Nghịch Đạo Hành

Chương 37: CHÉM



Khi Địa Niêm Phù vừa kích hoạt, mặt đất cứng nhắc tại khe hẻm Phế Thiết đột ngột chuyển mình thành một vùng bùn lầy linh lực vô hình, nuốt chửng bánh xe và những đôi chân cơ khí của đội hộ tống. Không để đám lính gác có cơ hội định thần, Tiểu Tử từ phía sau lao ra như một bóng ma xám xịt, khai hỏa cuộc tàn sát bằng sự câm lặng đáng sợ. Hắn không dùng đến những chiêu thức hoa mỹ mà vung thanh Khuyết kiếm rỉ sét, bắt đầu thực hiện những nhát chém Đoạn Niệm thực chiến và tàn nhẫn. Những đường kiếm không chỉ cắt đứt lớp giáp mỏng mà còn đập nát hệ thống trợ lực bên trong, kết hợp cùng Lĩnh Vực cô đặc trong phạm vi 5 mét - phạm vi này chỉ khiến kẻ thù rơi vào trạng thái mê mang, phản ứng chậm chạp như bị dìm trong vũng chì đặc, chứ không thể khiến đối phương bị cắt đi ý thức được.

Đám lính Tầng 3, Tầng 4 của Thiết Tý Bang bàng hoàng nhận thấy tay chân mình như bị hàng ngàn sợi dây vô hình trói chặt; phản ứng của chúng trở nên chậm chạp, mê mang, chỉ có thể đứng trố mắt nhìn lưỡi kiếm của Tiểu Tử lướt qua cổ họng mình trong sự im lặng tuyệt đối. Những cái xác đổ gục xuống bùn lầy linh lực mà không kịp phát ra một tiếng kêu cứu nào.

Một tên lính hộ tống may mắn còn sót lại sau đợt càn quét đầu tiên của Tiểu Tử đã run rẩy bò ra từ gầm xe bọc thép. Hắn nhìn thấy đồng đội ngã xuống như ngả rạ dưới lưỡi kiếm Khuyết và sự quỷ quyệt của Thanh Phong, lòng quân hoàn toàn tan rã. Với đôi tay máy bị chập điện xẹt ra những tia lửa đỏ rực, hắn dốc hết sức tàn nhấn mạnh vào nút kích hoạt trên thiết bị liên lạc gắn bên vai.

Một tia sáng đỏ rực xé toạc màn sương gỉ sét, lao thẳng lên bầu trời tối đen của Man Hoang kèm theo tiếng rít chói tai - tín hiệu cầu cứu khẩn cấp của Thiết Tý Bang. Hắn gào lên vào bộ đàm với giọng nói méo mó vì sợ hãi:

"Có phục kích! Phân đội 4 bị tiêu diệt gần hết rồi! Kẻ tấn công hai tên tu…"

Lời chưa dứt, bóng đen của Tiểu Tử đã lướt đến như một cơn gió độc. Tín hiệu cầu cứu ấy tuy đã phát đi thành công, nhưng nó cũng là âm thanh cuối cùng mà tên lính đó còn nghe thấy trước khi chìm vào bóng tối vĩnh viễn dưới lưỡi kiếm Đoạn Niệm. Tín hiệu đỏ rực trên không trung vẫn tiếp tục cháy sáng, báo hiệu cho sự xuất hiện của viện binh và cơn thịnh nộ của Bang chủ đang đến gần.

Trong khi đó, ở phía đầu xe, Thanh Phong đang thực hiện một màn trình diễn điêu luyện không kém. Gã không trực tiếp tham gia chém giết mà lợi dụng sự hỗn loạn để trà trộn vào hàng ngũ kẻ địch. Với thân pháp linh hoạt, gã vừa ném những tấm phù chú gây nhiễu, vừa giả vờ hốt hoảng la hét để làm rối loạn mệnh lệnh của tên chỉ huy. Giữa làn khói đạn điện xanh loét, gã len lỏi như một con lươn, tay chân thoăn thoắt phá giải các lớp khóa trên thùng hàng mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

"Khốn kiếp! Đứng lại cho ta!" - Tên đầu lĩnh Tầng 6 gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Hắn cưỡng ép lõi năng lượng cơ khí quá tải, luồng hơi nước và điện năng bùng phát từ các khe hở trên bộ giáp bọc thép, giúp hắn thoát khỏi sự khống chế của Địa Niêm Phù trong chốc lát. Hắn vung đôi tay máy khổng lồ nhắm thẳng vào đầu Tiểu Tử mà nện xuống.

