa vung tay phóng ra những đạo khí kình thanh tú. Mỗi lần gã điểm ngón tay vào không trung, một luồng linh lực thuần khiết lại đánh thẳng vào các khớp nối yếu hại của bầy thú cơ khí, khiến chúng khựng lại hoặc tự va vào nhau. Đây chính là thực lực của một Luyện Khí tầng 5 từ danh môn, dù không sát sinh tàn nhẫn, nhưng sự kiểm soát cục diện và nhịp độ chiến đấu của gã đạt đến mức hoàn mỹ.
Trái ngược hoàn toàn với những vũ điệu mây khói hoa mỹ của Thanh Phong, vùng không gian quanh Tiểu Tử đột ngột cô đặc lại như một khối chì nóng chảy. Ba tên thiết nhân tu vi tầng 4 gầm lên, tiếng động cơ rệu rã trong lồng ngực chúng rít lên chói tai. Gã cầm đầu vung nắm đấm thép gồ ghề, uế năng đỏ sậm nén chặt rồi bùng phát thành một Hỏa cầu uế hỏa hừng hực. Ngọn lửa mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tử khí đen ngòm, xé toạc màn sương muối, lao thẳng vào ngực Tiểu Tử với ý đồ thiêu rụi mọi thứ cản đường.
Tiểu Tử không lùi, đôi mắt xám tro bình thản đến lạnh lùng phản chiếu ánh lửa lập lòe. Hắn khẽ nhún chân, thân hình lướt đi mượt mà như một dải lụa xám giữa cơn bão lửa. Thanh Khuyết kiếm rỉ sét rung lên một nhịp đanh gọn, vạch ra một đường bán nguyệt sắc lẹm trong không trung.
"Đoạn Niệm!"
Kiếm chiêu không đánh thẳng vào lõi lửa mà chém vào chính "ý niệm" duy trì sự tồn tại của nó. Nhát kiếm như một lưỡi kéo vô hình cắt đứt sợi dây liên kết linh lực mỏng manh giữa gã thiết nhân và chiêu thức. Ngay lập tức, quả cầu lửa khổng lồ đang uy phong lẫm liệt bỗng khựng lại, tựa như kẻ bị rút xương, mất đi sự ổn định rồi vỡ tan thành hàng nghìn mảnh lửa tàn lập lòe, rơi rụng như một trận mưa sao băng tàn lụi.
Chưa để những tia hỏa tàn kịp chạm đất, Tiểu Tử xoay ngược cổ tay, thanh Khuyết kiếm vẽ nên một vòng tròn hoàn hảo trong hư không.
"Miệng Vực!"
Một lực hút vô hình và bí ẩn bùng phát từ chính bản thân lưỡi kiếm, biến nó thành một tâm điểm không đáy. Toàn bộ đám tàn lửa đang phân tán bị kéo ngược trở lại, bị nuốt chửng sạch sành sanh vào bên trong lưỡi kiếm rỉ sét một cách kỳ lạ. Thanh Khuyết kiếm chớp mắt biến đổi, lớp màu xám xịt đơn điệu bị thay thế bởi những vân lửa đỏ sậm u uất chạy dọc thân kiếm, tỏa ra sức nóng ấm áp giữa cuộc chiến này.
Tiểu Tử lướt tới như một bóng ma hiện hình từ địa ngục, nhát kiếm tiếp theo mang theo sự kết hợp tàn khốc của uế năng đặc quánh và hỏa diệm vừa hấp thụ. Hắn vung kiếm, một đường kiếm rực lửa xám đỏ xé toạc không gian, để lại một vệt cháy xém dài dặc trên mặt đất gỉ sét.
Gã thiết nhân đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì thân hình đã bị chém đôi từ đỉnh đầu xuống đáy chậu. Ngọn lửa tàn ác bùng phát dữ dội ngay tại vết chém, không chỉ thiêu rụi lớp giáp sắt cứng cáp nhất mà còn biến toàn bộ cơ thể gã thành một vũng nước đen bốc khói khét lẹt trong nháy mắt. Sức mạnh của Nghịch tu, vào khoảnh khắc này, chính là sự tuyệt diệt không có chỗ cho sự cứu rỗi.
Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó từ giữa bầy chó săn, Thanh Phong đang thi triển Thiên Lý Độc Hành bỗng khựng lại, suýt chút nữa là trượt chân khỏi một khối phế liệu. Đôi mắt gã trợn trừng, đồng tử co rụt lại vì kinh hãi khi nhìn chằm chằm vào thanh Khuyết kiếm đang rực lên những vân lửa đỏ sậm u uất của Tiểu Tử.
Gã cảm thấy da đầu mình tê dại. Với cảm quan nhạy bén của một đệ tử danh môn Thanh Vân Tông, Thanh Phong nhận ra thứ năng lượng mà Tiểu Tử đang sử dụng không hề có một chút linh khí thiên địa thanh khiết nào. Nó là sự kết hợp của oán lực, tử khí và uế năng đặc quánh - một loại sức mạnh hoàn toàn lạc lõng, thậm chí là thù nghịch với đạo trời.
