Bên trong Hắc Oa, thời gian như bị ngưng đọng bởi một thứ áp lực vô hình. Sau khi khối Uế Linh Hạch được thu phục và Vạn Uế Quy Tâm trận đã được thiết lập xong xuôi, nơi này trở thành một ốc đảo biệt lập giữa bãi rác khổng lồ của Man Hoang. Tiếng gió gào thét ngoài kia dù có dữ dội đến đâu cũng chỉ còn là những âm thanh rền rĩ xa xăm, không thể lọt qua lớp tường thép dày cộm.
Nếu đứng ở phía bên ngoài nhìn vào khu vực của Hắc Oa, thì chỉ thấy không gian vặn vẹo như màn sương che lắp, chứ không thể nhìn thấy trực tiếp vị trí cũng như hình dạng gì cả.
Tiểu Tử ngồi xếp bằng trên chiếc giường cũ nát. Dù vết thương trên lồng ngực đã bắt đầu khép miệng, nhưng cảm giác nhức nhối từ mảnh Cấm Tinh vẫn không ngừng truyền đến. Nó không phải là đau đớn thông thường, mà là cảm giác bị một thực thể sống ký sinh, liên tục cựa quậy, đòi hỏi, gặm nhấm lấy từng tia sinh lực của hắn để sinh trưởng.
Sự tò mò của một kẻ Nghịch tu, kẻ sinh ra đã đi ngược với trật tự thế gian bắt đầu trỗi dậy. Tiểu Tử nhìn chằm chằm vào mảnh kim loại xám đen găm sâu dưới da thịt mình. Hắn tự hỏi, nếu mình có thể điều khiển nó, nếu mình có thể thuần hóa được thứ sức mạnh mà Mù Ca phải kinh hãi đến mức đánh rơi tẩu thuốc, thì hắn sẽ mạnh đến mức nào?
Hắn không đợi được nữa. Tiểu Tử nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào đan điền, cố gắng dẫn dắt một sợi tơ uế khí từ trong cơ thể mình chạm vào mảnh Cấm Tinh.
Ầm!
Một tiếng nổ vang vọng trong thức hải của Tiểu Tử. Không gian xám xịt bên trong đầu hắn bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Sợi tơ uế khí vừa chạm vào mảnh Cấm Tinh đã ngay lập tức bị hút sạch, như một giọt nước rơi vào lòng chảo lửa. Nhưng không dừng lại ở đó, mảnh kim loại xám đen kia dường như bị đánh thức bởi nguồn thức ăn còi cọc đó. Nó phản hồi bằng một luồng sóng năng lượng kinh khủng, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Cơ thể Tiểu Tử run lên bần bật. Da thịt hắn vốn đã mang màu ngăm đen của kẻ tôi luyện trong bùn đất bắt đầu nổi lên những đường gân xanh đen. Cảm giác đau đớn ập đến như thể có hàng ngàn chiếc kim băng đâm xuyên qua từng lỗ chân lông, găm thẳng vào xương tủy. Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt đẫm bộ y phục rách nát.
"Chết tiệt..." Hắn rít qua kẽ răng.
Cấm Tinh không nghe lời. Nó như một con dã thú bị nhốt trong lồng, khi thấy khe hở, nó bắt đầu điên cuồng cắn xé chủ nhân của mình. Nó không chỉ hút uế khí, mà bắt đầu hút ngược lại cả chân nguyên, sinh khí, thậm chí là một phần linh hồn của hắn. Mảnh Cấm Tinh trên ngực tỏa ra ánh sáng xám đen ma mị, vệt sẹo xung quanh nó bắt đầu lan rộng, loang ra như mực tàu trên giấy trắng, kéo dài lên tận cổ và một phần vai hắn.
Sự tỉnh táo của Tiểu Tử bắt đầu tan rã. Hắn cảm thấy mình đang trôi dạt vào một vực thẳm không đáy, nơi có những âm thanh gào thét của các Cấm Thần vạn năm trước, những oán niệm chất chồng như núi. Cơn đau thể xác đã khủng khiếp, nhưng nỗi đau tinh thần còn tàn độc hơn gấp bội. Hắn thấy mình nhỏ bé, chỉ là một hạt bụi trong cơn bão của lịch sử. Hắn thấy mình dần dần mất kiểm soát, đôi mắt xám tro bắt đầu chuyển sang màu xám đen, trống rỗng và vô hồn.
Mù Ca chứng kiến tất cả, cũng ngấm ngầm đồng ý để cho Tiểu Tử tìm hiểu nguồn sức mạnh mới này. Vì lão cũng tò mò thứ sức mạnh như thế nào mà Thiên đạo cũng ngăn cấm. Thấy tình hình không ổn, lão định tiến lên xem xét thì ngưng lại do thấy cô nàng Lôi Yên đã hành động trước.
