Bên trong khoảng không gian bằng thép rỉ sét của sào huyệt Hắc Oa, bầu không khí trở nên đặc quánh và trang nghiêm lạ thường. Mù Ca đứng giữa gian phòng, dải vải đen trên mắt lão dường như cũng đang nhíu lại trước luồng tà khí cuộn trào từ khối Uế Linh Hạch.
Khối hạch tâm tỏa ra ánh sáng tím đen ma mị, lơ lửng giữa một mảng trận đồ được lão già mù dùng chính máu của những hoang thú Man Hoang vẽ lên sàn thép. Những đường vân trận pháp ngoằn ngoèo, tà dị bắt đầu phát sáng, kết nối trực tiếp với lõi hạch.
"Nhìn cho kỹ đi, nha đầu," Mù Ca gõ nhẹ đầu gậy tre xuống sàn, thanh âm khàn đục vang lên giữa tiếng xèo xèo của uế khí bị đốt cháy. "Đây chính là Vạn Uế Quy Tâm trận. Cái Uế Linh Hạch mà thằng nhóc kia liều mạng mang về không chỉ đơn thuần là một cục pin cung cấp năng lượng đâu."
Mù Ca bắt đầu múa tay. Những động tác của lão không nhanh, trái lại còn chậm rãi đến lạ kỳ, tựa như đang vẽ từng đường nét lên một bức tranh vô hình. Mỗi cái xoay cổ tay, mỗi cú gập ngón tay đều kéo theo những vệt đen sì, lầy lội như mực tàu loang ra, vặn vẹo không gian. Khẩu quyết từ miệng lão thoát ra, không phải âm thanh ngôn ngữ, mà như tiếng vọng của những tàn hồn cổ đại: "Vạn uế là nguồn, tâm làm chủ đạo, khóa chặt hư không, che mắt chúng sinh!"
Uế khí từ Uế Linh Hạch cùng với uế khí thông suốt của Nội khu bắt đầu gào thét. Nó bị bàn tay lão nhào nặn, kéo giãn, rồi bện chặt lại thành những sợi tơ đen mỏng manh như sợi tóc, nhưng lại cứng cáp tựa thép nguội. Lôi Yên đứng bên cạnh, đôi mắt tím đen mở to, cố gắng khắc ghi từng cử động, từng quỹ đạo di chuyển của những luồng khí ấy vào tâm trí. Một luồng sương mù u tối bắt đầu bao phủ lấy toàn bộ Hắc Oa.
Lôi Yên tò mò bước lại gần, đôi mắt tím đen phản chiếu ánh sáng từ trận pháp. Nàng có thể cảm nhận được luồng khí tức xung quanh Hắc Oa đang dần biến đổi, mờ ảo và tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
"Trận pháp này lấy uế khí bẩn thỉu nhất của Man Hoang làm màng bọc, biến Hắc Oa thành một vùng hư vô trên bản đồ," Mù Ca trầm giọng giải thích. "Nhưng quan trọng hơn, khối hạch tâm kia đang đóng vai trò như một màng lọc khổng lồ. Nó hút lấy tử khí, oán niệm điên cuồng bên ngoài, gột rửa đi phần bạo tẩu cắn nuốt, chỉ nhả lại vào bên trong này thứ uế năng tinh thuần nhất. Từ nay, hai đứa các ngươi Nghịch tu, hấp thụ khí ở đây sẽ không lo bị oán niệm làm cho điên loạn kinh mạch nữa."
Thật ra nếu lão muốn lập trận pháp, lão chỉ cần phất tay rồi cùng lắm vẽ vài cái là lập được rồi. Nhưng lão muốn cho Lôi Yên nhìn từng chút, khắc sâu vào tâm khảm của cô về những kiến thức mới mẻ này.
Nghe xong, Lôi Yên khẽ gật gù, ánh mắt nàng dời về phía góc phòng, nơi Tiểu Tử đang nằm bất động trên tấm đệm cũ, hơi thở mỏng manh như tơ nhện.
…
Trong khi đó, ở một không gian vô định sâu thẳm bên trong thức hải của Tiểu Tử, mọi thứ đều chìm trong một màu xám tro hoang tàn. Giữa vô vàn những thanh kiếm gãy cắm phập xuống mặt đất đen kịt, dị biến bắt đầu nảy sinh.
Mảnh kim loại đen tuyền bí ẩn mà hắn đã nuốt chửng trong cơn điên loạn lúc này không bị hòa tan. Ở thế giới thực, nó từ từ trồi lên xuyên qua lớp da ngăm đen vân xám trước ngực hắn, găm hờ ngay vị trí huyết quản trọng yếu nối liền với trái tim, tỏa ra một luồng khí tức xa xưa, lạnh lẽo đến mức làm đóng băng cả những hạt bụi trong không khí.
Tại thức hải, bóng hình không mặt - thực thể bí ẩn từng truyền thụ Đoạn Niệm Kiếm Ý cho hắn bất ngờ hiện ra. Nhưng lần này, có một điểm thay đổi khiến linh hồn Tiểu Tử phải chấn động. Thay vì hình dáng mờ ảo xám xịt như trước, thực thể ấy nay khoác lên mình một bộ trường bào màu xanh biếc, vạt áo khẽ bay lượn giữa không gian tịch mịch. Sắc xanh ấy lạnh lẽo, uy nghiêm và giống hệt màu kim loại mới lột xác của thanh Khuyết kiếm.
