Nghịch Đạo Hành

Chương 41: NGẠO NGHỄ MÙ CA



Tại điểm nút khí mạch thứ bảy ở phía Đông Nội Khu, không gian dường như đặc quánh lại bởi uế khí và tử khí tích tụ suốt vạn năm. Giữa luồng oán lực đang gào thét như muốn xé xác bất cứ sinh linh nào, Lôi Yên vẫn đứng vững vàng. Là tinh hoa của uế khí hóa hình, đôi mắt nàng không những không bị che mờ mà còn rực sáng một vẻ tinh anh đầy vẻ ma mị.

Nàng dồn lực rung mạnh chiếc chuông đồng rỉ xanh lần cuối cùng. Tiếng leng keng tà dị vang vọng khắp không gian, lay tỉnh những luồng uế khí cổ xưa, khiến mạch máu của Man Hoang bừng tỉnh và luân chuyển trở lại.

"Dọn dẹp sạch sẽ rồi, mệt chết ta mất!" - Lôi Yên thở phào, lau giọt mồ hôi trên trán.

Khi bóng người Mù Ca vừa thình lình bước ra từ hư không làm cô nàng giật mình chém ra một đao mang đầy uế lôi bung tỏa ra không gian xung quanh.

Mù Ca gật gù, không tránh né, đao mang như chìm vào vực sâu trước khi đụng đến thân thể lão. Đôi mắt đục ngầu hướng về phía hầm ngầm xa xôi: "Tốt lắm. Có muốn đi thăm thằng nhóc Tiểu Tử không? Nó đang gặp chút rắc rối nho nhỏ đấy."

"Đi liền chứ, không biết tên nhóc đó có bị ai ăn hiếp không nữa!" - Ánh mắt Lôi Yên lập tức lộ vẻ lo âu.

Mù Ca ra hiệu cho nàng nhắm mắt để tránh bị tổn thương tinh lực khi di chuyển ở tốc độ cực hạn. Lão không cần kết ấn rườm rà, chỉ đưa đôi tay gầy gò nhẹ nhàng chém vào hư không. Một khe nứt đen ngòm hiện ra, lão xé toạc không gian, đưa cả hai biến mất chỉ trong một nhịp thở, băng qua vạn dặm để đáp xuống ngay tâm điểm của cuộc thảm sát.

Trở lại căn hầm ngầm Phế Thiết ngập ngụa mùi máu tanh. Chưởng ấn màu vàng rực rỡ mang theo uy áp Luyện Khí Đại Viên Mãn đang ầm ầm giáng xuống đầu Tiểu Tử và Thanh Phong. Mọi nỗ lực phản kháng lúc này đều là vô vọng, Tiểu Tử cắn chặt răng. Ngay lúc này đây, Thanh Phong vọt lên phía trước che chắn cho Tiểu Tử, chuẩn bị đón nhận cái chết.

Thế nhưng, tử thần đã không gọi tên họ.

Một khe hở không gian tĩnh lặng nứt ra ngay trước mặt Tiểu Tử. Mù Ca, tay chống gậy trúc, tay kia dắt theo Lôi Yên, từ tốn bước ra như đang dạo chơi giữa vườn hoa. Đối mặt với chưởng ấn hủy diệt đang ập tới, lão chỉ khẽ nhíu mày, buông một tiếng thở dài rồi vươn cánh tay gầy gò ra... gạt nhẹ một cái như đuổi ruồi.

Phốc. Phản phệ từ việc vũ kĩ bị ngắt quãng giữa chừng khiên tên thanh niên hộc ra búng máu nhỏ.

Không có tiếng nổ đinh tai, cũng không có sóng xung kích. Chưởng ấn vốn tưởng chừng là tử thần đòi mạng bỗng chốc tan biến thành vô số điểm sáng li ti rồi lụi tàn, hệt như một giọt nước rơi tõm vào đại dương, không thể tạo nổi một gợn sóng.

"Mù... Mù Ca?" - Tiểu Tử mở trừng mắt, đôi bàn tay còn run rẩy vì sức ép quá lớn. Thanh Phong ở phía sau cũng há hốc mồm, kinh hãi thốt lên: "Lão thiên gia ơi... quái vật phương nào đây?"

