Gã Thiết Nhân lao tới như một khối thiên thạch bằng sắt nguội bị đẩy xuống từ đỉnh núi cao nhất của Phế Thiết Linh Địa. Bước chân của gã nện xuống mặt đất đầy vụn thép phát ra những tiếng nổ chát chúa, mỗi nhịp dẫm là một lần mặt đất rung chuyển, khiến những núi kiếm gãy xung quanh rung lên bần bật, tạo nên những thanh âm hỗn loạn như tiếng hàng vạn oan hồn đang than khóc.
Tiểu Tử không lùi, dù cái bóng của gã khổng lồ đã hoàn toàn trùm kín lấy thân hình nhỏ bé của hắn. Hắn biết rõ địa hình hẻm núi phế liệu này: chật hẹp, lởm chởm và không có đường lui. Quay lưng chạy vào lúc này không khác gì tự nộp mình cho những lưỡi kiếm khảm trên người gã.
"Tản ra! Đừng để nó dồn vào góc chết!" - Tiểu Tử gào lên, giọng khàn đặc vì bụi sắt.
Hắn và Lôi Yên phối hợp cực nhanh, một sự ăn ý được rèn giũa bằng máu qua ba tháng ở đầm lầy phương Bắc. Lôi Yên lộn nhào sang phải, nấp sau một bánh răng đồng khổng lồ đã rỉ xanh, còn Tiểu Tử thì trườn người xuống thấp, sợi dây xích rỉ sét trên tay hắn bung ra, quấn quanh cổ tay như một lớp giáp bảo vệ.
Lôi Yên từ phía sau lao ra, thanh đao rỉ sét vung lên một đường vòng cung. "KENG!" Tiếng va chạm vang lên chói tai, nhưng thanh đao của Lôi Yên không hề lún sâu vào lớp da xám xịt như vảy thép của gã. Gã Thiết Nhân không thèm quay đầu, cái đuôi bằng xích sắt khảm vào cột sống gã quất mạnh một cái, hất văng Lôi Yên vào đống vụn thép sắc lẹm.
"Lôi Yên!" - Tiểu Tử gầm lên, sát khí bùng phát.
"UỲNH!"
Cú đấm của gã Thiết Nhân đập hụt Tiểu Tử, nện thẳng vào vách phi thuyền rỉ sét phía sau. Lớp thép dày hàng tấc bị lún sâu, những mảnh kiếm khảm trên cánh tay gã cọ xát vào thành phi thuyền tạo ra những tia lửa điện xanh lè, rít lên chói tai. Gã quay ngoắt lại, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào mục tiêu. Lần này, gã không dùng quyền nữa. Gã nhấc đôi chân khổng lồ, nơi những mảnh sắt nhọn được khảm chi chít như răng cưa, định dùng sức nặng hàng tạ giẫm nát sinh linh bên dưới.
"RẦM! RẦM!"
Mỗi cú giẫm của gã là một lần tử thần gõ cửa. Tiểu Tử phải lăn lộn liên tục trên đống vụn thép sắc lẹm. Da thịt hắn bị cứa rách, máu thấm ra lớp áo bao tải nhưng hắn không có thời gian để đau đớn. Hắn giống như một con chuột nhỏ đang nhảy múa dưới móng vuốt của một con gấu sắt. Những mảnh vụn kim loại bị gã giẫm nát bắn tung tóe như những mảnh đạn, cứa vào mặt, vào vai Tiểu Tử những vết thương li ti cay nồng vị gỉ sét.
Ngay khoảnh khắc gã Thiết Nhân nâng chân cho một cú giẫm chí mạng, định kết liễu kẻ đang bò trườn dưới đất, trong tâm trí Tiểu Tử bỗng vang lên một tiếng "Ong...".
Tiếng động đó ban đầu rất nhỏ, thâm trầm và xa xăm, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó bùng lên như một tiếng chuông đại hồng chung nổ tung giữa đại não. Đó không phải là âm thanh vật lý, mà là một sự cộng minh linh hồn. Giữa hàng vạn mảnh binh khí phế thải đang nằm im lìm trong uế khí, có một thứ gì đó đang thức tỉnh. Nó rung động, nó gào thét, nó vẫy gọi Tiểu Tử từ sâu trong lòng núi rác phía trước bằng một tần số mà chỉ những kẻ đã từng bò ra từ hố xác mới có thể nghe thấy.