Giữa tâm điểm của bãi lầy linh lực, tên đầu lĩnh Tầng 6 gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, luồng chân khí mạnh mẽ từ lồng ngực bọc thép của hắn bùng phát. Hắn không chỉ là một tu sĩ thông thường mà là một kẻ đã cải tạo cơ khí hoàn toàn, cho phép hắn quá tải lõi năng lượng để thoát khỏi sự khống chế của phù chú.

Tiểu Tử không hề nao núng, hắn lập tức bung tỏa thần thức cô đặc lại trong phạm vi 4 mét. Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh, khiến đôi tay máy khổng lồ của tên đầu lĩnh khi vung lên tạo ra những luồng gió rít chói tai nhưng lại di chuyển chậm chạp như thể đang bị nhấn chìm trong vũng đặc. Tiểu Tử tận dụng sự chậm lại này, nén Miệng Vực dưới gót chân để tạo ra những nhịp bùng nổ nhỏ, giúp hắn lướt đi linh hoạt giữa làn đạn điện đang bay chậm như sên.

Thanh Khuyết kiếm rỉ sét nâng lên, mang theo hơi thở của sự tuyệt diệt từ vũ kỹ Đoạn Niệm. Một đường kiếm giản đơn nhưng tàn khốc chém ngang qua khớp vai cơ khí của đối thủ. Lưỡi kiếm không cần sắc bén, nó dùng sức nặng và ý niệm để đập nát lớp hợp kim dày đặc, tạo ra tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chói tai cùng những tia điện xanh loét bắn tung tóe. Tuy nhiên, với tu vi Tầng 6, tên đầu lĩnh vẫn kịp thời vung cánh tay còn lại nhắm thẳng vào đầu Tiểu Tử, buộc hắn phải dùng Miệng Vực ngay trước mũi kiếm để bẻ lái hướng tấn công của đối phương.

Trận chiến ngay lập tức rơi vào thế giằng co căng thẳng, khi cả hai vờn nhau giữa màn sương gỉ sét, mỗi đòn đánh ra đều mang theo sức nặng ngàn cân khiến mặt đất xung quanh vỡ vụn. Tên đầu lĩnh điên cuồng tấn công, cố gắng phá vỡ Lĩnh Vực của Tiểu Tử bằng những cú đấm đầy uy lực, trong khi Tiểu Tử âm thầm chịu đựng áp lực tinh thần khủng khiếp từ việc duy trì phạm vi thần thức cô đặc, khiến não bộ đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim châm.

Thanh Phong đã chứng minh tại sao gã có thể sống sót khỏe mạnh ở vùng Man Hoang này bằng tốc độ của một kẻ trộm chuyên nghiệp. Tận dụng luồng uế khí xám xịt và sự hỗn loạn từ bẫy lầy linh lực, gã len lỏi qua những bóng râm của núi phế thải, áp sát thùng xe vận tải như một bóng ma xanh nhạt.

Trong khi Tiểu Tử đang kẹt trong trận chiến giằng co đầy nghẹt thở với tên đầu lĩnh Tầng 6, Thanh Phong đã chứng minh tại sao gã có thể sống sót khỏe mạnh ở vùng Man Hoang này bằng tốc độ của một kẻ trộm chuyên nghiệp. Tận dụng luồng uế khí xám xịt và sự hỗn loạn từ bẫy lầy linh lực, gã len lỏi qua những bóng râm của núi phế thải, áp sát thùng xe vận tải như một bóng ma xanh nhạt.

Đứng trước chiếc thùng hàng bọc thép kiên cố, nơi chứa đựng vật phẩm đặc biệt từ Vạn Uế Đầm Lầy, đôi mắt diều hâu của Thanh Phong sáng rực lên sự toan tính. Thay vì dùng sức mạnh thô bạo có thể làm báo động hệ thống tự hủy, gã lướt những ngón tay thon dài lên bề mặt kim loại lạnh lẽo, tìm kiếm bảng điều khiển mật mã đã bị ám một lớp dầu máy đen kịt. Gã lẩm bẩm trong miệng, tay chân thoăn thoắt lấy ra từ trong vạt áo một tấm phù lục lấp lánh linh quang - thứ công cụ nghệ thuật dành cho những kẻ nghèo nhưng có chí hướng.

