Ánh sáng ở Man Hoang chưa bao giờ mang lại sự ấm áp. Nó chỉ là một thứ màu vàng bẩn thỉu, xuyên qua lớp sương mù uế khí dày đặc để phơi bày sự tàn khốc của một vùng đất chết. Tiểu Tử đứng trên một gò sắt rỉ, nhìn về phía ranh giới giữa Phương Đông và Phương Bắc. Phía sau hắn, bãi rác phàm trần vẫn ồn ào tiếng chửi bới, tiếng móc sắt va chạm của hàng ngàn con người đang tranh nhau từng mẩu vụn thừa. Tại Vạn Uế Đầm Lầy với những lạch nước đen đặc và những bụi cây khô héo như xương người. Ở đó không có hơi người, chỉ có sự im lặng chết chóc của dã thú.
Hắn quyết định bước đi. Bãi rác Phương Đông quá chật chội cho một linh hồn đang khao khát đòi nợ. Hắn cần một nơi mà sự sinh tồn được đẩy lên đến mức cực đoan nhất, nơi mà mỗi hơi thở đều phải đổi bằng máu.
Địa điểm hắn chọn là một nghĩa địa phế liệu nằm sát rìa đầm lầy, nơi những tảng sắt rỉ sét khổng lồ bị vứt bỏ từ hàng trăm năm trước, chất chồng lên nhau tạo thành những hang hốc tự nhiên. uế khí ở đây nồng hơn, khiến phổi hắn mỗi lần hít vào đều cảm thấy cay xè, nhưng cái xác này lại dường như đang dần thích nghi với sự tàn bạo đó.
Việc đầu tiên Tiểu Tử làm muốn hòa hợp với thân xác mới. Những ngày qua, hắn nhận ra cơ thể này quá yếu ớt, những bước đi vẫn còn mang theo sự vụng về của một đứa trẻ chết đói. Hắn nhặt sợi dây xích rỉ sét và quấn chặt nó vòng qua ngực, vòng xuống thắt lưng. Sức nặng của khối sắt khiến đôi chân khẳng khiu của hắn lún sâu xuống bùn đen, mỗi bước đi đều khiến cơ bắp toàn thân run rẩy vì quá tải.
"Muốn đứng vững trước mặt kẻ thù, trước hết phải đứng vững trên đôi chân này."
Hắn bắt đầu tập đi. Hắn không đi trên mặt đất bằng phẳng, mà leo lên những thanh xà gồ rỉ sét nằm chênh vênh. Mỗi lần ngã xuống, da thịt hắn lại bị cạnh sắt cứa nát, máu đỏ chảy ra rồi nhanh chóng bị bụi sắt thấm khô thành một lớp vảy đen kịt. Hắn không băng bó, cũng không than khóc. Hắn dùng chính nỗi đau đó để nhắc nhở bản thân rằng mình vẫn còn sống.
Sau khi đôi chân đã bắt đầu quen với trọng lượng của sợi xích, Tiểu Tử bắt đầu rèn luyện đôi bàn tay. Đôi bàn tay vốn dùng để bới rác, nay hắn muốn biến chúng thành hai lưỡi đao. Hắn tiến đến trước một tấm thép dày bị rỉ mục một nửa.
"BỐP!"
Hắn dồn hết sức bình sinh, tung một cú đấm thẳng vào mặt thép. Cơn đau thấu tận xương tủy khiến hắn suýt ngất đi, da mồi trên nắm đấm rách toạc, để lộ cả phần xương trắng hếu. Hắn lùi lại một bước, nhìn bàn tay đang run rẩy của mình bằng đôi mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn không dừng lại.
"BỐP! BỐP! BỐP!"
Tiếng va chạm khô khốc vang lên đều đặn giữa không gian vắng lặng. Hắn đấm cho đến khi đôi tay không còn cảm giác, cho đến khi máu chảy ròng ròng xuống mặt đất đen ngòm. Khi đôi tay đã nát bấy, hắn lại dùng đầu để húc vào những bao cát được nhồi đầy mảnh sứ vụn và đá dăm. Đây không phải là tu luyện, đây là hành xác. Hắn đang rèn cái xác này như cách người ta rèn một thanh kiếm gãy, dùng đau đớn để tôi luyện sự cứng cáp, dùng hận thù làm lửa nung.
Đến ngày thứ mười, khi những vết thương cũ đã đóng thành lớp chai sần thô ráp, Tiểu Tử có một người thầy đầu tiên.
Đó là một con Chó Hoang biến dị. Nó đứng ở rìa một vũng nước độc, cao gần bằng một người trưởng thành nhưng gầy trơ xương, lông lá rụng sạch, lộ ra lớp da đỏ hỏn lốm đốm những mụn mủ uế khí. Đôi mắt nó không có con ngươi, chỉ là một vùng màu xanh lét rực cháy sự đói khát.
Tiểu Tử nấp sau một tảng sắt lớn, hơi thở nín bặt. Hắn không lao ra ngay. Hắn quan sát.
Hắn quan sát cách con chó thu mình lại, dồn trọng tâm vào hai chân sau. Hắn quan sát cách nó di chuyển nhẹ như một chiếc lá khô để áp sát một con chuột đất. Và khi nó ra đòn, đó là một cú vồ chớp nhoáng, nhắm thẳng vào gáy đối phương, không có một động tác thừa.