"Ngươi đúng là một tên điên không biết sợ chết," Bóng hình áo xanh cất giọng, âm thanh không phát ra từ miệng mà dội thẳng vào tâm thức Tiểu Tử. "Dám nuốt sống thứ này mà chưa nát thây, mạng của ngươi quả thực rất cứng."
Tiểu Tử trong dạng linh hồn đứng khoanh tay, ánh mắt tò mò nhìn thực thể áo xanh: "Thứ đó rốt cuộc là cái gì?"
Bóng hình áo xanh lướt nhẹ vòng quanh hắn, vạt trường bào xanh biếc để lại những vệt sáng sắc lẹm: "Nó gọi là Cấm Tinh. Bản chất của nó là tinh thể kết tinh từ xương cốt và ý chí của các Cấm Thần sơ khai - những tồn tại đã ngã xuống từ hàng vạn năm trước trong cuộc chiến chống lại Thiên đạo. Kẻ mang Cấm Tinh, chính là kẻ gánh vác ý chí nghịch thiên."
Thực thể ấy dừng lại, chỉ tay vào lồng ngực Tiểu Tử: "Hệ thống sức mạnh của Cấm Thần không chia theo Luyện Khí, Trúc Cơ như lũ kiến hôi ngoài kia. Nó chia từ Nhất Tinh đến Thập Nhất Tinh. Nhất Tinh tương đương Luyện Khí, Nhị Tinh là Trúc Cơ... Càng kết tinh được nhiều Cấm Tinh, ngươi càng tiến gần đến sức mạnh nguyên thủy có thể xé nát cả Cửu Thiên. Ngươi vừa ăn may dung hợp thành công mảnh vỡ đầu tiên, chính thức bước chân vào cánh cửa của Cấm Thần."
Tiểu Tử bừng tỉnh. Đôi mắt xám tro mở choàng ra, mang theo một sự tĩnh lặng thâm sâu đến rợn người.
Hắn thở hắt ra một hơi, cúi xuống nhìn lồng ngực mình. Mảnh Cấm Tinh đen nhánh vẫn đang nằm đó, găm chặt vào huyết quản, nhịp đập của nó hoàn toàn đồng điệu với trái tim hắn. Đưa tay sang bên cạnh, Tiểu Tử nắm lấy thanh Khuyết kiếm. Lớp rỉ sét đã biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho chất kim loại màu xanh biếc lấp lánh. Hắn vuốt ve thân kiếm, trong đầu bất giác nhớ lại bộ trường bào cùng màu của bóng hình không mặt, một sự liên kết vô hình nhưng rõ rệt hiện lên trong tâm trí.
"Tiểu Tử!"
Lôi Yên không giữ nổi vẻ bình tĩnh thường ngày, nàng vứt bỏ mọi sự kiềm chế, nhào tới ôm chầm lấy hắn. Sức lực của nàng không nhỏ, khiến lồng ngực Tiểu Tử va chạm mạnh, những vết thương chưa lành khẽ rỉ máu. Nàng vùi mặt vào hõm cổ hắn, đôi vai nhỏ run lên bần bật, hơi thở dồn dập đầy lo âu.
Khi nàng nới lỏng cái ôm, Tiểu Tử ngước nhìn nàng. Ánh mắt hắn tràn đầy ấm áp. Hắn nhìn xuống thây trên đôi chân nhỏ nhắn của Lôi Yên là đôi giày da mềm mại, thứ mà hắn cất giữ và tặng cho nàng. Nàng vẫn giữ gìn nó rất sạch sẽ, dù Man Hoang này là nơi bụi bẩn và dầu máy có thể hủy hoại mọi thứ.
“Ta không sao, để ngươi lo lắng rồi”
Sau khi đã hoàn thành trận pháp, Mù Ca tiến tới. Nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt già nua bị che khuất bởi dải vải đen. "Tỉnh rồi à? Mạng lớn lắm. Lần này nếu không có thằng nhóc Thanh Phong kia mạo hiểm thu hút hỏa lực của Thiết Tý Bang, e là cái mạng nhỏ của ngươi cũng hóa thành bùn đất rồi. Gặp được một thằng đồng đội nghĩa như vậy, đúng là vận may của ngươi đấy."
Tiểu Tử gật đầu, sự lạnh lẽo trong mắt dịu đi đôi chút. Hắn đưa tay chạm vào lồng ngực, nơi khối kim loại lạ lẫm kia vẫn đang cắm sâu vào da thịt, nhịp đập của nó hòa làm một với trái tim hắn. Hắn ngẫm lại thông tin mà thực thể mặc trường bào xanh biếc trong thức hải truyền thụ cho mình.
Hắn ngước đôi mắt phẳng lặng nhìn thẳng vào lão già mù, giọng khàn khàn nhưng rõ từng chữ: "Mù Ca... Lão đã từng nghe đến hai chữ Cấm Thần và Cấm Tinh bao giờ chưa?"
