Tiểu Tử mất gần một tuần để di chuyển từ bãi rác Phương Đông về phía rìa Vạn Uế Đầm Lầy ở Phương Bắc. Đó là một hành trình hành xác đúng nghĩa, có thêm vài trận chiến. Càng đi, những núi rác sinh hoạt đầy vải vụn và đồ nhựa thưa dần, nhường chỗ cho những bãi lầy đen kịt và những rặng cây khô héo, cành lá khẳng khiu như những bàn tay quỷ vươn lên từ lòng đất.
Hắn chọn đi vào thời điểm này vì đây là mùa "Giao Lộ". Trên tầng không trung cao vút, vượt qua lớp mây uế khí xám xịt, thỉnh thoảng sẽ có những phi thuyền vận tải khổng lồ của các đại tông môn bay ngang qua để vận chuyển nhu yếu phẩm hoặc phế liệu tu luyện. Do uế khí ở Man Hoang thỉnh thoảng tạo ra những trận bão điện từ cực mạnh, các phi thuyền này thường phải xả bớt các kiện hàng hỏng hoặc không quan trọng để giảm trọng tải, giữ thăng bằng.
Những món đồ đó đối với tu sĩ là rác, nhưng với sinh linh ở Man Hoang, đó là của trời - là cơ hội đổi đời hoặc ít nhất là một bữa no.
Vào ngày thứ bảy, khi đôi chân đã rớm máu vì giẫm lên những rễ cây sắc lẹm, Tiểu Tử phát hiện ra mục tiêu. Một kiện hàng bằng gỗ bọc da thú đang bị mắc kẹt trên chạc cây khô, nằm ngay dưới bụng một xác phi thuyền rỉ sét đã lún sâu xuống bùn. Mùi lương khô phảng phất trong gió khiến cái dạ dày hắn quặn thắt.
Vừa nhảy lên chuẩn bị chụp lấy thùng hàng, bỗng cảm nhận được nguy hiểm, Tiểu Tử lập tức đổ người, một cú lộn nhào sang trái. Một thanh đao rỉ sét, chém sượt qua chỗ hắn vừa đứng, cắm phập vào thân cây mục, tạo ra một vết chém sâu hoắm.
Hắn đứng phắt dậy, thủ thế bằng đôi nắm đấm chai sạn. Kẻ tấn công là một cô bé, nhưng trông lớn hơn hắn chừng hai, ba tuổi. Dáng người cô cao ráo, khung xương lộ rõ vẻ gân guốc. Đôi mắt cô hung dữ, hoang dại như mèo rừng.
"Cút... đồ ranh con! Chỗ này của ta!" - Cô bé gầm gừ, giọng khàn đặc.
Tiểu Tử không nói, hắn lao tới như một mũi tên. Cuộc chiến diễn ra điên cuồng và man rợ. Tiểu Tử dùng lối đánh thực dụng của kẻ nhặt xác, nhắm vào những điểm yếu nhất. Cô bé lại có lợi thế về sải tay và kinh nghiệm, thanh đao rỉ trong tay cô múa thành những vòng tròn hẹp, liên tục ép Tiểu Tử vào thế thủ.
"BỐP! RẮC!"
Tiểu Tử ăn trọn một cú đá vào mạn sườn, nhưng hắn cũng kịp vung sợi dây xích quấn quanh tay quật mạnh vào gò má cô bé. Máu mũi bắn tung tóe. Cả hai ngã nhào xuống bùn, vật lộn, cào xé, dùng cả răng để cắn vào da thịt đối phương.
Họ đánh nhau hơn mười lăm phút đồng hồ. Đến khi cả hai đều lảo đảo, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng hộc hộc như ống bế rách, họ mới tách nhau ra. Tiểu Tử quỳ một chân xuống bùn, cánh tay bị đao chém một đường sâu hoắm. Cô bé cũng chẳng khá hơn, đôi tay run rẩy không còn cầm vững thanh đao nặng nề.
Cô bé nhổ ra một ngụm máu bầm, nhìn vào kiện hàng rồi nhìn Tiểu Tử, giọng khàn đặc:
"Nè... ranh con... Đánh nữa là cả hai cùng chết đấy. Kiện hàng đó... chia đôi. Ngươi lấy lương khô, ta lấy lọ thuốc. Chịu không?"