"Tiểu Tử!"
Một tiếng gọi khẽ, nhưng đầy cương quyết vang lên bên tai.
Giữa cơn mê man, Tiểu Tử cảm thấy một hơi ấm len lỏi. Đó là một bàn tay nhỏ nhắn, có những vết sẹo nhưng lại mềm mại vô cùng. Lôi Yên. Nàng đã lao đến, không màng đến luồng khí tức bạo liệt đang tỏa ra từ cơ thể hắn. Nàng không dùng linh lực, bởi nàng biết năng lượng của mình chẳng thể sánh bằng thứ sức mạnh thần thánh kia. Thay vào đó, nàng cắn răng cầm vào bàn tay của hắn, dùng chính hơi thở và khí tức của mình để neo giữ linh hồn đang chao đảo của hắn lại.
Năng lượng của Lôi Yên là một thứ năng lượng như có như không sự tồn tại của bản nguyên, một lớp màng sức mạnh này bao bọc lấy cơn bão trong người Tiểu Tử. Sự bình tĩnh đến lạ lùng của nàng khiến mảnh Cấm Tinh khựng lại trong giây lát. Nàng không sợ hãi, nàng chỉ run lên, một sự run rẩy đầy tin tưởng.
"Cố lên, có ta…" nàng thì thầm, giọng nàng lạc đi nhưng vang vọng trong tâm thức hắn. "Ngươi là Tiểu Tử, ta tin ngươi làm được."
Sự can thiệp của Lôi Yên đã tạo ra một khoảng lặng. Tiểu Tử thở hổn hển, nhịp tim hắn vốn đang đập loạn xạ như trống trận, nay dần ổn định lại. Hắn mở mắt, ánh nhìn vẫn còn chút hoảng loạn, nhưng sự trống rỗng đã biến mất.
Cạch. Cạch. Cạch.
Tiếng gậy trúc gõ đều đều trên sàn thép vang lên. Mù Ca đã đứng đó từ bao giờ, dải vải đen trên mắt lão hơi lay động. Lão không ra tay ngăn cản từ đầu, mà đứng lặng lẽ quan sát, như một vị giám khảo đang chấm điểm một bài thi sinh tử. Khi thấy Tiểu Tử đã lấy lại được ý chí, lão mới lên tiếng, giọng nói không còn vẻ mỉa mai, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị đáng sợ.
"Ngươi nghĩ mình là ai? Một tên Nghịch tu vừa mới chạm vào ngưỡng cửa Luyện Khí mà muốn khống chế sức mạnh của Cấm Thần sao?"
Tiểu Tử gượng ngồi dậy, Lôi Yên vẫn không rời tay khỏi tay hắn. Hắn lau vệt máu đen trên khóe miệng, nhìn thẳng vào Mù Ca: "Ta không còn lựa chọn. Ta cảm nhận, nếu không thuần hóa được nó, nó sẽ giết ta."
"Đúng, nhưng ngươi đang làm sai cách," Mù Ca ngồi xuống ghế, rót một chén nước lạnh uống cạn. "Ngươi đối xử với nó như một món bảo vật có thể sử dụng, nhưng ngươi sai rồi. Cấm Tinh không phải bảo vật, nó là một thực thể ký sinh. Muốn sống sót, ngươi phải hiểu tìm cách để trấn giữ nó."
Sau khi quan sát tất cả, cùng kiến thức tu hành từ trước đến nay. Mù Ca dùng đầu gậy vẽ một hình tròn lớn lên mặt đất, chia làm ba phần rõ rệt.
"Cả ngươi và Lôi yên nhìn vào đây. Đời người tu đạo, từ xưa đến nay đều coi trọng Linh khí. Nhưng với kẻ mang Cấm Tinh như ngươi, trật tự đó phải đảo ngược."
Lão gõ vào phần đầu tiên "Đầu tiên là Thể, ngươi có thể lợi dụng Cấm Tinh. Nó là lò phản ứng, cung cấp sức mạnh vô tận. Nhưng nếu cái lò này quá nóng mà không có sự kiểm soát, nó sẽ nung chảy người ngươi. Muốn dùng nó, ngươi cần phải có một bộ khung đủ mạnh. Cơ thể ngươi hiện tại chỉ là một phàm thai, chịu sao nổi sức nặng của thần linh?"