Trên cửa hầm, gã tu sĩ mặc trường bào đen từ chỗ cao ngạo ngút trời, nháy mắt đã rơi xuống vực thẳm của sự kinh hãi. Gã cảm nhận được luồng khí tức sâu không thấy đáy từ người đàn ông đeo vải đen kia. Đó tuyệt đối không phải là tu vi Luyện Khí, cũng chẳng phải Trúc Cơ... mà là một cảnh giới gã không đủ tư cách để nhìn trộm!

Gã lập tức thu lại khí thế, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo, vội vàng quỳ một chân xuống đất, hai tay chắp lại run lẩy bẩy: - "Xin hỏi vương danh của tiền bối là gì, hiện tại vãn bối đang giải quyết một số vấn đề nhỏ! Vãn bối là nội môn đệ tử của Trấn Man Tông - ẩn thế tông môn trấn giữ biên cương Man Hoang! Xin tiền bối nể mặt tổ sư gia nhà vãn bối mà giơ cao đánh khẽ..."

"Trấn Man Tông?" Mù Ca chống gậy, hơi nghiêng đầu, giọng điệu có chút cổ quái - "À, là cái sơn môn của thằng nhóc Man Tử phải không? Thế lão tổ của các ngươi, cái con rùa già Man Thạch đó đã chịu xuất quan chưa, hay vẫn đang rụt cổ trong mai rùa không dám ra ngoài?"

Gã tu sĩ nghe xong mà hồn xiêu phách lạc, suýt nữa cắn phải lưỡi. Lão tổ tông bế quan hơn trăm năm của Tông môn, vị đại năng Hóa Thần lừng lẫy, lại bị người trước mặt gọi là con rùa già?

Không thèm quan tâm đến vẻ mặt trắng bệch của gã tu sĩ, Mù Ca quay đầu nhìn về phía Tiểu Tử. Khi cảm nhận được hơi thở đứt quãng và đặc biệt là hai ngón tay trái đã biến mất của thằng nhóc, sát khí trên người Mù Ca chợt lóe lên rồi vụt tắt, nhưng cũng đủ khiến toàn bộ hầm ngầm phủ một lớp băng giá.

Lúc này, Lôi Yên từ từ mở mắt ra. Cảnh tượng đập vào mắt nàng không phải là bình yên, mà là một Tiểu Tử đẫm máu, cánh tay trái cụt mất hai ngón, vết thương vẫn còn ứa máu tươi. Cảm giác nhói lên trong tim khiến nàng khóc không ra nước mắt. Không giữ được sự bình tĩnh như Mù Ca, sát khí trong người Lôi Yên bùng nổ, lan tỏa ra xung quanh. Uế Lôi đen kịt như cảm nhận được cơn thịnh nộ của chủ nhân, xì xèo những tia điện tà dị, vờn quanh người nàng chực chờ phóng thẳng vào tên tu sĩ đang run rẩy phía trên.

"Nhắm mắt mở mắt lại mất toi hai ngón tay," Mù Ca chậc lưỡi, rồi quay sang gã tu sĩ Trấn Man Tông, giọng nói lạnh nhạt thấu xương cất lên: "Ngươi nhìn xem, đứa nhỏ nhà ta bị con chó của ngươi cắn mất hai ngón tay. Tổn thất tinh thần, tổn thất thể xác... tính thế nào đây?

"Ý tiền bối là gì?" Gã tu sĩ cảm nhận được điều không lành, cẩn thận hỏi lại trong sự run sợ.

"Lôi hết đồ trên người ra! Túi trữ vật, pháp bảo, Hộ Tâm Giáp... không thiếu một cọng! Nếu không thì để mạng lại đây làm phân bón."

Đứng trước uy áp kinh hồn của vị đại năng trước mặt và sát khí bừng bừng của Lôi Yên, gã tu sĩ nào dám nói nửa lời. Gã lật đật lột sạch đồ đạc, ném cả thanh linh kiếm bản mệnh xuống đất, chỉ chừa lại đúng bộ đồ lót mỏng dính trên người.

Mù Ca liếc nhìn gã, thản nhiên buông lời tối hậu thư: "Ta không quan tâm mục đích các ngươi đến Man Hoang làm gì. Tìm bảo vật hay dạo chơi, tùy. Nhưng hãy nhớ kỹ, chỉ cần ngươi hay tông môn của ngươi chạm vào lợi ích của ta, hoặc làm đứt một sợi tóc của hai đứa trẻ này... ta sẽ khiến Trấn Man Tông biến mất khỏi bản đồ tu chân giới trước khi tên lão tổ nhà ngươi kịp nhận ra. Cút!"

