Bão cát gỉ sét của vùng Phế Thiết Linh Địa dường như chưa bao giờ biết đến sự thương xót. Những cơn gió mang theo hạt kim loại li ti rít gào qua từng kẽ hở của đống đổ nát, cào xé lên mọi thứ chúng đi qua.
Bên ngoài màng sương mờ ảo của Vạn Uế Quy Tâm trận, một bãi chiến trường lầy lội máu đen và thịt thối đang bốc khói nghi ngút dưới từng giọt mưa axit. Trận thảm sát vừa khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn đặc quánh trong không khí, nghẹt thở và thê lương đến rợn người.
Tiểu Tử đứng giữa vũng máu tươi, tà áo xám rách nát bay phần phật trong gió. Xung quanh hắn, hơn ba mươi cái xác của bầy hoang thú cấp thấp nằm la liệt, vặn vẹo trong những tư thế quái dị. Ở phía xa xa, Tiểu Huyết Ma đang ngoan ngoãn dùng cái mõm đầy nanh nhọn cắn nát cổ họng của một con thú cuối cùng đang thoi thóp, triệt để dọn dẹp sạch sẽ tàn cuộc.
Tiểu Tử khẽ thở hắt ra một hơi. Khuyết kiếm trong tay trái của hắn khẽ rung lên bần bật, thân kiếm lấp lánh thứ ánh sáng xanh biếc sắc lạnh, tựa như đang ngân vang một khúc ca khát máu chưa được thỏa mãn. Tuy là mất đi hai ngón tay, nhưng cảm giác cầm kiếm của hắn lại trở nên chân thực và đáng sợ hơn bao giờ hết. Sự khiếm khuyết về thể xác dường như đã trở thành chiếc chìa khóa để hắn mở ra cánh cửa giao hòa tuyệt đối với Đoạn Niệm Kiếm Ý.
Lôi Yên nhẹ nhàng nhảy xuống từ một tảng đá phế liệu khổng lồ. Làn da trắng sứ của nàng lấm tấm vài giọt máu đen, tương phản hoàn toàn với luồng uế điện màu tím sẫm đang lách tách chạy dọc theo lưỡi Tàn Lôi Đao rỉ sét. Đôi mắt tím đen của nàng quét qua bãi chiến trường, lộ ra vẻ hài lòng. Tu vi Luyện Khí tầng 5 sơ kỳ sau khi được Vạn Uế Quy Tâm trận gột rửa thực sự mang lại cho nàng một tốc độ và sức tàn phá vượt xa sự tưởng tượng.
Ngay khoảnh khắc Tiểu Tử vừa thu hồi sát ý và thả lỏng đan điền, một biến cố kinh hoàng đột ngột ập đến.
Phốc!
Cơ thể Tiểu Tử khựng lại cứng đờ. Hắn gập người xuống, phun ra một ngụm máu lớn. Không phải là máu đỏ tươi của người bình thường, mà là một thứ huyết dịch pha lẫn màu đen ngòm, đặc quánh và tỏa ra hơi lạnh buốt tận xương tủy.
"Tiểu Tử!" Lôi Yên biến sắc, nụ cười trên môi vụt tắt. Nàng lao đến như một tia chớp tím, vội vã dùng bờ vai gầy gò của mình đỡ lấy thân hình đang chực chờ đổ sụp của hắn.
Gào u... Tiểu Huyết Ma ở phía xa cũng cảm nhận được sự bất ổn từ linh hồn của chủ nhân thông qua khế ước nô dịch. Nó vội vã phi tới, bốn chân to lớn giẫm nát mấy cái xác dưới đất, khẽ dùng cái đầu cọ cọ vào lưng Tiểu Tử, phát ra những tiếng rên rỉ trầm thấp đầy lo âu.
Tiểu Tử quỳ một chân trên vũng máu, bàn tay trái nắm chặt lấy chuôi Khuyết kiếm cắm sâu xuống nền đất để mượn lực chống đỡ. Cơ thể hắn lúc này đang phải trải qua một cơn tra tấn kinh hoàng mà người ngoài không thể nào nhìn thấu.