Thanh Phong dán tấm phù lên ổ khóa, hai ngón tay bắt quyết cực nhanh để linh lực len lỏi vào từng khe hở của bộ máy cơ khí nhằm phá giải lớp bảo mật. Gã vừa làm vừa liếc nhìn trận chiến phía sau, nụ cười ranh mãnh hiện rõ khi nghe tiếng gầm rú điên cuồng của tên đầu lĩnh đang bị Tiểu Tử kìm chân bằng Lĩnh Vực và Vực Ảnh Bộ. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa tiếng gào thét của động cơ; cánh cửa thép nặng nề bật mở.

Mắt thấy cánh cửa thép vừa bật mở, lòng tham không đáy của Thanh Phong trỗi dậy mãnh liệt. Ngoài mục tiêu chính là khối Uế Linh Hạch đang tỏa ra thứ ánh sáng tím đen đầy tà mị, gã không hề có ý định rời đi tay không. Với tốc độ tay nhanh đến mức để lại tàn ảnh, gã bắt đầu thực hiện tiêu chí vơ vét sạch sành sanh của mình.

Thanh Phong tiện tay cưỡm luôn mấy túi Linh thạch trung phẩm đang tỏa ra linh khí dồi dào, nhanh chóng nhét chúng vào túi không chút do dự. Chưa dừng lại ở đó, gã còn phát hiện thêm vài viên Thiết linh hạch lấp lánh ánh kim - thứ nguyên liệu quý giá để gia cố binh khí cơ khí - và lập tức thu hết vào tay. Ở góc sâu nhất của thùng hàng, gã nhìn thấy một vật hình thù kỳ lạ, tỏa ra khí tức cổ quái chưa rõ tên tuổi, liền vơ luôn vào lòng với suy nghĩ lấy được gì thì lấy, chẳng thà lấy nhầm còn hơn bỏ sót.

Vừa vơ vét, gã vừa liếc mắt về phía Tiểu Tử đang chật vật kìm chân tên đầu lĩnh Tầng. Nhận thấy túi đã căng phồng và đám viện binh của Thiết Tý Bang đang đến, Thanh Phong mới chịu thu tay, ôm lấy hòm chứa quan trọng nhất rồi hét lớn:

"Đại ca! Hàng về tay rồi, rút thôi!"

Gã nháy mắt đầy đắc ý, nụ cười ranh mãnh hiện rõ trên gương mặt lấm lem bụi sắt khi gã nhanh chân lùi về phía đường hầm bí mật, hoàn toàn mãn nguyện với phi vụ một vốn bốn lời này.

Tiểu Tử nghe thấy, biết kế hoạch đã diễn ra thuận lợi. Tuy nhiên, nhìn thấy sự kiêu ngạo của tên đầu lĩnh và những vết xước trên thanh Khuyết kiếm, Tiểu Tử không cam lòng rời đi một cách lặng lẽ như vậy. Thay vì lùi lại, hắn đột ngột dậm chân, nén toàn bộ linh lực vào gót chân thông qua Vực Ảnh Bộ, đẩy tốc độ lên đến mức cực hạn.

Hắn gầm khẽ, dồn hết sức nặng của cơ thể và ý niệm sát thủ vào một nhát chém cuối cùng. Thanh kiếm rỉ sét xé toạc màn sương, mang theo uy lực kinh người từ vũ kỹ Đoạn Niệm giáng thẳng vào thân hình bọc thép của gã đầu lĩnh. Một tiếng "ầm" vang lên khô khốc, lớp hợp kim dày đặc ở bụng gã đầu lĩnh bị chém đến mức biến dạng, để lại một vết lõm sâu hoắm, khiến hệ thống cơ khí bên trong nổ ra những tia lửa điện đỏ rực.

Tên đầu lĩnh đau đớn gầm lên, lùi lại mấy bước loạng choạng. Tiểu Tử không nhìn lại kết quả, hắn mượn lực phản chấn để lộn vòng trên không trung, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Thanh Phong. Cả hai không chần chừ thêm một giây nào, lập tức lao thẳng vào bóng tối của đường hầm phế thải, để lại sau lưng một đống hỗn độn và tiếng gào thét căm phẫn của kẻ bại trận.