Như được đại xá, gã tu sĩ ba chân bốn cẳng biến mất vào màn sương, không dám ngoái đầu lại lần nào.

Mù Ca không thèm để mắt đến kẻ vừa bỏ chạy. Lão thong thả chống gậy bước đến chỗ tên thủ lĩnh nhóm cướp đang nằm bất tỉnh trong đống đổ nát. Lão đặt nhẹ đầu gậy trúc lên trán gã. Một luồng lực lượng tà dị nhưng vô cùng bá đạo tràn thẳng vào thức hải. Ký ức về một thủ lĩnh tham lam, tàn bạo bị gột sạch hoàn toàn. Đôi mắt gã từ từ mở ra, trống rỗng rồi dần chuyển sang sự sùng bái và trung thành tuyệt đối.

"Kẻ ác ngày xưa đã chết," Mù Ca thì thầm. "Từ nay, ngươi là cái bóng bảo vệ cho vùng Phế Thiết này. Tên ngươi là Thiết Nhất."

Thiết Nhất quỳ sụp xuống, dập đầu đến ứa máu trên nền đá cứng, cung kính tuân lệnh.

Giải quyết xong xuôi, Mù Ca tiện tay phất vạt áo. Tựa như có một luồng kình phong vô hình cuốn qua, toàn bộ vật phẩm, linh thạch, pháp bảo của gã tu sĩ Trấn Man Tông cùng các tài sản giá trị trong hầm ngầm của các tên lâu la đã chết đều đồng loạt bay lên, thu gọn gàng vào chiếc túi trữ vật xám xịt bên hông lão.

Lão vung gậy trúc lên không trung, rạch một đường dứt khoát.

"Chuyện ở đây kết thúc rồi. Về Hắc Oa thôi."

Một khe nứt không gian đen ngòm mở ra, luồng sức mạnh của Mù Ca bao bọc lấy Lôi Yên, Tiểu Tử và cả Thanh Phong, nháy mắt kéo tất cả chui tọt vào hư không, bỏ lại căn hầm ngầm hoang tàn đổ nát.



Chỉ trong một cái chớp mắt, khung cảnh xung quanh đã thay đổi. Cả bốn người vững vàng đáp xuống khoảng sân quen thuộc và tĩnh lặng của Hắc Oa.

Đến lúc này, khi đã cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối nơi sân nhà, dây thần kinh căng cứng suốt một đêm tử chiến của Tiểu Tử mới thực sự đứt đoạn. Hắn lảo đảo bước tới, dùng bàn tay trái đẫm máu, chậm rãi gỡ đôi giày vắt bên hông ra, đặt vào tay Lôi Yên. Nụ cười hiền lành nở trên môi hắn, trái ngược hoàn toàn với sự khốc liệt vừa trải qua.

"Lôi Yên... ta tìm được cho ngươi đôi giày mới... sạch sẽ lắm..."

Giọng hắn nhỏ dần rồi tắt hẳn. Hắn gục ngã vào vai Lôi Yên, triệt để hôn mê.

Theo đà rơi của hắn, thanh Khuyết kiếm tuột khỏi tay, va mạnh xuống nền đất nện cứng ngắc của Hắc Oa.

Keng... Răng rắc...

Một âm thanh giòn giã vang lên. Lớp than đen và rỉ sét bao bọc thanh kiếm bấy lâu nay bỗng nứt toác ra như mạng nhện. Từng mảng vỏ bọc tàn tạ bong tróc, rơi rụng. Từ bên trong, một thứ ánh sáng lạnh lẽo bắn ra. Chất kim loại màu xanh biếc lấp lánh như ngọc bích hiển lộ, tỏa ra một hàn khí sắc bén. Khuyết kiếm đã lột xác, im lìm nằm cạnh chủ nhân của nó.

Lôi Yên nghẹn ngào ôm lấy Tiểu Tử, cẩn thận đặt hắn nằm xuống để trị thương.

Mù Ca đứng đó, đôi mắt đục ngầu quay sang nhìn Thanh Phong - kẻ nãy giờ vẫn đang đứng nép mình ở một góc sân, hồn xiêu phách lạc sau chuyến du hành xuyên không gian.

