Nghịch Đạo Hành

Chương 45: THU HOẠCH BẤT NGỜ



Đập vào mắt họ là một cảnh tượng kinh hoàng của Man Hoang. Bão cát gỉ gào thét, mưa axit nhỏ giọt rát buốt, và trong màn sương mù xám xịt phía trước, hàng chục đôi mắt đỏ ngầu, thèm khát máu tươi đang đồng loạt quay lại, nhìn chằm chằm vào hai sinh mệnh vừa tự nguyện bước ra khỏi vùng an toàn. Tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, rung chuyển cả mặt đất phế liệu, báo hiệu cho một trận huyết chiến sinh tử thực sự bắt đầu. Bài kiểm tra ngoài trận pháp, không có luật lệ, chỉ có sống và chết.

Trước mặt Tiểu Tử và Lôi Yên, mặt đất phế liệu nứt nẻ đang rung chuyển theo từng nhịp bước chân hỗn loạn. Trong màn sương mù đỏ quạch như máu loãng, hơn mười đôi mắt đỏ ngầu, lóe lên tia sáng khát máu của lũ hung thú cấp thấp đang nhìn chằm chằm vào hai kẻ vừa bước ra. Chúng đa phần là có tu vi ngang với Luyện Khí tầng 3, tầng 4, hình thù quái dị, da thịt lở loét. Nhưng tất cả bọn chúng đều không đáng sợ bằng bóng đen khổng lồ đang chầm chậm bước ra từ phía sau, che khuất cả một khoảng trời xám xịt.

Đó là con Uế Huyết Ma Thú đầu đàn.

Con thú này to lớn tựa như một xe vận tải, cao khoảng một mét bảy khi đứng bằng bốn chân, mang hình dáng tổng hòa của một loài mãnh hổ viễn cổ nhưng đã bị uế khí gặm nhấm đến mức biến dạng hoàn toàn. Thực thể này đi theo một hướng tiến hóa tà dị và nguyên thủy hơn. Trên cơ thể đồ sộ của nó, nhiều mảng da thịt lớn đã bị ăn mòn hoàn toàn, để lộ ra cấu trúc xương sườn và xương chi màu đen nhánh, bóng bẩy như hắc ngọc. Tại những đốt xương đen kịt ấy, không hề có máu thịt kết nối, mà là những ngọn uế hỏa màu xanh lục âm u đang âm ỉ cháy, tỏa ra luồng khí tức nóng rực nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương của cõi chết. Mỗi hơi thở của nó phun ra qua chiếc mõm đầy răng nanh sắc nhọn đều kèm theo một luồng khói đen đặc, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Khí tức của nó bộc phát không hề che giấu, rõ ràng đã đạt đến ngang bằng cảnh giới Luyện Khí tầng 6 Viên Mãn.

Sự xuất hiện của con thú đầu đàn mang theo một áp lực vô hình, khiến lũ hoang thú cấp thấp xung quanh càng thêm điên cuồng. Chúng gầm rú, móng vuốt cào xé xuống nền đất gỉ sét, chỉ chờ một cái hạ lệnh để lao lên xé xác hai đứa trẻ loài người.

Tiểu Tử đứng yên tại chỗ, tà áo xám rách rưới bay phần phật trong gió bão. Đôi mắt xám tro của hắn phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng, bàn tay trái mất hai ngón khẽ vuốt dọc theo chuôi Khuyết kiếm. Lôi Yên đứng bên cạnh hắn, đôi mắt tím đen khẽ nheo lại, thanh Tàn Lôi Đao rỉ sét trong tay nàng đã bắt đầu phát ra những tiếng lách tách nhỏ gọn nhưng tràn đầy uy hiếp.

"Lũ lâu la gớm ghiếc này để ta dọn dẹp," Lôi Yên liếm nhẹ môi, dáng vẻ ranh mãnh và dã tính của một đứa trẻ lớn lên trong đống đổ nát hoàn toàn bộc lộ. "Ngươi cứ giữ sức mà đấu với con to xác kia."

"Cẩn thận," Tiểu Tử chỉ buông lại một câu ngắn gọn.

Gào!

Con Uế Huyết Ma Thú đầu đàn ngửa cổ lên trời gầm một tiếng điên cuồng. Tiếng gầm mang theo làn sóng uế hỏa xanh lục lan tỏa, như một mệnh lệnh tuyệt đối. Ngay lập tức, hơn mười con hung thú cấp thấp đồng loạt lao lên, móng vuốt sắc lẹm xé toạc màn sương, tạo thành một gọng kìm chết chóc hướng thẳng về phía hai người.