Bên dưới làn da lì lợm, những đường gân xanh bạo nổi lên như những con giun đất đang giãy giụa. Làn da ngăm đen vốn dĩ là niềm tự hào về sự bền bỉ của một kẻ sống sót giữa Man Hoang, nay lại đang rạn nứt thành từng vệt li ti. Sâu thẳm trong lồng ngực, nơi mảnh Cấm Tinh đang găm chặt vào huyết quản, một luồng xung động tàn ác đang liên tục phình to rồi co rút lại.
Ly thủy tinh mỏng manh chứa nước sôi.
Đó là cảm giác rõ rệt nhất của Tiểu Tử lúc này. Hồn lực của hắn, sau những chuỗi ngày bị Mù Ca ép vào đường cùng trong thức hải, đã đạt đến độ sắc bén và vững chãi chưa từng có. Uế năng trong đan điền hắn, nhờ sự dung hợp với Cấm Tinh, cũng cuồn cuộn dồi dào, thăng cấp lên Luyện Khí tầng 5 đỉnh phong.
Nhưng còn Thể tu thì sao?
Thể xác của hắn, dù đã được uế khí rèn giũa đôi chút, chung quy lại vẫn chỉ là một phàm thai nhục thể. Hắn đã dùng ý chí để cưỡng ép mảnh Cấm Tinh chìm vào giấc ngủ, dùng Uế năng để xoa dịu nhiệt lượng của nó. Thế nhưng, trong một trận chiến thực sự, khi hắn liên tục kích hoạt Lĩnh Vực, liên tục vung Khuyết kiếm chém giết, tốc độ lưu chuyển khí huyết đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hệ thống kinh mạch.
Sức nặng của Cấm Tinh, thứ sức mạnh của những vị thần viễn cổ từng xé nát cả Cửu Thiên, đang dần đè bẹp bộ khung xương cốt phàm trần của hắn. Mỗi lần Lĩnh Vực được bung ra là một lần kinh mạch bị kéo căng đến mức chực chờ đứt gãy. Mỗi nhát kiếm vung lên là một lần cơ bắp bị xé rách từ bên trong. Cấm Tinh không bạo tẩu, nó chỉ đơn giản là quá nặng, quá cường đại so với một cái bình chứa tồi tàn mang tên cơ thể phàm nhân.
"Ta... không sao." Tiểu Tử cắn chặt hàm răng đang rỉ máu, gằn từng chữ. Hắn cố gắng vận chuyển Vạn Uế Nghịch Linh Quyết, chậm rãi đẩy lùi luồng hàn khí của Cấm Tinh trở lại vị trí an toàn, đồng thời dùng uế năng tinh thuần vá víu lại những vi mạch vừa bị tổn thương.
Lôi Yên nắm chặt lấy cánh tay hắn, cảm nhận được từng cơn run rẩy ập đến. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng truyền một luồng uế khí bản nguyên êm dịu từ lòng bàn tay mình sang cơ thể hắn, giúp hắn ổn định lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Nàng hiểu, với một kẻ kiêu ngạo từ trong xương tủy như Tiểu Tử, sự thương hại lúc này là thứ vô nghĩa nhất.
Khi cơn đau dần lắng xuống, biến thành một nỗi nhức nhối âm ỉ chạy dọc sống lưng, Tiểu Tử mới từ từ đứng thẳng dậy. Hắn lau vệt máu đen trên khóe miệng, ánh mắt xám tro nhìn chằm chằm vào khoảng không gian vặn vẹo đang che giấu sào huyệt Hắc Oa.
"Chúng ta vào thôi". Hắn nói, giọng khàn đặc nhưng tĩnh lặng lạ thường.
Bước qua bức màn sương mù mờ ảo của Vạn Uế Quy Tâm trận cùng Mù Ca và Lôi Yên, không gian lập tức thay đổi. Tiếng gió gào thét, tiếng mưa axit rít gào bên ngoài bị cắt đứt hoàn toàn, trả lại một sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hạt bụi rơi. Sự êm đềm này, kết hợp với luồng uế khí vô cùng tinh khiết đang lơ lửng trong không trung, tạo ra một cảm giác an toàn giả tạo khiến người ta chỉ muốn buông bỏ mọi cảnh giác mà chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
Bên trong gian phòng chật hẹp nặc mùi kim loại cũ, Mù Ca ngồi xuống trên chiếc ghế gỗ cọt kẹt. Lão già mù vừa mới thay một chiếc tẩu thuốc mới tinh được vót từ xương đùi của một loài hoang thú vô danh. Dải vải đen quấn quanh đôi mắt lão dường như hòa làm một với bóng tối của căn hầm.
