Nghịch Đạo Hành

Chương 39: CỤC DIỆN BẤT LỢI



Không khí trong căn hầm ngầm Phế Thiết lúc này đã ngưng đọng đến mức nghẹt thở. Mùi dầu máy rỉ sét, mùi đất ẩm mốc và cả mùi tử khí đặc quánh quyện vào nhau, tạo thành một tầng sương mù mờ ảo. Trên đỉnh đầu, ánh sáng đỏ rực từ những con mắt cơ khí của đám lính Thiết Tý Bang quét qua lại như những đàn dơi khát máu. Bọn chúng đã vây kín mọi lối thoát. Cửa hầm duy nhất đã bị Bang chủ Thiết Tý án ngữ.

Tiểu Tử đứng đó, bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp như một ngọn giáo không bao giờ gãy. Tay phải hắn siết chặt thanh Khuyết kiếm, từng lớp rỉ sét trên thân kiếm đang rung lên bần bật, phát ra những tiếng ong ong trầm đục như cộng hưởng với sát ý đang sôi sục trong lồng ngực chủ nhân. Phía sau hắn, Thanh Phong cắn răng xé vội một vạt áo, băng lại vết xước đang rỉ máu trên cánh tay.

"Thanh Phong..." Giọng Tiểu Tử vang lên khàn khàn, tĩnh lặng đến kỳ lạ giữa vòng vây kẻ thù. "Trận này, chín phần chết, một phần sống. Lát nữa khi giao tranh nổ ra, ta sẽ dùng xé một góc đội hình của bọn chúng. Cứ nhắm hướng đó mà lao ra. Đừng quay đầu lại." - Tiểu Tử hiểu, lần hành động nguy hiểm này, nếu không do hắn kéo Thanh Phong đi cùng, hiện tại gã cũng đang vi vu ở Man Hoang ngoài kia, hắn thật sự trân trọng con người này, sợ sẽ mất đi một người huynh đệ quý giá. Hắn không muốn Thanh Phong sẽ ngã xuống.

Thanh Phong sững người, bàn tay đang cầm xấp phù chú khẽ run lên. Nhưng rồi, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, một nụ cười hiếm hoi rũ bỏ vẻ cợt nhả thường ngày, để lộ ra cốt cách thực sự của một kẻ xuất thân từ tông môn lớn.

"Đại ca đùa sao?" Thanh Phong vuốt ngược mái tóc bết mồ hôi ra sau, ánh mắt lóe lên tia điên cuồng. "Tiểu đệ rốt cuộc cũng là đệ tử danh môn chính phái, có cặn bã đến mức nào cũng không có thói quen vứt bỏ huynh đệ để cẩu thả giữ mạng. Chín phần chết thì đã sao? Hôm nay, đệ sẽ cho đám sắt vụn này biết thế nào là nội liễm của danh môn! Nếu có chết, hai huynh đệ ta cùng kéo chúng xuống suối vàng làm đệm lưng!"

Tiểu Tử không quay đầu lại, nhưng nơi khóe mắt xám tro xẹt qua một tia ấm áp. Hắn khẽ gật đầu: "Được. Sống cùng sống, chết cùng chết."

"GIẾT CHÚNG CHO TA!"

Tiếng gầm mang theo uy áp của Bang chủ Thiết Tý vang lên như sấm rền, xé toạc màn sương. Mệnh lệnh vừa dứt, hàng chục bóng đen từ Tầng 3 đến Tầng 4 từ mọi hướng điên cuồng lao xuống. Cùng lúc đó, năm tên cao thủ Tầng 6 - bao gồm cả gã đầu lĩnh bị thương - đồng loạt khởi động lõi năng lượng, cánh tay máy của chúng rực lên ánh điện xanh chết chóc, nhắm thẳng vào Tiểu Tử mà bủa vây.

Trận tử chiến chính thức bùng nổ.

Thanh Phong lập tức tách ra, gã biết rõ bản thân không thể vượt cấp chiến đấu điên cuồng như nghịch tu, nên mục tiêu của gã là bám trụ lại để chia lửa cho Tiểu Tử, cản bước đám lâu la.

"Tới đây, lũ rác rưởi!" Thanh Phong gầm lên. Hai tay gã kết ấn với tốc độ kinh hồn, hàng chục tấm Liệt Hỏa Phù và Phong Nhẫn Phù bắn ra như mưa sao băng.

Bùm! Bùm! Bùm!

Những tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp, máu thịt và mảnh vụn cơ khí văng tung tóe. Nhưng đám lâu la quá đông. Khi linh phù vơi dần, Thanh Phong rút từ bên hông ra một thanh đoản đao. Tu vi Tầng 5 Viên mãn của gã bùng nổ. Không còn là những chiêu thức trốn chạy, mà là những đường đao tàn độc, hiểm hóc mang đậm sát ý như của một sát thủ được đào tạo bài bản.

