Nghịch Đạo Hành

Chương 40: TỨC CHẾT TA!



Không gian trong căn hầm ngầm Phế Thiết dường như đóng băng lại. Tiếng gầm rú của động cơ cơ khí, tiếng la hét của đám lâu la, tất cả đều bị ù đi trong màng nhĩ của Tiểu Tử. Khung cảnh trước mắt hắn lúc này chỉ còn lại một màu đỏ tàn nhẫn: màu máu của chính hắn từ hai ngón tay đứt lìa, và màu máu đang ồ ạt tuôn ra từ bả vai Thanh Phong.

Thanh Phong - người huynh đệ luôn miệng cợt nhả, kẻ lúc nào cũng lùi lại phía sau ném phù chú - giờ đây đang bị ghim chặt lên vách đá lạnh lẽo bởi một ngọn giáo bọc thép. Cú đạp tàn độc của Bang chủ Thiết Tý không chỉ đánh nát lồng ngực gã, mà còn tựa như giẫm nát cả chút lý trí cuối cùng trong tâm can Tiểu Tử.

Sát ý cuồn cuộn dâng trào. Tiểu Tử siết chặt thanh Khuyết kiếm, luồng uế khí xám tro từ đan điền bùng lên dữ dội, hệt như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Hắn chuẩn bị liều mạng, đổi mạng.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tuyệt vọng nhất ấy, một âm thanh vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người.

"Khụ... khụ..."

Tiếng ho khạc ra những búng máu tươi vỡ vụn. Thanh Phong, kẻ tưởng chừng đã chết ngất, đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Mái tóc bết máu rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt gã lại sáng rực lên một ngọn lửa tà dị đến khó tin. Gã nhăn mặt, khóe miệng giật giật nhổ ra một bãi nước bọt lẫn máu, rồi gào lên bực dọc:

- "Aiz! Tức chết ta mất! Đau! Đau chết ta rồi cái thứ chó má rỉ sét này!"

Cả căn hầm sững sờ. Bang chủ Thiết Tý Bang khựng lại, đôi mắt máy chuyển sang màu đỏ nhấp nháy đầy nghi hoặc.

Chỉ thấy Thanh Phong đưa bàn tay phải còn lành lặn, nắm chặt lấy thân ngọn giáo đang găm xuyên qua vai trái mình. Đôi mắt gã vằn lên những tia máu, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu.

Xoẹt!

Gã gầm lên một tiếng như dã thú, dứt khoát rút phăng ngọn giáo ra khỏi da thịt. Máu đen phun ra như suối, nhưng Thanh Phong không hề gục ngã. Gã lảo đảo bước tới trước một bước, vung tay ném mạnh ngọn giáo xuống đất.

Ngay khoảnh khắc ngọn giáo cắm phập xuống nền đá, một luồng khí tức dời non lấp biển từ trong cơ thể gã ầm ầm bùng nổ! Lớp vỏ bọc tu vi Tầng 5 vỡ nát hoàn toàn. Thay vào đó, linh lực tinh thuần mang đậm nội liễm của danh môn chính phái cuồn cuộn tỏa ra, quét sạch lớp uế khí xung quanh.

Luyện Khí Tầng 6 Viên Mãn!

Khí tức của gã thậm chí còn áp đảo cả bốn tên đầu lĩnh Thiết Tý Bang đang đứng đó. Bang chủ Thiết Tý lùi lại nửa bước, trên khuôn mặt cơ khí lộ rõ vẻ khiếp đảm: "Ngươi... ngươi giấu tu vi? Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?"

Thanh Phong thở dốc, gã đưa tay quệt vệt máu trên cằm, cười gằn nhìn về phía Tiểu Tử:

"Đại ca, ta vốn định giấu cái lá bài tẩy này để lừa vài vố lớn cơ. Trước giờ ta không xài vì thấy đám rác rưởi này chưa đủ gãi ngứa, ta nghĩ chạy là xong. Nhưng... mẹ kiếp, ta sợ nếu ta không lật bài, huynh sẽ bị đám sắt vụn này đánh chết mất! Hôm nay, ta bung lụa bồi huynh một trận!"

Tiểu Tử nhìn Thanh Phong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đẫm máu. Mọi lời nói lúc này đều là dư thừa. Bọn họ hiểu nhau đến từng hơi thở.