Hắn đang hoảng loạn “Xé rách không gian, lướt qua hư vô, đến sư phụ Kim Đan của ta còn không thể làm lung lay không gian dù chỉ một chút, cái lão già mù này, là ai đây…”

"Thanh Phong," Mù Ca cất giọng khàn khàn nhưng mang theo uy áp vô hình. "Biểu hiện của ngươi từ trước đến nay... ta đều đã thu hết vào mắt."

Thanh Phong giật thót, vội vàng chắp tay cúi đầu.

Mù Ca gật gù, nét mặt hiếm hoi lộ ra sự tán thưởng: "Khi đối mặt với kẻ Luyện Khí Đại Viên Mãn, uy áp kinh người như vậy, nhưng ngươi vẫn chọn đứng chắn trước mặt Tiểu Tử chứ không bỏ chạy. Khí tiết này, rất khá! Còn nữa, trong cuộc hành trình ngắn ngủi này, ngươi cũng dẫn dắt tiểu tử nhà ta nhiều điều. Ta tự nhiên sẽ ban cho ngươi một hồi cơ duyên."

Thanh Phong nghe đến hai chữ cơ duyên, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, thương thế trong giờ phút này tựa như chưa từng tồn tại.

"Tên Thiết Nhất kia giờ chỉ là một cái vỏ bọc hữu dũng vô mưu," Mù Ca thong thả nói tiếp. "Ta giao lại toàn bộ tàn dư và tài sản của Thiết Tý Bang cho ngươi quản lý. Từ nay, hãy đổi tên nó theo cách ngươi muốn. Ngươi sẽ là người đứng sau chèo lái, biến nó thành chỗ đặt chân vững chắc, rễ cắm sâu vào Man Hoang này cho ngươi."

Thanh Phong sững sờ, ngay lập tức quỳ rạp xuống đất, mừng rỡ đến run rẩy. Có một thế lực ngầm tại Man Hoang dưới sự bảo kê của vị đại năng khủng khiếp này, đường công danh của gã tại Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ rộng mở!

"Nhưng hãy nhớ kỹ," Giọng Mù Ca đanh lại. "Điều kiện là ngươi phải kinh doanh cho tốt. Bất kể khi nào hai đứa trẻ này cần tài nguyên, đan dược hay vật liệu gì, ngươi phải luôn đáp ứng đủ."

"Vãn bối xin thề bằng tâm ma! Tuyệt đối không dám hai lòng!" Thanh Phong dập đầu.

Mù Ca phẩy tay, lấy từ trong túi trữ vật ra mấy lọ ngọc nhỏ ném thẳng về phía gã. Thanh Phong cuống cuồng chụp lấy. "Chút đan dược này, cộng thêm một phần chiến lợi phẩm lúc nãy chia cho ngươi, đủ để ngươi an ổn bế quan tu luyện một mạch đến Luyện Khí hậu kỳ đỉnh phong. Chuyện còn lại, tự ngươi liệu lấy."

Nhận lấy đan dược và phần tài sản được chia, hốc mắt Thanh Phong đỏ hoe. Cơ duyên ngập trời này là thứ mà gã nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Gã cung kính dập đầu ba cái thật kêu trước Mù Ca. Trước khi quay lưng rời khỏi Hắc Oa để đi thu nhận thế lực mới, gã cẩn thận lấy từ trong ngực ra một xấp phù chú dày cộp - toàn bộ là bùa chú phòng ngự và hỏa phù tấn công phẩm chất thượng thừa mà gã tích cóp bấy lâu, nhẹ nhàng đặt cạnh Lôi Yên và Tiểu Tử.

“Tiểu Tử huynh đệ, tạ ơn đồng hành. Ngươi cứ an tâm dưỡng thương, giang sơn này, lần sau trở lại, ta đem nhiều thứ tốn hơn cho ngươi” - Ánh mắt long lanh ngấn lệ, hắn cảm thấy hành trình này tuy đầy hung hiểm, nhưng vấn rất xứng đáng. Nhìn qua Lôi Yên “Tỉ tỉ, chăm sóc huynh ấy giúp ta, lần sau ta cũng có quà cho cả tỉ tỉ”

Lôi Yên ngớ người, cảm thấy nổi da gà trước những lời nói này, cô muốn trả lời nhưng không biết phải nói gì, đành gật đầu từ thiện một cái. Tới lúc này, Thanh Phong mới ngậm ngùi quay đầu rời đi.