Khi thấy Tiểu Tử lảo đảo, bước chân nặng nề, sắc mặt nhợt nhạt và lồng ngực vẫn còn vương vệt máu đen, Mù Ca không hề tỏ ra ngạc nhiên. Lão rít một hơi thuốc thật sâu, để mặc cho làn khói xám bạc cuộn xoáy lên trần hầm rồi lạnh nhạt cất lời, từng chữ đanh thép như mũi dùi xuyên thẳng vào lòng tự tôn của thiếu niên:
"Phát giác ra rồi chứ? Cảm giác bị chính thứ sức mạnh mình khao khát nghiền nát từ bên trong, mùi vị đó thế nào?"
Tiểu Tử không đáp, hắn tiến lại gần, dùng thanh Khuyết kiếm chống xuống sàn thép để giữ thăng bằng. Lôi Yên đứng bên cạnh hắn, đôi mắt tím đen trừng lên nhìn Mù Ca đầy phòng bị, hệt như một con báo gấm bảo vệ đồng loại đang bị thương.
"Hồn ngươi đã vững, Linh ngươi đã thông, nhưng Thể ngươi lại rách nát như một miếng giẻ chùi chân," Mù Ca gõ nhẹ tẩu thuốc xuống thành ghế, âm thanh "cộp cộp" vang lên đầy chế giễu. "Ngươi nghĩ mình có thể dùng ý chí để đè bẹp Cấm Tinh mãi mãi sao? Ngu xuẩn! Hồn lực chỉ là sợi xích, Uế năng chỉ là nước làm mát. Còn thứ thực sự chứa đựng cái lò phản ứng hạt nhân kia, là khung xương, là thớ thịt, là kinh mạch của ngươi!"
Lão chỉ thẳng đầu tẩu thuốc vào lồng ngực Tiểu Tử, nơi mảnh kim loại đen nhánh đang nằm im lìm dưới làn da ngăm đen. "Thể xác của phàm nhân, đừng nói là Luyện Khí, dù ngươi có bước chân vào Trúc Cơ, Kết Đan mà không rèn luyện nhục thể, thì cái uy áp viễn cổ của Cấm Tinh sớm muộn cũng sẽ bẻ gãy từng khúc xương, xé toạc từng tấc thịt của ngươi. Khi trận chiến kéo dài, cơ thể ngươi sẽ nổ tung trước khi ngươi kịp vung nhát kiếm cuối cùng kết liễu kẻ thù."
Tiểu Tử im lặng lắng nghe, đôi đồng tử xám tro hơi co rút lại. Hắn biết lão già mù nói đúng. Trận chiến vừa rồi chưa phải là một cuộc huyết chiến sinh tử đúng nghĩa, mới chỉ là một cuộc khởi động nhẹ nhàng, vậy mà cơ thể hắn đã phản đối kịch liệt. Nếu đối mặt với những cường giả chân chính, những kẻ có thể ép hắn vào bước đường cùng, thì thân thể này chính là điểm yếu chí mạng nhất.
"Ta phải làm gì?" Tiểu Tử hỏi, giọng bình thản.
Mù Ca nhếch mép, một nụ cười không mang theo chút hơi ấm nào. Lão đột ngột vung tay, ném mạnh một tấm da thú cũ kỹ, xỉn màu máu về phía Tiểu Tử.
Bộ dạng yếu ớt biến mất trong chớp mắt, tay trái Tiểu Tử vung lên, gọn gàng bắt lấy vật thể đó. Đó là một tấm bản đồ được làm từ da thú, ngả màu vàng ố, nham nhở những vết cháy xém và bốc lên một mùi máu khô gay mũi.
"Ngươi muốn biết phải đi đâu để tìm thứ rèn lại cái vỏ bọc rách nát của ngươi?" Mù Ca chống gậy trúc cồm cộp xuống sàn thép, giọng khàn đục mang theo sự uy nghiêm của một kẻ đã chứng kiến mọi tang thương. "Phiến thiên địa này giống như một cái la bàn khổng lồ nằm phẳng lặng giữa hư không. Man Hoang chính là cái tâm kim của la bàn đó, nơi mọi luồng uế khí và oán lực của thế gian đổ dồn về."