"Dọn sạch đám rác rưởi trước!" Tiểu Tử gầm lên.

"Lụm!"

Chưa đợi đám Thiết Tý Bang kịp định thần, hai bóng người đã hóa thành hai luồng tàn ảnh lao thẳng vào đội hình của kẻ thù. Bọn họ không dại dột đối đầu trực diện ngay với Bang chủ và bốn tên Tầng 6, mà liều mạng tung ra những chiêu thức tàn độc nhất, lướt qua những đòn công kích chí mạng của năm tên trùm để giáng đòn vào đám lâu la.

Đó là một màn tàn sát đơn phương đẫm máu nhất mà khu hầm ngầm này từng chứng kiến. Né tránh công kích của các tên tu vi cao, để áp sát những tên tu vi thấp và kết thúc chúng.

Tiểu Tử vận dụng Vực Ảnh Bộ tới mức cực hạn, thân hình hắn để lại những vệt xám mờ ảo giữa cơn mưa laser. Mỗi khi tiếng “Póc” vang lên, như tiếng chuông của thần chết vang lên đoạt mạng bọn lính. Hắn luồn xuống phía dưới một nhát búa tạ của tên Tầng 6, rồi mượn lực xoay người, Khuyết kiếm vẽ ra một vòng cung Đoạn Niệm gặt phăng đầu ba tên lâu la Tầng 4. Ở phía bên kia, Thanh Phong với tu vi Tầng 6 Viên Mãn như một con rồng nổi điên. Gã xông pha giữa đám đông, mỗi cú vung tay là một cơn lốc linh lực xé nát giáp trụ và da thịt kẻ thù.

Phập! Chát! Rắc!

Tiếng xương gãy, tiếng kim loại rách toạc và tiếng la hét thảm thiết vang lên liên hồi. Hai mươi tên... bốn mươi tên... rồi bảy mươi tên lâu la lần lượt ngã gục, xếp chồng lên nhau thành những núi xác chết nhầy nhụa máu và dầu máy. Chỉ trong vỏn vẹn nửa nén nhang, toàn bộ vây cánh của Thiết Tý Bang đã bị diệt sạch, máu chảy lênh láng ngập đến mắt cá chân.

Uế năng cùng cực, Tiểu Tử tham lam hút lấy hết những chất dinh dưỡng này, tu vi càng vững chắc.

"Lũ khốn khiếp! Ta sẽ xé xác các ngươi!" Bang chủ Thiết Tý gầm lên điên cuồng, đôi mắt máy của hắn như muốn nứt toác ra vì tức giận. Bốn tên huynh đệ Tầng 6 cũng rống lên, sát ý ngút trời lao về phía hai người.

Cục diện chính thức chuyển sang đại chiến. Hai cân Năm.

Tuy Thanh Phong đã khôi phục tu vi Tầng 6 Viên Mãn, nhưng vết thương do bị đâm xuyên vai và đạp vỡ ngực trước đó quá nặng. Linh lực của gã hao tổn nghiêm trọng, gã chỉ có thể chật vật cầm chân Bang và một tên Tầng 6.

Áp lực kinh hoàng đổ dồn lên vai Tiểu Tử. Với tu vi Tầng 4 Viên Mãn, hắn bị ba tên Tầng 6 còn lại vây hãm. Dù có linh lực Nghịch tu bá đạo, thân hình Tiểu Tử vẫn liên tiếp trúng đòn. Một vết chém ngang đùi, một cú đập sượt qua mạn sườn khiến hắn thổ huyết. Tình hình nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc.

Giữa cơn nguy kịch, Tiểu Tử liếc nhìn Thanh Phong đang dần lùi bước, bị Bang chủ đánh hộc máu liên tục. Một tia quyết tuyệt lóe lên trong đôi mắt xám tro.

Hắn thò tay vào ngực áo, lôi ra mảnh kim loại đen tuyền bí ẩn mà hắn vừa thu được. Không do dự, không đắn đo, Tiểu Tử ngửa cổ... nuốt chửng khối kim loại vào bụng!

"Đại ca! Điên rồi!" Thanh Phong thét lên kinh hãi.