Xoẹt!

Một vệt sáng màu tím sẫm đột ngột bùng lên, cắt ngang tầm nhìn của bầy hung thú. Lôi Yên đã động. Với tu vi Luyện Khí tầng 5 sơ kì vừa mới củng cố, tốc độ của nàng nhanh đến mức kinh người, tựa như một tia chớp u ám lướt đi giữa bão cát. Nàng không chọn cách đối đầu trực diện với sức mạnh cơ bắp của lũ thú, mà lợi dụng vóc dáng nhỏ nhắn và sự linh hoạt tuyệt đối để di chuyển vào những góc chết của chúng.

Tàn Lôi Đao vung lên, kéo theo một dải uế điện màu tím sẫm cuồng bạo. Mỗi một đao hạ xuống đều chuẩn xác đến đáng sợ, nhằm thẳng vào những vết thương chí mạng hoặc những phần khớp xương lỏng lẻo của lũ hung thú.

Đoàng! Đoàng!

iếng uế lôi nổ tung chát chúa vang lên giữa chiến trường. Một con hung thú tầng 4 lao đến vồ lấy nàng, nhưng Lôi Yên chỉ đơn giản là nghiêng người một nhịp, lưỡi đao rỉ sét mang theo lôi điện đã ngọt xới xuyên qua cổ họng nó. Luồng uế lôi tím sẫm tràn vào bên trong, thiêu rụi kinh mạch và nội tạng của con thú trong nháy mắt, biến nó thành một cái xác cháy đen bốc khói khét lẹt trước khi kịp chạm đất. Nàng không dừng lại dù chỉ một phần mười hơi thở, mượn lực đạp mạnh lên lưng cái xác ấy, bật cao lên không trung, xoay người tung ra một loạt đao mang lôi điện hình bán nguyệt.

Sức mạnh của uế khí tinh thuần sau khi được trận pháp gột rửa bộc phát ra uy lực vượt trội hoàn toàn so với loại uế khí tạp nham của lũ hoang thú. Đao mang lướt qua đến đâu, máu đen và thịt thối văng tung tóe đến đó. Lôi Yên giống như một vũ công tử thần, di chuyển như hình với bóng giữa bầy thú. Chỉ trong vòng mười mấy hơi thở ngắn ngủi, một khoảng sân rộng trước cửa Hắc Oa đã ngập tràn xác hoang thú. Những vệt máu đen hôi thối hòa cùng nước mưa axit bốc khói nghi ngút, tạo nên một cảnh tượng vô cùng ghê rợn.

Dọn dẹp xong đám lâu la, Lôi Yên đứng vững trên một tảng đá phế liệu, lồng ngực phập phồng nhẹ, thanh đoản đao rỉ sét chỉa xuống đất, những tia chớp tím vẫn không ngừng chạy rần rần trên làn da sứ trắng ngần của nàng. Đôi mắt tím đen khóa chặt vào con thú đầu đàn, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.

Chứng kiến toàn bộ đàn em bị một đứa con gái loài người tàn sát trong chớp mắt, con Uế Huyết Ma Thú đầu đàn phẫn nộ tột cùng. Đôi mắt đỏ ngầu của nó trừng lớn, những ngọn uế hỏa xanh lục trên những khúc xương đen bùng lên dữ dội. Nó nhận ra, hai kẻ trước mặt không phải là mồi ngon, mà là những kẻ săn mồi nguy hiểm. Nhưng mùi hương ngọt ngào, thứ năng lượng thần thánh và tà dị phát ra từ lồng ngực của tên nhóc áo xám kia vẫn có một sức hút chí mạng, kích thích bản năng tham lam và điên cuồng của nó đến mức tối đa.

Rầm!

Mặt đất sụt lún xuống một mảng lớn khi con thú đầu đàn lao lên. Tốc độ của một sinh vật Luyện Khí tầng 6 Viên Mãn là vô cùng khủng khiếp. Thân hình đồ sộ của nó hóa thành một vệt bóng đen mang theo ngọn lửa xanh lục, xé toạc không khí, tạo ra những tiếng nổ khí loãng đầy áp lực. Chỉ trong một chớp mắt, nó đã áp sát Tiểu Tử, một móng vuốt khổng lồ trơ xương đen, quấn quýt uế hỏa hung hãn tát thẳng xuống đầu thiếu niên, muốn một chiêu nghiền nát con mồi.