Lão chỉ đầu gậy xuống nền đất dưới chân họ: "Nhưng cái tâm điểm này không hề yên bình, nó là một trận đồ của sự diệt vong. Chỗ chúng ta đang trú ẩn là Nội Khu, nơi uế khí đậm đặc nhất. Ngay trong Nội Khu này cũng chia làm ba chốn hung hiểm. Hắc Oa của chúng ta là nơi tĩnh lặng hiếm hoi, sâu hơn một chút là Táng Khí Lâm - khu rừng hóa thạch cắm đầy binh khí rỉ sét của những kẻ đã ngã xuống, và trung tâm tận cùng là Vực Tẫn Lạc - cái hố đen không đáy nuốt trọn ánh sáng.
"Hắc Oa... đã không còn là nơi dành cho ngươi nữa," Mù Ca đứng dậy, vạt áo tơi rách rưới khẽ đung đưa. Lão xoay lưng lại, hướng mặt về phía bức vách kim loại tối tăm. "Nơi này nhờ có trận pháp che giấu, uế khí được thanh lọc đến mức tinh thuần tuyệt đối. Nó là thánh địa để dưỡng Hồn, là thiên đường để Luyện Khí, nhưng nó lại là nấm mồ êm ái nhất để chôn vùi một Thể tu."
Giọng lão trầm xuống, mang theo sự tàn nhẫn của những quy luật sinh tồn cổ xưa. "Muốn rèn Thể, muốn ép xương thịt mình đủ cứng cáp để gánh vác Cấm Tinh, ngươi phải bước ra ngoài kia. Phải để cho uế khí nguyên thủy ăn mòn da thịt ngươi, để cho mưa axit tắm gội xương cốt ngươi, phải dùng thiên tài địa bảo, máu tươi hoang thú viễn cổ để đắp nặn lại một thân thể mới. Ngay từ giây phút này, hai đứa các ngươi... cút khỏi Hắc Oa cho ta."
Sự tuyệt tình của Mù Ca vang vọng trong căn hầm ngầm, lạnh lẽo và không thể vãn hồi. Lão đang ép con chim non phải tự mình lao xuống vách đá, hoặc là học được cách vỗ cánh, hoặc là tan xương nát thịt dưới đáy vực.
Bầu không khí trong phòng rơi vào tĩnh lặng. Không có sự phản kháng, không có những giọt nước mắt chia ly yếu đuối. Sống ở Man Hoang, sự chiều chuộng là điều xa xỉ mà những kẻ ở đây đã ngấm ngầm thừa nhận và ăn sâu vào trong máu.
Lôi Yên chẳng nói chẳng rằng, nàng lập tức quay người, đi thu dọn hành lý. Đồ đạc của họ chẳng có gì nhiều. Vài bộ y phục xám cũ kỹ đã được vá víu chằng chịt, một ít linh thạch thượng phẩm và trung phẩm cướp được từ đợt phục kích nhóm Thiết Tý, cùng với một xấp phù chú phòng ngự và hỏa phù tấn công phẩm chất thượng thừa mà Thanh Phong để lại trước khi rời đi. Lôi Yên cẩn thận gói gọn tất cả vào một tay nải vải bạt, đeo chéo qua vai.
Nàng khẽ cúi xuống, phủi đi lớp bụi mờ trên đôi giày da thú mềm mại mà Tiểu Tử đã liều mạng lấy về cho nàng. Đôi giày được khâu từ da thú quý, đường kim mũi chỉ chắc chắn, ôm gọn lấy bàn chân nhỏ nhắn của nàng. Giữa cái vùng đất ngập ngụa bùn lầy và máu thối này, sự hiện diện của đôi giày thanh thoát ấy giống như một giấc mơ lạc lõng, nhưng lại là minh chứng rõ ràng nhất cho việc có một người sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng vì nàng.
Ở phía bên kia, Tiểu Tử chậm rãi kiểm tra lại trang bị của mình. Hắn kéo lại vạt áo xám, che đi vết sẹo kinh hoàng nơi Cấm Tinh đang say ngủ. Hắn vươn bàn tay trái khiếm khuyết, dùng ba ngón tay còn lại vuốt ve lớp kim loại xanh biếc của Khuyết kiếm. Cảm nhận được sát khí lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay, hắn dứt khoát dùng dây vải quấn chặt chuôi kiếm, đeo chéo sau lưng.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Hành trang của những kẻ Nghịch Đạo chỉ có vậy, một thanh kiếm gãy đã lột xác, một thanh đao rỉ mang theo lôi điện, và một ý chí không khuất phục.