Gã lao vào giữa vòng vây. Đao quang lóe lên, máu tươi xé gió. Một tên Tầng 3 bị chém đứt yết hầu. Một gã Tầng 4 định đánh lén từ phía sau liền bị gã xoay người, cắm ngập đao vào khe hở của lớp giáp cổ. Thanh Phong càng đánh càng hăng, sự điên cuồng được kìm nén bấy lâu trong lớp vỏ bọc hèn nhát giờ đây bung tỏa. Quần áo gã ướt đẫm máu của cả mình lẫn kẻ thù. Dưới chân gã, một tên... hai tên... rồi mười hai tên lâu la đã gục ngã, xếp thành một vành đai xác chết rùng rợn. Nhưng đổi lại, thân thể Thanh Phong cũng chằng chịt vết thương, linh lực cạn kiệt đến mức hai chân bắt đầu run rẩy.

Ở phía bên kia, trận chiến của Tiểu Tử lại mang một đẳng cấp hoàn toàn khác, một độ nghẹt thở đến cùng cực.

Bị năm gã Tầng 6 bao vây, Tiểu Tử giống như một chiếc lá mỏng manh giữa cơn bão táp cơ khí. Những thanh đao điện, búa tạ bọc thép liên tục giáng xuống từ mọi góc độ. Hắn tung Lĩnh Vực trong phạm vi 3 mét, nhưng dưới sự liên thủ của năm tên Tầng 6, Lĩnh Vực liên tục bị vặn vẹo, méo mó chực chờ sụp đổ.

Keng! Keng! Keng!

Khuyết kiếm va chạm với hợp kim phát ra những tia lửa chói mắt. Cổ tay phải của Tiểu Tử đã nứt toác, máu chảy ròng ròng dọc theo chuôi kiếm. Hắn bị ép lùi từng bước, lồng ngực đau thắt lại.

Nhưng, chính trong ranh giới giữa sự sống và cái chết ấy, Vạn Uế Nghịch Linh Quyết trong cơ thể hắn bắt đầu sinh ra dị biến. Những vết thương đang rỉ máu, sự áp bức kinh hoàng từ năm luồng khí tức Tầng 6, uế khí của những tên lâu la đã chết và cả cái môi trường ngập ngụa uế khí của hầm ngầm này... tất cả bỗng trở thành chất xúc tác.

Tiểu Tử mở trừng đôi mắt. Đồng tử xám tro của hắn bỗng nhiên nở to như một hố đen vũ trụ. Đan điền của hắn, thay vì khô cạn, lại bắt đầu quay cuồng với tốc độ điên rồ.

"Các ngươi... muốn lấy mạng ta?" Tiểu Tử gầm lên, âm thanh không giống người mà như tiếng gầm của dã thú từ vực thẳm.

Một luồng lực hút kinh hoàng bùng phát. Hắn không dùng chân khí để đẩy lùi kẻ địch nữa, mà ngược lại, hắn mở tung toàn bộ kinh mạch, điên cuồng cắn nuốt! Uế khí trong hầm ngầm, tàn dư linh lực từ những xác chết xung quanh, và cả uế năng tà ác từ môi trường Man Hoang cuồn cuộn đổ dồn về phía hắn như trăm sông đổ về biển lớn.

Những dòng năng lượng xám đen điên cuồng tràn vào Khuyết kiếm rồi đến cơ thể. Kinh mạch Tiểu Tử phồng rộp lên, đau đớn như bị hàng vạn vạn mũi kim đâm chém. Da thịt hắn rạn nứt rỉ máu, nhưng khí tức của hắn lại đang tăng vọt một cách phi lý.

Tầng 4 trung kỳ... Tầng 4 hậu kỳ...

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể. Sóng xung kích xám tro bùng nổ, hất văng hai tên Tầng 6 ra xa vài thước. Ngay giữa tử địa, nghịch tu đã dùng cách thức tàn bạo nhất để cưỡng ép bản thân đột phá.

Cảm nhận luồng uế năng cuồn cuộn dồi dào, Tiểu Tử không lùi nữa. Hắn đạp vỡ mặt sàn đá, Vực Ảnh Bộ kích hoạt, thân hình hắn nhòe đi, hóa thành ba đạo tàn ảnh lao thẳng vào giữa năm tên Tầng 6.

"Giết hắn!" Gã đầu lĩnh gào lên, vung thanh đại đao chém ngang. Bốn tên còn lại cũng đồng loạt đâm binh khí từ bốn góc, tạo thành một thiên la địa võng.