Tên đầu lĩnh đổ sụp xuống đống phế liệu, vùng bụng bọc thép bị chém lõm sâu hoắm đang rò rỉ những tia điện đỏ rực, tiếng gào thét của hắn vang vọng khắp khe hẻm nhưng nhanh chóng bị bóp nghẹt khi một luồng uy áp nặng nề như thiên thạch giáng xuống. Bang chủ Thiết Tý bước ra từ bóng tối, đôi mắt máy của hắn xoay tròn liên tục, quét qua xác chết la liệt của đám thuộc hạ. Sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe tiếng kim loại trên người hắn nghiến vào nhau ken két khi hắn cố kìm nén cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng nổ.

"Tầng 4... Một kẻ tu vi Tầng 4 lại có thể khiến ngươi ra nông nỗi này, ngươi là phế vật sao?" - Bang chủ trầm giọng, mỗi chữ phát ra đều khiến đám lính xung quanh run rẩy cúi đầu. Hắn siết chặt nắm đấm cơ khí đến mức không khí xung quanh biến dạng, nhưng sau đó lại chậm rãi buông ra, đôi mắt máy chuyển sang sắc đỏ tà mị: "Thiên kiêu sao? Nghịch tu sao? Dù các ngươi có núp dưới tận cùng địa ngục, ta cũng sẽ lôi cổ các ngươi ra và bắt các ngươi đền đáp lại gấp hàng trăm lần nợ máu này!".

Hắn quét mắt nhìn xác chết la liệt của đám đàn em, trong lòng dâng lên một sự kinh hãi ngấm ngầm. Những vết chém dứt khoát, thủ pháp tàn khốc này ít nhiều đều mang hơi hướm của gã thiếu niên tên Tiểu Tử - kẻ mà thời gian gần đây liên tục gây ra những đợt tổn thất nặng nề cho bang hội.

Ngay lúc đó, màn sương mù xám xịt phía sau Bang chủ bỗng chốc dạt sang hai bên, để lộ một nhân vật bí ẩn đang thong thả bước ra. Mỗi bước chân của kẻ đó dường như đều giẫm lên nhịp tim của mọi người có mặt tại hiện trường. Khí tức Luyện Khí Đại Viên Mãn tỏa ra cuồn cuộn, khiến ngay cả uế khí Man Hoang cũng không dám bén mảng tới gần. Trên thắt lưng kẻ đó, miếng lệnh bài bằng ngọc thạch của một danh gia vọng tộc khẽ đung đưa, tỏa ra hào quang nhạt nhẽo nhưng đầy uy quyền.

Kẻ bí ẩn dừng bước, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn chiếc thùng xe trống rỗng rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống mức đóng băng:

"Một lũ vô dụng." - Giọng nói của kẻ đó không cao nhưng lại vang dội thẳng vào linh hồn những người đang đứng đó - "Vì mấy con chuột nhắt này mà làm trễ tiến độ đại sự của ta sao? Các ngươi có biết cái giá phải trả cho việc để mất Uế Linh Hạch vào tay những kẻ ngoại lai này là gì không?".

Bang chủ Thiết Tý, kẻ vốn kiêu ngạo một phương, nay lại phải cúi thấp người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên những phần da thịt hiếm hoi còn sót lại: "Thưa ngài... chúng là những kẻ có thủ pháp rất kỳ lạ, dường như có liên quan đến những tổn thất gần đây...".

"Ta không cần lời giải thích." - Kẻ bí ẩn ngắt lời, tay vân vê miếng lệnh bài ngọc thạch - "Nghịch tu... Thú vị đấy. Một kẻ dám tu luyện nghịch đạo giữa vùng đất này chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Tuy nhiên, bất cứ ai cản đường ta đều chỉ có một kết cục duy nhất. Tìm ra chúng trước khi mặt trời mọc, nếu không, thứ tiếp theo bị chém nát sẽ không chỉ là cái vỏ thép của thuộc hạ ngươi đâu.".

Sát ý lạnh lẽo từ kẻ bí ẩn bao trùm lấy toàn bộ hẻm núi, khiến ngay cả những tên lính Thiết Tý Bang cứng cựa nhất cũng cảm thấy hơi thở như đình trệ, báo hiệu cho một cuộc săn lùng tàn khốc sắp sửa bắt đầu.