"Nghịch tu! Hắn thực sự là một Nghịch tu!" - Một tiếng gào thét vang lên trong đầu Thanh Phong.
Ở Đông Thần Châu, "Nghịch tu" là hai chữ đại diện cho sự điên cuồng, tà ác và là đối tượng mà mọi tông môn Chính đạo đều phải trừ khử ngay lập tức. Gã không thể tin được mình lại vừa ngồi luyên thuyên cả đêm, thậm chí còn xin lương khô của một kẻ tu luyện con đường tuyệt diệt này. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy trào dâng, khiến đôi chân vốn nổi danh với bộ pháp ảo diệu của gã bỗng chốc trở nên nặng như đeo chì.
Sau khi gã cầm đầu bị thiêu rụi thành một vũng nước đen, sự kinh hoàng bao trùm lấy hai tên thiết nhân còn lại. Tuy nhiên, bản năng sát thủ của những kẻ lăn lộn ở Thiết Tý Bang khiến chúng không lùi bước mà liều mạng phản công.
Tiểu Tử không cho chúng bất kỳ cơ hội nào để định thần. Thân hình hắn bỗng chốc mờ đi, áp sát tên thứ nhất khi gã này còn đang bàng hoàng trước cái chết của đại ca mình. Thanh Khuyết kiếm còn vương hơi nóng của hỏa diệm rạch ngang một đường tàn độc. Một tiếng phập khô khốc vang lên, lưỡi kiếm xuyên thẳng qua lớp giáp cổ rỉ sét, cắm sâu vào yết hầu đối phương. Máu đen cùng uế năng nóng hổi phun trào, gã thiết nhân chỉ kịp nấc lên một tiếng nghẹn ngào, đôi mắt trợn ngược đầy bất lực.
Ngay khoảnh khắc đó, tên thiết nhân thứ hai đã áp sát ngay sau lưng Tiểu Tử. Hắn gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, cánh tay sắt khổng lồ vung lên định đập nát đầu mục tiêu.
Cảm nhận được luồng kình phong xé gió sau gáy, Tiểu Tử không hề nao núng. Hắn mượn lực từ cú đâm trước đó, thực hiện một pha xoay người 360 độ đầy ngoạn mục. Thanh Khuyết kiếm đang cắm trong cổ tên thứ nhất được rút mạnh ra theo đà xoay, tạo thành một vòng cung tử thần cắt đứt lìa đầu của kẻ đang hấp hối, khiến cái đầu sắt rơi rụng xuống đất như một quả cầu hỏng.
Đà xoay chưa dừng lại, lưỡi kiếm mang theo uế năng đen kịt tiếp tục quét ngang một đường tàn nhẫn, đâm xuyên qua thái dương của tên thứ hai ngay khi hắn vừa vung quyền tới. Nhát kiếm chuẩn xác đến mức kinh người, mũi kiếm thò ra từ phía bên kia đầu của gã thiết nhân, chấm dứt mọi sự sống chỉ trong một nhịp thở.
Hai xác thân nặng nề đổ rầm xuống mặt đất cùng một lúc, bụi bặm và gỉ sắt tung mù mịt. Tiểu Tử đứng giữa đống đổ nát, thanh kiếm trong tay vẫn còn tỏa ra những sợi khói xám nhạt, lạnh lùng và vô tình như một vị thần chết vừa hoàn thành bản án của mình.
Đứng cách đó không xa, Thanh Phong chứng kiến toàn bộ quá trình giết chóc diễn ra chỉ trong chớp mắt. Gã đứng hình, bộ pháp Thiên Lý Độc Hành vốn linh hoạt giờ đây khựng lại như bị đóng băng.
Lồng ngực gã phập phồng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Trong đầu gã chỉ còn lại hai chữ chớp tắt liên tục: Nghịch tu.
"Ra tay dứt khoát, tàn bạo, không một động tác thừa... Đây chính là cách chiến đấu của hắn?" Thanh Phong thầm nghĩ, lòng tràn đầy sự kiêng kị và kinh hãi. Gã nhìn vào bóng lưng của Tiểu Tử, cảm nhận rõ rệt sự lạc lõng giữa linh lực thanh khiết của mình và uế năng tuyệt diệt của hắn.
Chính sự xao nhãng đó đã khiến Thanh Phong không nhận ra một con Thiết Khuyển nấp dưới đống sắt vụn đang nén chặt lò xo dưới chân. Nó thu mình lại như một mũi tên độc, rồi bất thần phóng vút lên từ góc chết, hàm răng thép rít lên âm thanh kim loại ghê người, nhắm thẳng vào cổ họng gã Thiên kiêu đang thất thần.
"Keng!"
Tiếng va chạm chói tai vang lên. Thanh Khuyết kiếm vung lên đúng lúc, chặn đứng hàm răng sắc lẹm của con quái vật chỉ cách cổ Thanh Phong vài phân. Lực va chạm mạnh đến mức những tia lửa điện bắn tung tóe lên mặt gã Thiên kiêu, làm gã bừng tỉnh khỏi cơn mê muội.
