Màn sương gỉ sét của khe hẻm Phế Thiết lùi dần sau lưng, Tiểu Tử và Thanh Phong như hai cái bóng mờ ảo lướt đi giữa những núi phế thải cơ khí cao ngất ngưởng. Sau hơn hai canh giờ chạy trốn vòng vèo qua những đường ống dẫn dầu bỏ hoang, cả hai dừng chân tại một căn hầm ngầm cũ nát vốn là trạm trung chuyển phế liệu của một bang phái đã lụi tàn.
Tiểu Tử tựa lưng vào vách tường kim loại lạnh lẽo, hơi thở hắn nặng nề, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp vận chuyển của Vạn Uế Nghịch Linh Quyết. Thanh Khuyết kiếm đặt nằm ngang trên đùi, dù rỉ sét nhưng vẫn tỏa ra một sự hung hiểm kỳ lạ.
"Đại ca, quả này chúng ta trúng đậm rồi!" - Thanh Phong vừa thở dốc vừa lôi từ trong túi ra đống chiến lợi phẩm.
Hắn hưng phấn bày biện, những túi Linh thạch trung phẩm lấp lánh linh khí xanh biếc, năm viên Thiết linh hạch nặng trịch mang theo ánh kim sắc lạnh và cuối cùng là hòm chứa Uế Linh Hạch tỏa ra làn khói tím đen đầy tà mị. Tuy nhiên, ánh mắt của cả hai nhanh chóng bị thu hút bởi một vật nằm sâu dưới đáy túi. Đó là một mảnh kim loại đen tuyền, không hề có ánh sáng, nhưng khi Tiểu Tử chạm tay vào, thanh Khuyết kiếm trên đùi hắn bỗng rung lên bần bật, như thể một con thú đói vừa ngửi thấy mùi máu.
Mảnh vật chất này tỏa ra một thứ khí tức cổ xưa, u tối, khác hẳn với công nghệ cơ khí tầm thường. Tiểu Tử cảm nhận được sự cộng hưởng mãnh liệt.
"Thứ này là gì?" - Thanh Phong thắc mắc, tay gãi đầu - "Trông nó chẳng giống linh thạch, cũng không giống những gì ta biết."
"Không biết." - Tiểu Tử trầm giọng, ánh mắt xám tro nhìn sâu vào mảnh đen tuyền - "Nhưng kiếm của ta đang khao khát nó. Có lẽ Mù Ca sẽ biết thứ này là gì. Đợi về đến nhà, ta sẽ hỏi lão già đó”
"Mù Ca? Người đó là..." - Lần đầu tiên nghe thấy cái tên này từ miệng Tiểu Tử, Thanh Phong không khỏi dấy lên lòng hiếu kỳ.
"Có thể là cha, cũng có thể là sư phụ." - Hắn khẽ đáp, ánh mắt xa xăm nhìn về hướng Hắc Oa. Đã mấy ngày rời xa chốn ấy, trong lòng hắn chợt nhen nhóm một nỗi nhớ nhà.
Trong bất giác, hắn chợt nhớ về cha mẹ kiếp này của hắn, hắn nhớ rõ cái tên Bình An Thôn, nhớ rõ từng dòng sinh mệnh lực của mẹ tràn vào cơ thể, nhớ rõ bàn tay ấm áp của người cha đã sần sùi vì lao động. Có lẽ một ngày nào đó, hắn sẽ tìm về nơi đó, nói với họ rằng người con đã mất của họ vẫn còn sống, thậm chí đang đối đầu với thiên đạo.
Gói ghém cẩn thận hơn trăm viên Linh thạch cùng mảnh kim loại vào lớp vải bạt, hắn nhét sâu vào ngực áo. Ngang hông hắn, đôi giày nữ tử vẫn nằm im lìm, lặng lẽ đợi ngày theo hắn trở về để trao tận tay Lôi Yên.
…
Lúc này đây, Bang chủ Thiết Tý Bang vẫn đang run sợ trước mặt của tu sĩ bí ẩn. Não hắn hoạt dộng hết công suất để tìm ra đường lui và lối thoát cho mình. Người trước mắt chỉ cần một chiêu thức cũng có thể tiễn hắn về với suối vàng.