Mảnh kim loại vừa vào đến dạ dày liền phản ứng dữ dội với uế năng của hắn. Một luồng sức mạnh cuồng bạo, cổ xưa và tàn ác đến cực điểm nổ tung trong cơ thể Tiểu Tử. Kinh mạch hắn phồng rộp lên, các sợi mạch máu dưới da nứt toác, rỉ ra những giọt máu đen ngòm. Tiếng gãy nát vang lên từ tận sâu trong xương tủy.

Sức mạnh khổng lồ cưỡng ép tu vi của hắn xuyên thủng bình cảnh. Tầng 5 Sơ kỳ... rồi oanh minh một tiếng, đập thẳng lên Luyện Khí Tầng 5 Trung Kỳ!

Một luồng ý thức mờ ảo như không thuộc về bản thân hắn, thể hiện rõ sự ngạc nhiên. “Gì đây, chốn hoang vu chim không thèm ẻ mà lại có vật này sao. Thôi cơ duyên đến thì nhận thôi, sao phải băn khoăn” - Bóng hình không mặt hòa tan vào luôn sức mạnh này, một phần đưa vào người Tiểu Tử, một phần nuôi dưỡng thanh Khuyết, thanh Khuyết hiện tại tỏa ra đường vân tím sậm như tử lôi. Nhìn vào cũng thấy uy lực đã tăng lên ít nhất 4 thành.

Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Sự đau đớn vượt quá sức chịu đựng của con người khiến lý trí Tiểu Tử hoàn toàn sụp đổ. Đồng tử xám tro của hắn dại đi, biến thành một hố đen trống rỗng vô hồn. Giờ đây, trong đầu con dã thú mang tên Nghịch Tu ấy chỉ còn lại một chấp niệm duy nhất: Giết! Trả thù cho Thanh Phong!

"Graaa!" Tiểu Tử gầm lên một tiếng không giống tiếng người.

Hắn hoàn toàn từ bỏ phòng ngự. Một tên Tầng 6 đâm kiếm sượt qua bả vai hắn, hắn không thèm né, trực tiếp vung Khuyết kiếm chém đứt lìa cánh tay máy của kẻ đó. Lối đánh đổi mạng tàn bạo của hắn khiến ba tên Tầng 6 phải lạnh gáy lùi bước. Hắn như một cỗ máy chém thịt, điên cuồng lao vào chém giết, máu văng tung tóe lên khuôn mặt vô cảm.

Nhưng trong sự điên cuồng ấy, sơ hở đã lộ ra.

Một tên Tầng 6 vung chùy sắt đập lén từ phía sau. Cú đập sượt qua hông Tiểu Tử. Lực đạo không chí mạng, nhưng lại làm đứt tung sợi dây buộc ở thắt lưng hắn.

Đôi giày nữ tử, vật mà hắn luôn nâng niu định mang về cho Lôi Yên văng ra, bay lơ lửng giữa không trung, nhuốm đầy bụi bẩn và máu tanh.

Thời gian như chậm lại. Khóe mắt Tiểu Tử bắt được hình ảnh đôi giày đang rơi xuống. Giữa màn sương máu và sự điên loạn, hình bóng một người con gái dịu dàng ôm lấy hắn, vá lại những vết thương cho hắn bỗng lóe lên trong tâm trí.

Bụp!

Tiểu Tử vươn cánh tay cụt hai ngón ra, tóm gọn lấy đôi giày trước khi nó chạm xuống vũng máu. Cảm giác mềm mại của lớp vải chạm vào da thịt tựa như một dòng suối mát lạnh dội thẳng vào tâm trí đang bốc cháy của hắn. Lý trí, cuối cùng cũng thức tỉnh!

Đôi mắt hắn lấy lại tiêu cự, không còn là sự điên loạn mù quáng, mà là sự lạnh lẽo đến tận xương tủy của một sát thủ. Hắn nhanh chóng buộc đôi giày trở lại bên hông.

"Đến lúc kết thúc rồi."

Ba tên Tầng 6 lao đến. Lần này, Tiểu Tử không lùi, cũng không chém bừa. Hắn đứng im. Khi lưỡi đao của kẻ thù chỉ còn cách trán ba tấc, hắn đột ngột giải phóng Lĩnh Vực. Nhưng không phải 3 hay 5 mét như bình thường, mà toàn bộ uế năng Tầng 5 Trung Kỳ được hắn nén chặt lại chỉ trong phạm vi nửa mét quanh cơ thể!