Tiểu Tử vẫn đứng đó, bất động tựa như một gốc cây khô cổ thụ giữa giông bão. Cho đến khi móng vuốt mang theo ngọn lửa xanh độc địa chỉ còn cách đỉnh đầu chưa đầy một thước, đôi mắt xám tro của hắn mới đột ngột co rút lại.

Vực Ảnh Bộ!

Thân hình Tiểu Tử đột ngột vặn vẹo một cách kỳ dị, hóa thành một bóng mờ xám xịt lướt ngang qua bên hông móng vuốt trong gang tấc. Sức gió cuồng bạo từ cú tát của con thú đánh hụt, nện thẳng xuống mặt đất phế liệu phía sau, tạo thành một hố sâu hoắm, đất đá văng ra tứ phía.

Ngay khi vừa né được đòn đánh, Tiểu Tử đã phản công. Khuyết kiếm trong tay tay trái vung lên, một đường kiếm quang màu xanh biếc, lạnh buốt mang theo Đoạn Niệm Kiếm Ý bén ngót chém thẳng vào khớp chi trước của con quái vật.

Keng!

Một tiếng va chạm đanh gọn như tiếng kim loại chạm nhau vang lên vang dội. Thanh Khuyết kiếm chạm vào khúc xương đen nhánh của con thú, văng ra hàng loạt tia lửa xanh lục. Tiểu Tử cảm thấy một lực phản chấn cực mạnh truyền thấu qua cánh tay, khiến cơ thể hắn lùi lại ba bước trên mặt đất. Khớp xương đen của con quái vật quá mức kiên cứng, nhát kiếm chứa kiếm ý tầng 5 đỉnh phong của hắn chỉ có thể để lại một vết hằn sâu trên bề mặt xương, hoàn toàn chưa thể chém đứt chân nó.

Con thú đầu đàn chịu đau, càng thêm điên tiết. Nó xoay người nhanh nhẹn đến khó tin, chiếc đuôi dài trơ xương đầy gai nhọn như một cây roi sắt quật ngang không trung, mang theo tiếng rít xé gió lao thẳng vào mạng sườn của Tiểu Tử.

Khoảng cách quá gần, Tiểu Tử không kịp né tránh, chỉ kịp đưa kiếm trước ngực phòng thủ, đồng thời vận chuyển Vạn Uế Nghịch Linh Quyết, kích hoạt uế năng xám đen bao bọc toàn thân, tăng cường phòng ngự của làn da xám tro ánh kim.

Bùng!

Cú quật đuôi nặng nề nện thẳng vào thân kiếm và mạn sườn của Tiểu Tử. Một lực lượng khổng lồ bộc phát, hất văng thân hình gầy guộc của hắn ra xa mười mấy mét, trượt dài trên nền đất rỉ sét trước khi dừng lại. Cổ họng Tiểu Tử dâng lên một ngụm máu ngọt, nhưng hắn gầm nhẹ một tiếng, nuốt ngược ngụm máu vào trong. Nhờ có thân thể mang sắc xám tro lì lợm được cường hóa bởi năng lượng Cấm Tinh và lớp hộ giáp uế khí tinh thuần, đòn đánh vượt cấp của con thú tầng 6 Viên Mãn chỉ khiến khí huyết hắn chao đảo chứ không thể làm tổn thương nghiêm trọng đến gân cốt của hắn như trước đây.

Con thú đầu đàn thấy đòn đánh trúng đích nhưng không thể hạ gục được kẻ thù, nó gầm gừ, bốn chân đạp mạnh, chuẩn bị lao lên bồi thêm một cú dứt điểm. Ngọn uế hỏa trên người nó cháy rực hơn, chuẩn bị thiêu rụi mọi thứ.

Tiểu Tử đứng vững vàng lại, ánh mắt xám tro phẳng lặng nhìn con quái vật đang lao đến. Hắn hiểu rằng, nếu chỉ dùng kiếm chiêu và linh lực thông thường của Luyện Khí tầng 5 đỉnh phong, việc dây dưa với một con thú tầng 6 Viên Mãn có cấu trúc xương đen kiên cố này sẽ tiêu hao rất nhiều thời gian và sức lực. Hắn cần phải dùng đến thần thông của bản thân.

Hồn lực bộc phát. Ý chí nghịch đạo thần thức thức tỉnh.

"Thu nhỏ... Ba mét."

Tiểu Tử lầm bầm trong cổ họng, hai chữ ngắn ngủi nhưng mang theo một quy tắc không thể đảo ngược.

Hùm!