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng đến mức cực hạn, đại não của Bang chủ đột ngột nổ ra một cơn đau buốt nhói. Đạo Huyết Ấn - thứ định vị bằng máu huyết mà hắn đã bí mật cài cắm vào khối Uế Linh Hạch - bất ngờ rung động mãnh liệt, truyền đi những tín hiệu thần kinh dồn dập. Thông qua hệ thống liên kết sinh học trực tiếp với đại não, một bản đồ ảo về khu vực Man Hoang hiện lên rõ mồn một, với một đốm sáng đỏ rực đang nhấp nháy tại một căn hầm ngầm phế liệu bỏ hoang.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi sợ hãi để chuyển hóa nó thành cơn thịnh nộ. Đôi mắt máy của hắn xoay tròn, rực lên sắc đỏ tà mị khi cảm nhận được mục tiêu đã lộ diện. Bang chủ quay sang phía kẻ bí ẩn, cung kính báo cáo với giọng nói vẫn còn hơi run rẩy:
"Thưa ngài... những con chuột nhắt đó đã lộ diện. Ta đã bắt được sóng của chúng."
Nhận được cái gật đầu lạnh lùng từ vị cao nhân, Bang chủ lập tức đứng bật dậy, luồng sát khí Tầng 7 bùng phát dữ dội. Hắn gầm lên vào thiết bị truyền tin, âm thanh vang vọng khắp các ngõ ngách của Thiết Tý Bang:
"Toàn bộ phân đội! Theo tọa độ ta truyền xuống, ngay lập tức kéo quân đến hầm ngầm Phế Thiết! Tiểu tử kia đã lấy mạng của người Thiết Tý quá nhiều rồi, hôm nay, ta sẽ bắt hắn trả lại cả gốc lẫn lãi bằng chính máu của mình!".
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm Man Hoang, đại quân của Thiết Tý Bang bắt đầu rầm rộ kéo về phía căn hầm, báo hiệu cho một trận tử chiến đẫm máu sắp bắt đầu.
…
Trong không gian chật hẹp và ẩm thấp của căn hầm ngầm, nơi mùi dầu máy rỉ sét quyện lẫn với mùi uế khí nồng nặc, Tiểu Tử đột ngột mở trừng mắt, đôi đồng tử xám tro co rút lại đầy cảnh giác. Ánh mắt hắn găm chặt vào hòm chứa Uế Linh Hạch vừa mới chiếm được. Giữa những luồng khói tím đen tà mị đang lờ lững trôi, một đốm sáng đỏ rực như máu bất thần bùng lên từ sâu trong lõi hạch, nhấp nháy theo một nhịp điệu dồn dập và quái dị, tựa như nhịp tim của một con quái vật đang thức tỉnh.
"Hỏng rồi! Có định vị!" - Thanh Phong tái mặt, gã thốt lên trong hơi thở dốc.
Không cần Tiểu Tử nhắc nhở, Thanh Phong lập tức lao đến, đôi tay thoăn thoắt rút ra từ vạt áo một xấp phù chú lấp lánh. Gã dán liên tiếp ba tấm Trấn Linh Phù lên nắp hòm, hy vọng lớp linh lực chính tông có thể phong tỏa được luồng sáng kia. Thế nhưng, đốm sáng đỏ không những không mờ đi mà còn rực lên mạnh mẽ hơn, thiêu rụi những tấm phù chú thành tro đen chỉ trong chớp mắt.
"Chết tiệt, đây không phải là thiết bị định vị tầm thường!" - Thanh Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã nhận ra thứ này là một thiết bị Huyết Ấn - một loại thiết bị định vị cao cấp được kết nối trực tiếp bằng tinh huyết của kẻ sở hữu. Với tu vi Luyện Khí Tầng 7 Viên Mãn của Bang chủ Thiết Tý, đạo ấn này giống như một sợi dây thừng vô hình đang thắt chặt lấy cổ họ.
Tiểu Tử không nói một lời, hắn quỳ rạp xuống sàn hầm, bàn tay phải nắm chặt lấy thanh Khuyết kiếm, trong khi tay trái áp sát vào khối hạch. Hắn biết, nếu không loại bỏ được thứ này, căn hầm ngầm sẽ sớm trở thành mồ chôn của cả hai.
"Tránh ra, để ta!" - Tiểu Tử gầm khẽ.
Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình bùng phát. Lĩnh Vực trong phạm vi nửa mét của Tiểu Tử được đẩy lên mức tối đa. Không khí trong hầm như đặc quánh lại, các hạt bụi li ti bị ép đến mức đứng im giữa hư không. Trong tầm ảnh hưởng của Lĩnh Vực, Tiểu Tử bắt đầu vận hành linh lực Nghịch tu, ép các luồng khí tức xám tro cô đặc lại thành những sợi tơ li ti, đâm xuyên vào lớp vỏ của Uế Linh Hạch để truy tìm điểm kết nối của đạo Huyết Ấn.