Sự áp súc khủng khiếp này biến Lĩnh Vực nửa mét trở thành một vùng không gian nặng tựa thái sơn. Tên Tầng 6 lao vào vùng không gian đó, cơ thể gã lập tức đình trệ, ý chí thần kinh bị một cỗ áp lực vô hình nghiền nát, khiến gã đứng chôn chân mất một nhịp thở.

Một nhịp thở là quá đủ.

Tiểu Tử lao lên như một bóng ma. Trong một khoảnh khắc đánh mất nhân tính vì phẫn nộ, hắn há miệng, cắn phập vào cổ họng tên Tầng 6 như một con sói cắn cổ con mồi! Máu tươi phun xịt vào mặt hắn. Kẻ địch đau đớn gào rú, không thể giãy giụa, Tiểu Tử tay vẫn siết chặt Khuyết kiếm, đâm liên tục mười mấy nhát vào lồng ngực gã với tốc độ kinh hồn!

Phập! Phập! Phập!

Tên Tầng 6 gục xuống, lồng ngực nát bét, đôi mắt trợn trừng chết không nhắm mắt. Hai tên còn lại chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đó thì chân tay bủn rủn, ý chí chiến đấu hoàn toàn sụp đổ.

Phối hợp cùng sự bùng nổ của Tiểu Tử, Thanh Phong ở bên kia cũng điên cuồng dồn ép, khiến đám đầu lĩnh lớp chết lớp trọng thương. Chỉ trong chốc lát, bốn gã Tầng 6 đã bị dọn dẹp sạch sẽ. Tiểu Tử tiếp tục cắm thanh Khuyết vào xác bọn chúng, hấp thu uế năng, cố gắng ổn định tu vi.

Khắp hiện trường, phe Thiết Tý Bang chỉ còn sót lại duy nhất Bang chủ đang đứng thở hồng hộc, toàn thân cơ khí bị chém nứt nẻ, hoảng sợ lùi lại phía sau đống đổ nát.

Tiểu Tử và Thanh Phong, cả hai người lảo đảo bước lại gần, sát ý đã khóa chặt lấy tên Bang chủ.

"Hôm nay, nợ máu... Thiết Tý Bang phải trả bằng mạng!" Tiểu Tử nâng thanh Khuyết kiếm đang nhỏ máu ròng ròng lên.

Thế nhưng, khi lưỡi kiếm chuẩn bị bổ xuống, không gian xung quanh bỗng nhiên tĩnh lặng đến dị thường. Toàn bộ uế khí trong căn hầm như bị một bàn tay khổng lồ gạt phăng đi.

Một giọng nói lạnh nhạt, cao ngạo mang theo uy áp nghiền ép linh hồn vang lên từ phía trên đỉnh đầu:

"Một đám phế vật. Nuôi chó mà chó không biết giữ đồ, thì để đích thân chủ nhân ra tay vậy."

Tiểu Tử và Thanh Phong chấn động, đồng loạt ngẩng đầu lên. Bức tường phía sau Bang chủ âm thầm nứt ra. Một bóng người mặc trường bào đen, trên thắt lưng treo một miếng lệnh bài ngọc thạch chạm khắc tinh xảo chắp tay bước ra. Khí tức của kẻ đó thâm sâu không lường, tựa như một ngọn núi lớn áp thẳng xuống đan điền của hai người.

Luyện Khí Đại Viên Mãn!

Vị cao nhân bí ẩn đến từ danh gia vọng tộc cuối cùng cũng hiện thân để cứu con chó săn của mình. Không nói thêm nửa lời rườm rà, kẻ đó lạnh lùng nhấc cánh tay phải lên. Linh lực trong thiên địa bỗng chốc bạo động, ngưng tụ thành một chưởng ấn khổng lồ phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa nhắm thẳng vào Tiểu Tử và Thanh Phong mà giáng xuống.

"Chết đi, lũ chuột nhắt."

Chưởng ấn bao trùm lấy tầm nhìn, cái chết chưa bao giờ gần đến thế...