Một luồng sóng dao động vô hình, xám xịt và tăm tối đột ngột khuếch tán ra từ cơ thể Tiểu Tử, tạo thành một vòng tròn hoàn mỹ với bán kính đúng ba mét xung quanh hắn. Đây chính là Lĩnh Vực của hắn, một biến thể thần thức kinh hoàng được sinh ra từ sự kết hợp giữa sức mạnh Cấm Tinh và ý chí Nghịch tu. Lần này, hắn không bộc phát vô tội vạ để gánh chịu phản phệ, mà nén chặt toàn bộ uy áp, quy tắc của Lĩnh Vực vào trong phạm vi ba mét ngắn ngủi này.

Con Uế Huyết Ma Thú đầu đàn đang lao đi với tốc độ xé gió, khoảnh khắc thân hình khổng lồ của nó bước chân vào cái vòng tròn ba mét ấy, toàn bộ thế giới của nó liền thay đổi vĩnh viễn.

Ầm!

Một áp lực tinh thần lẫn vật chất khủng khiếp, nặng nề tựa như vạn cổ sơn hà đột ngột đè nặng lên linh hồn và thể xác của con quái vật. Trong tầm mắt của nó, bão cát gỉ bên ngoài, tiếng mưa axit, ánh sáng của Man Hoang... tất cả đều biến mất. Không gian trong vòng ba mét này trở thành một vùng đầm lầy xám xịt, đặc quánh uế oán niệm cổ xưa. Từng chuyển động của con thú trở nên chậm chạp vô cùng, giống như một kẻ phàm trần đang ra sức vẫy vùng, chìm sâu vào một vũng bùn lầy không đáy, càng giãy giụa càng bị hút chặt. Những ngọn uế hỏa xanh lục kiêu ngạo trên xương đen của nó bị áp chế đến mức tắt phụt, chỉ còn lại những đốm lửa nhỏ nhoi, run rẩy trước gió.

Tiểu Tử đứng đó, ngay trong tâm điểm của Lĩnh Vực, mặt đối mặt với cái đầu khổng lồ của con thú đầu đàn, khoảng cách giữa hai bên chỉ chưa đầy một thước.

Đôi mắt xám tro sâu thẳm, tĩnh mịch như hố đen vũ trụ của Tiểu Tử nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đang tràn ngập sự kinh hoàng của con quái vật. Mảnh Cấm Tinh trên ngực hắn khẽ lóe lên một tia sáng xám đen ma mị xuyên qua lớp áo bào. Luồng uy áp ấy không thuộc về phàm trần, cũng không thuộc về tu sĩ, đó là hơi thở của Cấm Thần vạn năm trước, giống loài từng đứng trên đỉnh cao của vạn vật và coi chúng sinh như kiến cỏ.

Dưới khoảng cách mặt đối mặt cực gần này, linh hồn của con Uế Huyết Ma Thú đầu đàn hoàn toàn sụp đổ. Hồn lực rèn giũa sắc lạnh của Tiểu Tử như một thanh đại đao vô hình, chém nát toàn bộ dã tính, sự hung hãn và kiêu ngạo của một con thú vương. Nó cảm nhận được một cái chết chân thực và tuyệt đối đang cận kề. Nếu nó dám có một chút ý định phản kháng, cái linh vực ba mét này sẽ ngay lập tức nghiền nát ý thức của nó thành hư vô.

Sự sợ hãi tột độ sinh ra ý chí sinh tồn mãnh liệt. Bản năng của con quái vật biến dị mách bảo nó rằng, muốn sống, nó phải đầu hàng thực thể đáng sợ trước mặt.

Trước ánh nhìn sững sờ của Lôi Yên ở phía xa, con Uế Huyết Ma Thú khổng lồ, hung tợn, nửa người trơ xương đen quấn uế hỏa vừa rồi còn muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ, nay lại đột ngột thay đổi biểu cảm một cách chóng mặt. Sự hung ác trên khuôn mặt đầy răng nanh của nó biến mất sạch sành sanh. Nó cố gắng híp đôi mắt đỏ ngầu lại, thu liễm mọi sát khí, cố nặn ra một bộ mặt trông vô cùng... dễ thương và tội nghiệp, giống như một con chó nhỏ đang cầu xin sự tha thứ từ chủ nhân.

U... gừ...

Nó phát ra những tiếng kêu trầm thấp, rên rỉ đầy vẻ nịnh nọt và phục tùng trong cổ họng. Sau đó, thân hình đồ sộ của nó chầm chậm hạ xuống, hai chân trước cung kính quỳ sụp xuống mặt đất gỉ sét, đầu cúi thấp đến mức chạm sát vào mũi giày của Tiểu Tử, hoàn toàn chấp nhận sự thuần phục, dâng hiến linh hồn cho thiếu niên áo xám điều khiển.