Tiểu Tử không dừng lại ở đó. Hắn vận uế năng vào tay trái, tung một cú đấm tàn bạo xuyên thủng lồng ngực cơ khí của con Thiết Khuyển, rồi dùng sức mạnh thô bạo xé toạc nó ra làm đôi.
Hắn không quay đầu lại nhìn Thanh Phong, mà tiếp tục lướt đi giữa bầy chó săn còn lại. Thanh Khuyết kiếm lúc này rực lên vân lửa đỏ sậm, mỗi nhát chém ra đều mang theo uy lực của Miệng Vực và Đoạn Niệm.
Chỉ trong vài hơi thở, toàn bộ bầy chó săn đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Tiểu Tử đứng giữa đống đổ nát, uế khí quanh thân từ từ thu liễm lại, hắn lạnh lùng liếc nhìn Thanh Phong đang thở hổn hển:
"Lần sau còn đứng ngẩn người ra, ta sẽ để nó cắn đứt cổ ngươi."
Gã thu lại linh lực, đứng cách xa Tiểu Tử một khoảng an toàn nhưng vẫn không giấu nổi vẻ phức tạp trên gương mặt. Gã gãi đầu, cười khổ một tiếng để che giấu sự run rẩy:
"Nói thật... đạo hữu à, gặp Nghịch tu như ngươi ở tông môn ta là ta phải chạy mất dép hoặc gọi sư phụ tới độ ngươi ngay rồi. Nhưng cái mạng này là ngươi vừa cứu, và ta thấy... ngươi dường như không giống với những kẻ điên mà ta được học trong sách vở."
Thanh Phong nhìn vào đống xác thiết nhân bốc khói, rồi lại nhìn vào bóng lưng lầm lì của Tiểu Tử, gã hít một hơi thật sâu như để lấy lại can đảm, rồi chìa bàn tay ra:
"Thanh Phong ta tuy là kẻ trốn nợ, nhưng biết phân biệt phải trái. Ngươi cần Uế Linh Hạch, ta cần Thiết Linh Hạch trả nợ. Hai ta coi như có duyên, làm bằng hữu cùng nhau quậy tung cái Linh địa này được không?"
Tiểu Tử đứng lặng giữa đống đổ nát, uế khí xung quanh hắn bắt đầu thu liễm lại vào bên trong thanh Khuyết kiếm, nhưng sát ý lạnh lẽo vẫn còn lảng vảng đâu đó. Hắn quay lại, nhìn bàn tay đang chìa ra của Thanh Phong, rồi lại nhìn vào đôi chân vừa thi triển bộ pháp ảo diệu của gã.
Trong thâm tâm Tiểu Tử hiểu rõ, ở vùng Man Hoang đầy rẫy hiểm nguy này, sức mạnh tàn bạo là chưa đủ. Hắn cần sự linh hoạt. Những bước chân như khói như mây của gã thiên kiêu họ Thanh kia chính là thứ mà hắn còn thiếu để bù đắp cho lối đánh trực diện, đầy sơ hở của mình.
Hắn không bắt tay, mà chỉ lạnh lùng cất tiếng, giọng nói khàn đặc:
"Ta không cần bằng hữu. Nhưng ta cần bộ pháp của ngươi."
Thanh Phong sững người, nụ cười trên môi gã cứng đờ lại. Gã lắp bắp: "Hả? Ngươi nói... Thiên Lý Độc Hành? Đạo hữu, đây là tuyệt học trấn phái của Vô Định Phong chúng ta đó! Nếu sư phụ ta biết ta đem truyền cho một... một..."
Gã định nói là "Nghịch tu", nhưng nhìn vào đôi mắt xám tro không chút gợn sóng của Tiểu Tử, gã nuốt lời đó vào trong. Tiểu Tử khẽ nhướng mày, tay phải lại đặt hờ lên chuôi kiếm:
"Ngươi dạy, ta đồng hành. Ngươi không dạy, nợ mạng của ngươi thanh toán tại đây. Ta tự đi tìm linh hạch."
Thanh Phong đổ mồ hôi hột. Gã nhìn đống xác thiết nhân bị chém ngọt như bùn dưới chân, rồi lại nhìn bản mặt không đùa được đâu của Tiểu Tử. Trong đầu gã bắt đầu nhảy số cực nhanh: "Sư phụ bế quan rồi, chắc không biết đâu... Với lại, nếu không có tên quái vật này bảo kê, mình chưa kịp ra khỏi Linh địa đã bị Thiết Tý Bang băm vằn rồi!"
Gã tặc lưỡi một cái chát chúa, gương mặt lại trở về vẻ cợt nhả thường ngày: "Được rồi, được rồi! Coi như ta nợ ngươi. Một bộ pháp đổi lấy một mạng, kèo này Thanh Phong ta lỗ nặng nhưng vẫn làm! Chỉ cần ngươi hứa, học xong đừng có dùng nó để đi đồ sát đồng môn của ta là được."
Tiểu Tử không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt nhìn về phía xa xăm của Linh địa:
"Bắt đầu đi. Vừa đi vừa dạy."