…
Trước khi bước chân qua khỏi giới hạn của màn sương trận pháp, Tiểu Tử khẽ quay đầu lại. Bóng dáng gầy guộc của Mù Ca vẫn đứng quay lưng về phía họ, tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc từ bóng tối.
"Mù Ca... bảo trọng, trước khi chúng ta chưa đột phá, thì sẽ không trở về." Tiểu Tử cất giọng. Hắn không biết nói những lời hoa mỹ, nhưng hai chữ ấy chứa đựng toàn bộ sự kính trọng của một kẻ lang thang dành cho người đã cứu rỗi và định hình lại sinh mệnh của mình.
Lão già mù không quay đầu lại. Lão rít một hơi thuốc dài, nhả ra một làn khói xám đặc quánh, rồi ném lại một câu nói nhàn nhạt nhưng nặng tựa ngàn cân:
"Cái mạng của ngươi giờ không chỉ là của ngươi. Nó mang theo sự tồn vong của một kỷ nguyên đã mất. Đi đi, và nhớ kỹ... đừng chết ở một xó xỉnh dơ bẩn nào đó làm bẩn danh hào Cấm Thần."
Tiểu Tử khẽ gật đầu. Hắn không do dự nữa, xoay người, dứt khoát cất bước. Lôi Yên đi sát ngay bên cạnh, bóng dáng nhỏ nhắn của nàng hòa cùng hắn.
Khi cả hai vừa bước qua lớp màng trận pháp vô hình, hình ảnh căn hầm ngầm bằng kim loại rỉ sét cùng bóng dáng cô độc của Mù Ca lập tức tan biến vào hư không, tựa như một ảo ảnh chưa từng tồn tại. Bão cát của Man Hoang ngay lập tức gào thét, tạt thẳng vào mặt họ, như một lời chào mừng tàn khốc của thế giới thực tại dành cho những kẻ vừa bước ra khỏi lồng ấp.
Bên ngoài Hắc Oa, bầu trời vĩnh viễn là một màu xám xịt, cuồn cuộn những luồng uế khí nặng nề. Tiểu Tử đứng trên một cồn cát phế liệu, mở rộng tấm bản đồ da thú mà Mù Ca vừa ném cho.
Bề mặt tấm bản đồ nhám xì, trên đó vẽ chằng chịt những ký hiệu kỳ quái bằng một thứ mực đỏ sậm như máu khô. Mù Ca đã đánh dấu rõ ràng những khu vực cấm địa ở Nội khu Man Hoang, những nơi được ghi chú bằng các biểu tượng đầu lâu chéo xương đầy hung hiểm. Nào là "Đầm Lầy Thực Cốt", nào là "Nghĩa Địa Tàn U". Và đặc biệt, có một khu vực được khoanh tròn đỏ thẫm với ba chữ: "Vực Tẫn Lạc ".
Chỉ cần nhìn vào những cái tên đó, bất cứ tu sĩ Luyện Khí nào cũng phải rùng mình kinh hãi. Đó là những nơi mà thiên tài địa bảo được nuôi dưỡng bằng máu thịt của hàng vạn sinh linh qua vô số kỷ nguyên. Một giọt sương, một nhánh cỏ ở đó cũng mang theo kịch độc, hoặc được bảo vệ bởi những hung thú biến dị đẳng cấp cao.
"Chúng ta đi đâu trước đây?" Lôi Yên nhón chân, tò mò ghé mắt nhìn vào tấm bản đồ, mái tóc đen tung bay trong gió cát.
Tiểu Tử nheo đôi mắt xám tro lại, suy tính trong đầu. Hắn là một kẻ điên rồ dám nuốt sống Cấm Tinh, nhưng hắn tuyệt đối không phải là một kẻ mất trí. Lao đầu vào cấm địa với tình trạng Thể tu yếu ớt hiện tại mà không có sự chuẩn bị, chẳng khác nào tự sát. Hắn cần tài nguyên, cần đan dược rèn thể chất cấp thấp để làm nền móng, và quan trọng nhất, hắn cần thông tin tình báo. Ở cái vùng Man Hoang rộng lớn và hỗn loạn này, đi sai một bước, cái giá phải trả chính là sinh mạng.