Cạch.
Chiếc tẩu thuốc bằng xương thú trên tay Mù Ca rơi tuột xuống sàn thép.
Toàn bộ sự ngạo nghễ, cái thái độ xem thường thiên hạ thường ngày của vị đại năng ẩn thế bỗng chốc vỡ vụn. Dải vải đen trên mắt lão giật giật liên hồi. Lão lùi lại nửa bước, cả cơ thể gầy guộc run lên bần bật như vừa nghe thấy một lời nguyền cấm kỵ từ cõi âm ty.
"Ngươi... ngươi vừa nói cái gì? Moi đâu ra hai chữ đó?" Giọng Mù Ca mất hẳn sự trầm đục, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Lão không thể ngờ rằng, một truyền thuyết xa xưa đã bị Thiên đạo xóa sổ hoàn toàn, một cái tên bị vùi lấp sâu nhất dưới đáy U Ngục, nay lại thốt ra từ miệng một thằng nhóc nhặt rác.
Tiểu Tử bình thản vạch lớp áo rách trước ngực ra, để lộ mảnh Cấm Tinh đang tỏa ra u quang lạnh lẽo găm sát huyết quản.
Mù Ca sững sờ nhìn vào mảnh kim loại đó. Lão hít một ngụm khí lạnh, cả người dường như già thêm chục tuổi chỉ trong chớp mắt. Lão lẩm bẩm như kẻ mộng du: "Truyền thuyết đó... lại là sự thật. Và nó lại chọn một thằng nhóc Nghịch tu..."
"Đó không phải là thứ mà những kẻ như chúng ta nên chạm vào... Đó là tội ác của cả một kỷ nguyên. Thời đại ấy, các Cấm Thần, những thực thể sinh ra để nghịch thiên, để bẻ gãy luật lệ. Đã nổ ra một cuộc đại chiến kinh thiên động địa. Họ đấu nhau để tranh giành ngôi vị Vương Thần Chi Chủ, kẻ nắm giữ trật tự của vạn vị diện."
Mù Ca gục xuống chiếc ghế gỗ. "Trận chiến đó... kinh khủng đến mức không ngôn từ nào tả xiết. Họ vung tay là vỡ tan tinh tú, nhấc chân là đảo lộn càn khôn. Trận đánh ấy đánh cho vị diện này tan rã thành từng mảnh, chính vì vậy mà Thiên Đạo mới sợ hãi, quyết tâm xóa sổ mọi dấu vết, mọi truyền thuyết về họ khỏi nhân gian. Thứ ngươi đang mang trong người, không phải bảo vật, mà là tàn tích của một lời nguyền, là mảnh ghép của một cuộc hủy diệt."
Lão thở dài khẽ một hơi. “Thiên Đạo sợ họ. Đến tận bây giờ, Thiên Đạo vẫn sợ họ. Còn ngươi, Vừa là Nghịch tu, vừa mang mầm mống Cấm Thần. Ta nghĩ là con đường sắp tới của ngươi, đã gian nan thì hiện tại càng thêm khó khăn”.
Bầu không khí trong Hắc Oa chùng xuống nặng nề. Tiểu Tử không hỏi thêm, hắn lẳng lặng dùng bàn tay trái - bàn tay đã vĩnh viễn mất đi hai ngón áp út và ngón út sau trận tử chiến - để nắm lấy chuôi Khuyết kiếm.
Ba ngón tay còn lại siết chặt lấy phần kim loại xanh biếc. Dù khiếm khuyết, nhưng sự liên kết giữa hắn, thanh kiếm và nhịp đập của Cấm Tinh trong lồng ngực lại tạo thành một thể thống nhất, hoàn hảo đến mức đáng sợ. Sự mất mát thể xác dường như lại chính là chìa khóa để linh hồn hắn tiệm cận với ý nghĩa thực sự của chữ Khuyết.
Sau một hồi lâu trầm mặc, Mù Ca cúi xuống nhặt tẩu thuốc lên. Lão đứng thẳng người, khí thế quanh thân không còn là sự bất cần nữa, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị mang tính sống còn.
"Tiểu Tử," Mù Ca gõ mạnh gậy trúc xuống sàn, giọng đanh lại tựa đao kiếm. "Ngươi có biết thứ ngươi đang mang trong người nặng đến mức nào không? Vạn Uế Quy Tâm trận này ban đầu ta lập ra chỉ định để che giấu Hắc Oa khỏi đám phàm trần để có sự yên bình. Nhưng bây giờ..."
Lão hướng khuôn mặt bọc vải đen lên trần nhà, nơi những tầng uế khí đang cuộn xoáy che khuất Cửu Thiên: "Giờ đây, trận pháp này là giới tuyến sinh tử của ngươi. Tuyệt đối không được để lọt một tia khí tức nào của Cấm Thần ra ngoài. Nếu để những cường giả ở Thiên Vực đánh hơi được, thì không chỉ cái Man Hoang này, mà cả mảnh thiên địa này cũng không đủ để chôn theo ngươi đâu!"