Thanh Phong đứng bên cạnh, tay cầm sẵn mấy tấm Phù để hỗ trợ, hơi thở của gã cũng đình trệ theo từng chuyển động của Tiểu Tử. Gã thấy gân xanh trên trán Tiểu Tử giật liên hồi, đôi mắt xám tro dần chuyển sang một màu u tối đáng sợ. Trong thế giới của Lĩnh Vực, Tiểu Tử đang thực hiện một cuộc giải phẫu năng lượng cực kỳ tinh vi. Hắn dùng linh lực nghịch đạo để gặm nhấm, chia cắt sự liên kết giữa đạo máu và lõi hạch.
Xèo xèo!
Tiếng linh lực va chạm vang lên chói tai như tiếng sắt nung nhúng vào nước lạnh. Đốm sáng đỏ điên cuồng chống trả, nó phát ra những luồng sóng âm trầm đục khiến màng nhĩ của Thanh Phong đau nhức. Tiểu Tử nghiến răng đến mức bật máu, hắn dồn toàn bộ ý chí vào một điểm, bóp nghẹt luồng sáng đỏ bằng uy áp của Lĩnh Vực.
"Phá cho ta!" - Tiểu Tử gầm lên.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong lòng khối hạch, đốm sáng đỏ vụt tắt lịm, tan biến thành những làn khói huyết sắc rồi biến mất hoàn toàn. Tiểu Tử đổ gục xuống, hơi thở dốc hụt hẫng, đôi tay run rẩy vì kiệt sức.
"Thành công rồi! Đại ca, huynh làm được rồi!" - Thanh Phong mừng rỡ reo lên, định vươn tay thu hồi khối hạch.
Thế nhưng, nụ cười trên môi gã chưa kịp thành hình đã vụt tắt. Từ phía trên trần hầm, một tiếng động cơ phản lực gầm rú xé toạc màn đêm, kéo theo đó là hàng loạt tiếng kim loại va chạm rầm rập.
Tiểu Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cay đắng. Hắn nhận ra rằng, dù đã phá được đạo ấn, nhưng trong giây phút cuối cùng trước khi bị triệt tiêu, Huyết Ấn đã kịp gửi đi một luồng xung động linh hồn cuối cùng - một tín hiệu vị trí chính xác không thể chối cãi.
"Chúng đến rồi..." - Tiểu Tử trầm giọng, tay phải chậm rãi nắm lấy chuôi kiếm, chuẩn bị cho một trận chiến mà hắn cũng không biết có bao nhiêu phần thắng.
Từ phía trên trần hầm, một tiếng rít chói tai của động cơ phản lực xé nát sự tĩnh lặng u uất của màn đêm. Những tia laser đỏ rực như những con rắn lửa luồn lách qua từng kẽ hở của đống phế liệu, và rồi, một cú va chạm kinh thiên động địa nổ ra. Trần hầm bằng thép gỉ bị xé toạc như một tờ giấy mỏng, gạch đá và mạt sắt rơi xuống như mưa.
Giữa đám bụi mù mù mịt, Bang chủ Thiết Tý Bang đáp xuống với một uy lực khủng khiếp, khiến sàn đá bên dưới chân hắn nứt toác thành hình mạng nhện. Hắn đứng đó, một khối kiến trúc cơ khí sống động với tu vi Luyện Khí Tầng 7 Viên Mãn tỏa ra áp lực nặng nề đến mức không khí xung quanh dường như bị bóp nghẹt. Theo sau hắn là gã đầu lĩnh Tầng 6 với vết lõm sâu hoắm trên bụng đã được gia cố bằng một tấm thép mới, cùng bốn tên cao thủ khác - bốn huynh đệ cũng đạt Tầng 6 với những cánh tay máy rực lên ánh điện xanh chết chóc. Phía sau bọn chúng, hàng chục tên lâu la từ Tầng 3 trở lên bao vây kín kẽ mọi lối thoát, biến căn hầm thành một cái lồng sắt khổng lồ.
"Tên nhóc ác, ngươi đã lấy mạng và máu của người Thiết Tý ta quá nhiều rồi," Bang chủ bước lên một bước, mỗi bước chân đều mang theo tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két. Đôi mắt máy của hắn xoay tròn, rực lên ánh đỏ tà mị nhìn xoáy vào Tiểu Tử như muốn lột da nấu thịt đối phương: "Trước giờ là ta nể tình ngươi có chút tài năng, nhưng bây giờ, nợ cũ nợ mới, ta sẽ bắt ngươi trả lại cả gốc lẫn lãi bằng chính sinh mạng này!".
"Nói nhiều quá, lão già rỉ sét!" - Tiểu Tử gầm lên, thanh Khuyết kiếm trong tay hắn bỗng rung lên bần bật, cảm nhận được sát ý mãnh liệt từ chủ nhân.