"Quyền cước không phải để đẹp, quyền cước là để giết người."
Một ý niệm đơn giản nhưng tàn độc hình thành trong đầu hắn.
Con chó hoang đánh hơi thấy mùi máu từ những vết thương chưa lành trên người Tiểu Tử. Nó quay đầu lại, nhe hàm răng nanh dài và khấp khểnh, gầm gừ một tiếng rồi lao tới.
Tốc độ của nó nhanh hơn tất cả những gì Tiểu Tử từng đối mặt. Theo bản năng, hắn lộn nhào sang một bên. Sợi dây xích trên người va vào sắt rỉ kêu loảng xoảng. Hắn chưa kịp đứng vững, con thú đã quay ngoắt lại, cái đuôi trụi lông quất mạnh vào sườn khiến hắn văng vào vách sắt.
Phế quản của hắn co thắt lại, máu tràn ra khóe miệng. Con thú không cho hắn thời gian nghỉ ngơi, nó há to cái mồm hôi thối định ngoạm vào cổ họng hắn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, sát khí bùng phát. Hắn không lùi lại, mà chủ động lao tới, chui tọt vào dưới bụng con thú. Hắn dùng hết sức lực của đôi bàn tay đã được rèn luyện bằng sắt rỉ, bấu chặt vào đôi mắt của nó.
"GÀO!"
Con chó hoang điên cuồng giãy giụa, móng vuốt nó xé rách vạt áo, cào nát ngực Tiểu Tử. Nhưng hắn như một con đỉa đói, càng đau càng bám chặt. Hắn dùng đầu mình - cái đầu đã húc nát hàng ngàn miếng sứ vụn - húc liên tiếp vào hàm dưới của con thú.
Tiếng xương hàm vỡ vụn "rắc rắc" vang lên trong màn đêm. Khi con thú bắt đầu yếu đi, Tiểu Tử rút mảnh xương đùi mài sắc giấu trong thắt lưng ra, dùng hết sức bình sinh đâm thẳng vào hốc mắt đã bị hắn bóp nát. Máu của dã thú phun đầy mặt hắn, nóng hổi và tanh nồng.
Tiểu Tử ngồi bệt xuống bùn, thở dốc nặng nề. Cơ thể hắn đầy rẫy những vết cào sâu hoắm, máu đỏ và uế khí xám xịt trộn lẫn vào nhau. Hắn nhìn cái xác con thú đang dần lạnh đi, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Hắn vừa học được một bài học quý giá nhất. Quyền cước của hắn chính là sự tàn nhẫn và sự lợi dụng mọi điểm yếu của đối thủ.
Đêm đó, một cơn mưa độc đổ xuống Man Hoang. Nước mưa mang theo axit nồng nặc khiến da thịt Tiểu Tử đau rát. Hắn chui vào sâu trong một đường hầm bằng sắt rỉ, lấy mảnh vải rách nhặt được từ đống rác quấn sơ sài lên những vết thương đang rỉ máu.
Hắn ngồi co quắp, tay vẫn nắm chặt sợi dây xích. Cơn đói lại ập đến, hắn xé một miếng thịt từ xác con chó hoang đưa vào miệng. Vị đắng chát, tanh tưởi, nhưng hắn nuốt không sót một mẩu.
Hắn bắt đầu tập lại những động tác của con chó hoang lúc nãy. Cách xoay người, cách dồn lực vào nắm đấm, cách nhắm vào những chỗ hiểm yếu nhất như mắt, họng, hạ bộ. Quyền cước của hắn không có tên, không có chiêu thức cố định. Nó chỉ có một mục đích duy nhất: Sinh tồn bằng mọi giá và giết sạch bất cứ thứ gì ngăn cản con đường của hắn.
Hắn đứng dậy trong bóng tối của đường hầm sắt, thực hiện một cú đấm vào không trung. Tiếng xé gió rít lên nhè nhẹ. Dù cái xác này vẫn còn gầy gò, nhưng khí chất của một con thú săn mồi đã bắt đầu lộ rõ.
Tiểu Tử nhìn xuống đôi bàn chân mình. Lớp da đã trở nên dày đặc, chai lì đến mức hắn có thể dẫm lên mảnh sành mà không chảy máu. Hắn bắt đầu chấp nhận cái tên Tiểu Tử này một cách tuyệt đối. Tiểu Tử - đứa trẻ nhỏ bé nhất, nhưng cũng là đứa trẻ sẽ bới tung cả thế gian này lên.
Hắn mệt mỏi tựa đầu vào vách sắt, giấc ngủ kéo đến đầy mộng mị. Trong giấc mơ, hắn lại thấy căn nhà cháy rụi, thấy cha mẹ mình đang lầm lũi trong mưa. Hắn nghiến răng đến bật máu trong khi ngủ, đôi bàn tay vô thức siết chặt sợi dây xích rỉ sét..
Dưới ánh trăng tà màu vàng đục, cái xác biết bò của Man Hoang đang lặng lẽ mạnh lên, từng chút, từng chút một từ trong đống rác rưởi.