Lão gõ tiếp vào phần thứ hai: "Thứ hai là Linh, Nghịch tu. Đây chính là dòng chảy. Uế khí ngươi hấp thụ, chính là chất lỏng để làm nguội cái lò phản ứng kia. Khi Cấm Tinh quá nóng, ngươi phải dùng Linh khí để bao bọc, để trung hòa. Nếu ngươi không biết cách dùng Linh năng để dẫn dắt, uế khí chỉ khiến ngươi tẩu hỏa nhập ma nhanh hơn thôi."
Cuối cùng, lão gõ mạnh vào trung tâm hình tròn: "Và thứ quan trọng nhất, thứ mà ngươi vừa suýt nữa đánh mất là Hồn. Hồn chính là người lái tàu. Nếu Hồn ngươi không đủ vững, không đủ lạnh lùng, không đủ tàn nhẫn để trấn áp Cấm Tinh, thì ngươi chẳng khác nào kẻ điên cầm dao mổ trâu. Hồn của ngươi phải là sợi dây xích, phải đủ sắc bén để ghim chặt mảnh kim loại kia vào đúng vị trí."
Tiểu Tử im lặng lắng nghe. Những lời của Mù Ca như khai sáng cho hắn một con đường hoàn toàn mới. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, vết sẹo màu xám đen vẫn còn rỉ ra từng sợi hắc khí nhạt nhòa, như một lời nhắc nhở về cuộc chiến không hồi kết này.
"Tam Hệ Đồng Tu..." Tiểu Tử lầm bầm. "Thể, Linh, Hồn. Ba thứ phải thống nhất."
"Ngươi muốn dùng sức mạnh của Thần, thì trước hết phải trả cái giá của kẻ phàm," Mù Ca đứng dậy, xoay người bước về phía cửa phòng. "Từ ngày mai, ta sẽ dạy ngươi cách rèn Hồn. Ngươi không cần phải đánh đấm, ngươi chỉ cần học cách đối diện với nỗi sợ của chính mình trong thức hải. Nếu ngươi không làm được, thì đừng bao giờ nghĩ đến việc điều khiển được sức mạnh của Cấm Tinh."
…
Mù Ca đi rồi, để lại Tiểu Tử và Lôi Yên trong căn phòng tĩnh mịch. Hắn nhìn vết sẹo màu xám đen trên ngực mình, giờ đây nó đã trông bớt đáng sợ hơn, nhưng lại mang một vẻ ma mị khó tả. Nó không còn là một mảnh kim loại vô tri, mà như một phần cơ thể hắn, một biểu tượng của sự hủy diệt mà hắn buộc phải đồng hành.
"Ngươi có sao không?" Lôi Yên khẽ hỏi, bàn tay nàng vẫn run rẩy chạm nhẹ vào vệt sẹo xám đen.
Tiểu Tử nắm lấy tay nàng, gật đầu nhẹ. "Ta không sao. Nhưng ta đã hiểu rồi. Con đường này, không có đường lui."
Lôi Yên nhìn hắn, ánh mắt như bị cuốn hút trước vẻ cố chấp của hắn. “Luôn có ta đồng hành cùng ngươi”.
Hắn đứng dậy, bước ra phía cửa sổ nhỏ, nhìn ra bầu trời Man Hoang u tối. Sự tĩnh lặng của Hắc Oa bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng dao động lạ. Hắn phóng ra thần thức, hiện tại đã có thể tỏa ra đến bán kính 30 mét. Hắn trông thấy cách đó không xa, ở rìa trận pháp, một đám hung thú đang gầm rú một cách bất thường. Chúng không đi săn, mà như thể đang bị dẫn dắt bởi một lực hút nào đó, quay đầu về phía Hắc Oa.
Tiểu Tử nheo mắt. Hắn cảm nhận được một cái gì đó, nhưng chỉ thoáng qua. Không để tâm đến nữa. Hiện tại, hắn chỉ muốn cảm nhận sự yên bình hiện tại, những ngày qua đã quá mỏi mệt.
Hắn không biêt, một kẻ nào đó vừa đánh hơi được sự hiện diện về sức mạnh của Cấm Tinh, sau khi hắn vừa thử nghiệm sức mạnh. Cái giá của sự nghịch thiên, không chỉ nằm ở nỗi đau thể xác, mà còn nằm ở sự truy sát không hồi kết.
Bóng tối của Nội khu Man Hoang bao trùm lấy Hắc Oa, che giấu đi luồng sát khí vừa mới nhen nhóm trong lồng ngực. Cuộc hành trình của hắn, từ một đứa trẻ phải từ bỏ thân xác cứu gia đình, đi lên thanh đứa nhặt rác không tên, giờ đây đã bước sang một trang sử hoàn toàn khác, một trang sử được viết bằng máu, bằng mạng sống và bằng những mảnh vỡ của thần linh.