Hắn cuộn tấm bản đồ lại, nhét sâu vào trong ngực áo.
"Chúng ta không đến cấm địa ngay. Chúng ta đi tìm một người quen," Tiểu Tử nói, ánh mắt hướng về phía đường chân trời mờ mịt, nơi những dãy núi phế liệu khổng lồ đan xen vào nhau như hàm răng của quái thú.
"Người quen? Ý ngươi là cái tên thư sinh lắm mồm Thanh Phong đó sao?" Lôi Yên nhướn mày. "Hắn đang ở đâu?"
"Có lẽ hắn đang bận rộn làm bang chủ, xây dựng vương quốc riêng của mình," Tiểu Tử nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi hiện lên.
Đúng vậy. Thanh Phong, với cơ duyên to lớn mà Mù Ca ban tặng, cộng thêm sự phò tá của Thiết Nhất, kẻ từng là thủ lĩnh của nhóm cướp bị Mù Ca xóa trí nhớ và biến thành một con rối trung thành tuyệt đối, chắc chắn đã tiếp quản hoàn toàn địa bàn cũ.
Từ những gì Tiểu Tử biết được, Thanh Phong vốn xuất thân từ danh môn chính phái, là kẻ khôn ngoan, mưu mô và vô cùng cẩn trọng. Sau khi trở về, gã tuyệt đối sẽ không giữ lại cái tên cũ để rước họa vào thân. Theo sự chỉ đạo ngầm của Thanh Phong, cái tên Thiết Tý Bang đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ Man Hoang. Thay vào đó, gã đã tập hợp lại đám lâu la, thanh trừng những kẻ chống đối, âm thầm lập ra một thế lực ngầm hoàn toàn mới, một nhóm cướp mang tên Hắc Sa Đạo.
Nhóm cướp Hắc Sa không hoạt động phô trương và hung hãn như trước. Chúng ẩn mình trong bão cát, xây dựng mạng lưới tình báo, buôn lậu linh thạch, và giao dịch ngầm với những tu sĩ từ bên ngoài biên giới Man Hoang tiến vào săn bảo vật. Đối với một kẻ đang cần sự hậu thuẫn về mặt thông tin và vật tư như Tiểu Tử, Hắc Sa Đạo chính là bàn đạp hoàn hảo nhất.
"Đi tìm hắn, đòi lại cổ phần của chúng ta và xem hắn có tin tức gì về những thiên tài địa bảo giúp luyện Thể hay không," Tiểu Tử quyết định.
Lôi Yên gật đầu đồng ý. Nàng huýt sáo một tiếng sắc lẹm.
Từ trong màn sương mù dày đặc, Tiểu Huyết Ma khổng lồ nhảy vọt ra, đáp xuống bên cạnh họ khiến mặt đất rung chuyển. Ngọn uế hỏa xanh lục cháy âm ỉ trên bộ xương đen nhánh của nó xua tan đi cái lạnh lẽo của mưa axit. Nó ngoan ngoãn cúi thấp cái đầu đầy nanh nhọn xuống, chờ đợi mệnh lệnh.
Lôi Yên không khách khí, thân hình nhỏ nhắn bật nhảy, nhẹ nhàng hạ cánh trên lưng con thú viễn cổ, ngồi vắt vẻo như một vị tiểu ma vương. Tiểu Tử không cưỡi thú, hắn cất bước đi bộ lên phía trước. Dù sao, đối với hắn, mỗi bước chân lội qua bãi phế liệu của Man Hoang cũng là một lần để rèn luyện sự dẻo dai của cơ bắp, ép bản thân làm quen với sự mệt mỏi.
Cứ như thế, dưới bầu trời xám xịt và những luồng uế khí cuộn xoáy, một thiếu niên mang trong mình mầm mống của Cấm Thần, một thiếu nữ là tinh hoa của uế khí hóa hình, cùng một con quái vật xương đen tà ác, lẳng lặng tiến về phía lãnh địa của nhóm cướp Hắc Sa.
Bánh răng của vận mệnh đã bắt đầu quay nhanh hơn. Phía trước họ, không còn là những trận chiến của những kẻ nhặt rác tranh giành thức ăn, mà là những cuộc huyết chiến thực sự với những cường giả đến từ các tông môn lớn, những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để tranh đoạt thiên tài địa bảo giữa mảnh đất chết này.