"Nó ở kia... thứ gì đó..." - Đôi mắt xám tro của Tiểu Tử bỗng nhiên rực lên một tia sáng kỳ dị.
Thay vì lùi lại để né cú giẫm tiếp theo, Tiểu Tử đột ngột đưa ra một quyết định điên rồ. Hắn không chạy ra xa mà lao thẳng vào giữa hai chân gã Thiết Nhân. Hắn trượt dài trên lớp vụn thép, mặc cho những cạnh sắc cứa nát da lưng, máu tươi nhuộm đỏ đường trượt của hắn.
"RẦM!"
Cú giẫm của gã Thiết Nhân nổ ngay sát sườn Tiểu Tử, chấn động mạnh đến mức khiến tai hắn chảy máu, tầm nhìn nhòe đi. Nhưng hắn đã áp sát được vị trí phát ra tiếng ngân nga. Bằng một bản năng nguyên thủy, hắn đưa đôi bàn tay đã nát bấy vì đá dăm và sắt rỉ bới mạnh vào đống kiếm gãy. Móng tay hắn bật ra, máu chảy ròng ròng, nhưng tiếng cộng minh ấy càng lúc càng dữ dội, nó thúc giục, nó van nài hắn hãy cầm lấy nó.
Gã Thiết Nhân thấy con mồi dám "nghịch rác" ngay dưới chân mình thì cảm thấy bị sỉ nhục tột cùng. Gã gầm lên một tiếng xé lòng, cúi gập người xuống, đôi tay đầy mảnh kiếm quét ngang mặt đất như một cái máy chém khổng lồ định cắt đôi người Tiểu Tử.
"Con mẹ nó!" - Tiểu Tử gầm lên.
Đôi tay hắn chạm vào một vật thể lạnh lẽo đến thấu xương, nhám rụi và cũ kỹ. Ngay giây phút ngón tay hắn siết chặt lấy nó, một luồng hàn khí cực đại chạy dọc sống lưng, thổi bay mọi cơn đau đớn và sự mệt mỏi. Hắn không kịp nhìn đó là thanh kiếm, mảnh đao hay chỉ là một thanh sắt vụn, hắn chỉ biết cầm vật đó đâm ngược lên bằng tất cả hận thù của một kẻ sắp bị dồn vào chỗ chết.
"PHẬP!"
Thanh sắt gãy ấy không gặp chút trở ngại nào, nó xuyên qua lớp da dày như vảy thép, cắm phập vào bắp chân gã Thiết Nhân - nơi mà ngay cả đao của Lôi Yên cũng chỉ để lại vết xước. Một dòng máu đen đặc, hôi hám mùi gỉ sắt phun ra như một vòi rồng. Gã Thiết Nhân rú lên một tiếng thảm thiết chưa từng có, cơn đau từ thanh sắt lạ lùng kia dường như không chỉ ăn vào da thịt mà còn cắn xé cả thần hồn của gã.
Gã đổ sụp xuống, mất thăng bằng. Tiểu Tử thoát ra khỏi gầm chân gã bằng một động tác nhanh nhẹn của thú hoang, tay vẫn nắm chặt thanh sắt lạ lùng kia. Thanh sắt đen kịt, không chuôi, gãy nát, nhưng lúc này đang rung lên nhè nhẹ như một sinh vật sống vừa được uống máu. Hắn vội chạy đến đỡ Lôi Yên nhảy lên chỗ an toàn.
Trận chiến này, từ giây phút tiếng cộng minh vang lên, đã không còn là cuộc đi săn của gã Thiết Nhân nữa. Tiểu Tử đứng đó, máu phủ đầy mặt, một tay đỡ Lôi Yên, một tay cầm mảnh sắt gãy, ánh mắt lạnh lẽo như một vị thần chết nhỏ tuổi vừa tìm thấy lưỡi hái của mình.