Tiểu Tử thấy vậy, ánh mắt khẽ động. Hắn chầm chậm thu hồi Lĩnh Vực ba mét lại vào trong cơ thể. Áp lực đặc quánh tan biến, trả lại bầu không khí bão cát của Man Hoang, nhưng con thú đầu đàn vẫn quỳ rạp dưới đất, không dám có một chút cử động sai quấy nào, cái đuôi xương đen khẽ vẫy vẫy một cách lấy lòng.

Lôi Yên từ phía xa nhảy vọt tới, nhìn con quái vật to xác đang làm bộ dạng đáng yêu dưới chân Tiểu Tử mà không khỏi bật cười thành tiếng, đưa tay che miệng.

"Ha ha! Tên ngốc, ngươi nhìn xem, con quái vật này thế mà lại biết điều đến thế. Vừa rồi trông hung hãn như muốn nuốt chửng cả chúng ta, thế mà bây giờ lại biến thành một con cún con thế này rồi," Lôi Yên bước tới, bạo dạn dùng chuôi Tàn Lôi Đao gõ gậy lên cái đầu to lớn của con thú. Con quái vật không dám giận dữ, ngược lại còn khẽ cọ cọ cái đầu vào chân nàng để nịnh nọt.

Tiểu Tử nhìn con thú quỳ dưới đất, trầm ngâm một lát. Việc giết chết nó để lấy một khối thú hạch tầng 6 Viên Mãn đương nhiên là một nguồn tài nguyên tốt, nhưng giữ lại một con hung thú có linh trí, biết phối hợp và mang sức chiến đấu vượt trội thế này ở Man Hoang, rõ ràng sẽ là một trợ thủ đắc lực cho hành trình của hắn và Lôi Yên trong tương lai. Hơn nữa, nó lại mang hình thái xương đen uế hỏa rất đặc biệt.

Hắn vươn bàn tay trái mất hai ngón ra, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu đầy gai nhọn của con thú. Thực hiện thử Khế ước từ Thanh Phong tiện mồm nói cho trong lúc rảnh rỗi. Một sợi tơ uế khí xám đen chứa đựng một tia Hồn lực của hắn từ từ thấm qua da, găm thẳng vào sâu trong đại não của con quái vật, thiết lập một cái ấn ký nô dịch linh hồn đơn giản. Con thú khẽ run lên, nhưng không hề phản kháng, hoàn toàn chấp nhận cái xích vô hình này.

"Đã thuần phục, vậy thì cho ngươi một cái tên," Tiểu Tử nhìn mảng da thịt lở loét và những khúc xương đen quấn uế hỏa xanh lục của nó, phẳng lặng nói: "Từ nay về sau, ngươi tên là Tiểu Huyết Ma."

Gào u...

Con thú dường như hiểu được lời của chủ nhân mới, nó ngửa đầu phát ra một tiếng kêu vui mừng nhưng đã được thu nhỏ âm lượng, hai chân trước đứng bật dậy, ngoan ngoãn đứng lùi lại phía sau lưng Tiểu Tử một bước, sắm vai một hộ vệ trung thành tuyệt đối.

Cộp. Cộp. Cộp.

Tiếng gậy trúc gõ đều đều trên nền thép từ phía màng sương trận pháp lại vang lên. Mù Ca chầm chậm bước ra từ trong không gian vặn vẹo của Vạn Uế Quy Tâm trận. Dải vải đen trên mắt lão hướng về phía đống xác thú ngổn ngang, rồi dừng lại trên thân hình của Tiểu Huyết Ma đang đứng khép nép phía sau Tiểu Tử.

Lão không bày tỏ sự ngạc nhiên, chỉ hừ lạnh một tiếng, giọng nói khô khốc vang lên giữa bão cát: "Dùng Hồn lực để ép một con thú tầng 6 Viên Mãn thuần phục, xem ra cái Hồn mà ngươi rèn những ngày qua không đến nỗi vứt đi. Thu phục được nó cũng tốt, ít nhất thì khi đi ra ngoài, có đứa gánh vác hành lý cho hai đứa các ngươi."

Tiểu Tử nhìn Tiểu Huyết nằm dưới đất, rồi nhìn sang Lôi Yên. Nàng cũng nhìn hắn, đôi mắt tím đen lấp lánh sự kiên định và một nụ cười rạng rỡ.