Tiểu Tử vặn người ở một góc độ bất khả thi. Hắn tránh được ba luồng công kích, nhưng hai thanh đao còn lại đã áp sát quá gần. Nếu lùi lại, hắn sẽ rơi vào thế bị động và chết chắc. Trong chớp mắt, đôi mắt xám tro lóe lên sự tàn nhẫn vô tình - tàn nhẫn với kẻ địch, và tàn nhẫn với chính mình.

Hắn không né thanh đao xé gió chém về phía tay trái.

Phập!

Máu tươi bùng lên. Một cơn đau buốt tận óc truyền đến. Hai ngón áp út và ngón út của bàn tay trái Tiểu Tử bị lưỡi đao bọc thép chém đứt lìa, văng lên không trung.

Nhưng đổi lại cái giá đắt đỏ ấy, cơ thể hắn đã luồn được vào góc chết của đối phương. Tên cao thủ Tầng 6 chém đứt tay hắn vừa lộ ra vẻ mừng rỡ thì đồng tử đã co rụt lại vì kinh hãi. Thanh Khuyết kiếm rỉ sét, mang theo toàn bộ uế năng của Tầng 4 Viên Mãn, đã hóa thành một tia chớp xám tro đâm thủng lớp giáp ngực, xuyên thấu qua trái tim của gã, đâm lòi ra tận phía sau lưng.

Uế năng được hấp thụ từ tên này dồi dào vô tận, như hồ nước lớn đổ dồn vào một vũng nước ven đường, càng hấp thu nhiều, đau đớn càng nhiều. Đổi lại, nhờ Khuyết thanh lọc bớt đi nhưng uế năng độc hại và truyền vào cơ thể luồng uế năng tinh khiết hơn, tu vi của hắn triệt để đứng vững ở Tầng 4 Viên mãn.

"Một tên," Tiểu Tử lạnh lùng rút kiếm, mặc cho cánh tay trái đang máu chảy đầm đìa, đạp xác kẻ thù văng ra xa. Bốn tên Tầng 6 còn lại đồng loạt chững lại, sống lưng lạnh toát trước sự hung hãn tựa ác quỷ của thiếu niên này.

Thế nhưng, cục diện vừa có chút ánh sáng thì lại ngay lập tức bị vùi dập vào hố sâu tuyệt vọng.

Bang chủ Thiết Tý Bang đứng phía ngoài nãy giờ vẫn ôm tay quan sát. Khi thấy mười hai tên lâu la bị Thanh Phong chém chết, và một thuộc hạ Tầng 6 gục ngã dưới tay Tiểu Tử, đôi mắt máy của hắn đỏ rực lên phẫn nộ. Hiện tại không cho phép hắn nhẫn nhịn thêm một giây nào nữa.

Hắn không nhắm vào Tiểu Tử đang bùng nổ, mà di chuyển nhắm thẳng vào Thanh Phong đang kiệt sức. Tốc độ của kẻ Tầng 7 quá nhanh. Khi Thanh Phong vừa chém gục tên lính cuối cùng, chưa kịp thu đao thì một luồng sát khí ngập trời đã ập đến sau lưng.

"Cái thứ rác rưởi như ngươi, đi chết đi!"

Phập!

Thanh Phong trợn tròn mắt. Một thanh giáo dài bằng hợp kim sắc lẹm từ tay Bang chủ đâm xuyên qua bả vai trái của gã. Lưỡi giáo mang theo chân khí khổng lồ xé nát cơ bắp, phá nát xương cốt.

"Á Á Á...!!!" Thanh Phong hét lên một tiếng đau đớn thấu xương.

Chưa dừng lại ở đó, Bang chủ rút chân phải được gia cố bằng lõi cơ khí khổng lồ, tung một cú đạp kinh hồn dội thẳng vào ngực Thanh Phong. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên giòn giã. Lực đạo mạnh đến mức nhấc bổng cơ thể Thanh Phong lên, găm chặt gã vào vách tường đá phía sau bằng chính thanh giáo trên vai.

Máu từ miệng, từ bả vai Thanh Phong ồ ạt tuôn ra. Đôi tay gã rũ xuống, đầu nghiêng sang một bên, sinh tử không rõ.

"Thanh Phong!!!"

Nghe tiếng thét, Tiểu Tử quay phắt lại. Đôi mắt xám tro của hắn lập tức phủ đầy tia máu, đỏ rực như lệ quỷ. Hắn nhìn thấy người huynh đệ của mình bị đóng đinh trên tường như một con thú hiến tế. Cơn đau từ những ngón tay đứt lìa bị hắn ép xuống tận cùng đan điền, chuyển hóa thành một luồng sát ý điên cuồng đến mức không khí xung quanh hắn bắt đầu sôi lên sùng sục.

Bang chủ Thiết Tý rút tay về, quay đầu nhìn Tiểu Tử, nở một nụ cười kim loại vặn vẹo: "Tiếp theo... là ngươi."