Tiểu Tử nhìn cô bé, đôi mắt vẫn đầy cảnh giác nhưng hắn biết cô nói đúng. Hắn khẽ gật đầu.
Sự đồng thuận gượng ép đó đã mở đầu cho một mối quan hệ kỳ lạ. Ngay sau khi chia chác, họ bị đàn Chuột Đầm Lầy tập kích. Trong khoảnh khắc sinh tử, sợi dây xích của Tiểu Tử và thanh đao của Lôi Yên đã vô tình phối hợp, che chắn những góc chết cho nhau. Khi xác chuột cuối cùng nằm xuống, sự thù địch ban đầu đã nhường chỗ cho một sự công nhận ngầm: Ở đây, có đồng bọn nghĩa là có thêm mạng sống.
Thay vì đường ai nấy đi, hai đứa trẻ quyết định trụ lại rìa phương Bắc. Ba tháng tiếp theo là một chuỗi ngày kinh hoàng nhưng đầy ý nghĩa với Tiểu Tử. Dưới sự dẫn dắt mang tính bản năng của Lôi Yên - kẻ đã lăn lộn ở đầm lầy này từ lâu - Tiểu Tử học được những kỹ năng mà bãi rác phương Đông không bao giờ dạy hắn.
Hắn học cách phân biệt 17 loại bùn độc. Loại nào chỉ làm ngứa da, loại nào sẽ khiến thịt thối rữa đến tận xương trong vòng nửa canh giờ. Hắn học cách săn cá rồng - loài cá có răng sắc như dao cạo - bằng cách dùng sợi xích quấn vào đầu một mảnh xương nhọn để phóng như lao móc.
Mối quan hệ giữa hai đứa trẻ không xây dựng bằng lời nói, mà bằng những hành động thực dụng. Khi Lôi Yên bị sốt vì nhiễm độc nước, Tiểu Tử là kẻ lầm lũi đi bới tung các hốc đá để tìm nấm linh chi mục - thứ thuốc đắng ngắt nhưng cứu mạng. Ngược lại, khi Tiểu Tử bị một con trăn biến dị quấn chặt suýt nát xương, thanh đao của Lôi Yên đã không ngần ngại chém xuống để giải vây cho hắn.
Lôi Yên không bao giờ hỏi về quá khứ của hắn, và hắn cũng chẳng màng cô bé từ đâu tới. Cô bé tự giới thiệu tên mình một cách cộc lốc: "Ta tên Lôi Yên, bọn nhặt rác hay gọi thế vì ta sinh ra giữa mùa bão sét." Còn hắn, vẫn giữ nguyên danh xưng "Tiểu Tử”.
Trong ba tháng đó, quyền cước của Tiểu Tử đã thực sự thiên biến vạn hóa. Không còn là những cú đấm loạn xạ, mỗi đòn đánh của hắn giờ đây mang theo hơi thở của âm trầm, bất ngờ và luôn nhắm vào tử huyệt. Đôi tay hắn đã chai lì đến mức có thể dùng tay không bẻ gãy sừng của một con hươu biến dị.
Một đêm, khi ngồi trên xác phi thuyền rỉ sét nhìn mưa axit đổ xuống, Lôi Yên đột ngột lên tiếng, mắt nhìn về phía những tia chớp tím rạch ngang chân trời phía Tây:
"Đầm lầy này hết của ngon rồi. Càng ở lâu, uế khí càng ăn mòn phổi. Nghe nói ở phương Tây - Phế Thiết Linh Địa - có những bí mật của đám tu sĩ bị vứt lại. Ở đó nguy hiểm hơn, nhưng nếu may mắn, chúng ta sẽ không phải đi nhặt rác cả đời nữa."
Tiểu Tử siết chặt sợi xích rỉ sét trên tay. Hắn biết, thời gian luyện tập đã đủ. Cái xác này đã đủ cứng, tâm hồn này đã đủ tàn nhẫn. Phương Tây là nơi hắn có cơ hội tìm thấy "thứ gì đó" để thực sự bắt đầu con đường đòi nợ của mình.
"Đi." - Hắn đáp ngắn gọn.
Ba tháng ở phương Bắc đã biến hai đứa trẻ chết đói thành hai con thú săn mồi thực thụ. Hai người đứng dậy, bỏ lại sau lưng đống xác hoang thú từng mang về và mùi hôi thối của đầm lầy, lặng lẽ tiến về phía những núi sắt rỉ phương Tây.