Nghịch Mệnh Bá Chủ Vạn Kiếp

Chương 12: HOÀNG GIA BÍ CẢNH, NHẤT CHÂN CỨU MỸ NHÂN



Cả quảng trường trung tâm Đế Kinh rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt, từ những tu sĩ bình dân cho đến các vị luyện đan đại sư danh tiếng, đều dán chặt vào chiếc nồi đồng cũ kỹ đang rực cháy ngọn lửa tím của Diệp Phàm. Trên bầu trời, mây ngũ sắc tụ lại thành một xoáy nước khổng lồ, những tia chớp nhạt màu bạc thỉnh thoảng xẹt qua, tạo nên một khung cảnh như thần tích giáng trần.

"Thành đan!"

Diệp Phàm khẽ quát một tiếng, lòng bàn tay hắn vỗ mạnh vào thành nồi. Một tiếng Oong vang dội như chuông chùa ngân vang, xé tan bầu không khí đặc quánh. Từ trong cái nồi đồng rách nát, một luồng ánh sáng xanh biếc vọt thẳng lên trời, hóa thành một viên đan dược tròn trịa, trên bề mặt khắc sâu sáu đường vân mây uốn lượn - đó chính là lục đạo đan văn, minh chứng cho phẩm cấp Lục Phẩm Cực Phẩm.

"Trời ơi! Lục Phẩm Cực Phẩm Đan Dược! Hơn nữa còn là 'Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan' trong truyền thuyết!" Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc áo bào luyện đan của Hoàng gia, run rẩy quỳ sụp xuống đất. Lão đã dành cả đời để nghiên cứu dược đạo, nhưng đây là lần đầu tiên lão thấy có người luyện đan mà không cần lò luyện quý giá, không cần thủ ấn phức tạp, chỉ bằng một cái nồi đồng và một ngọn lửa lạ lùng.

Diệp Phàm thong dong đón lấy viên đan, ném nhẹ nó lên không trung rồi bắt lại như đang đùa giỡn với một viên kẹo. Hắn liếc mắt nhìn về phía ban giám khảo, nơi Tam hoàng tử Trần Long đang ngồi với khuôn mặt xám xịt, giọng nói vô sỉ lại vang lên:

"Này mấy vị, đan đã thành. Cái giải nhất cùng quyền vào kho báu Hoàng gia, chắc không ai có ý kiến gì chứ? Hay là muốn ta luyện thêm một nồi nữa để các vị... nấu canh luôn thể?"

Tam hoàng tử Trần Long nghiến răng đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt. Lão vốn định dùng đại hội này để phô trương thanh thế cho bản thân và Tô Thanh Tuyết, không ngờ lại bị một tên "phế vật" mà lão coi như rác rưởi đến phá đám. Thế nhưng, trước sự chứng kiến của vạn dân Đế Kinh, lão không thể lật lọng ngay tại chỗ.

"Được... thắng làm vua, thua làm giặc. Diệp Phàm, ngươi thắng rồi. Ban thưởng cho ngươi quyền tiến vào Thái Miếu Mật Kho, tùy ý chọn lấy một món bảo vật!" Trần Long phất tay áo, quay lưng bỏ đi trong sự tức tối tột độ.

Diệp Phàm đi theo một vị lão thái giám già nua, chậm rãi bước sâu vào lòng cung điện. Hoàng cung Việt Quốc được xây dựng dựa trên thế "Long chầu hổ phục", với những cột trụ bằng gỗ sưa đỏ chạm khắc rồng vàng uốn lượn, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng chiều tà tạo nên một vẻ uy nghiêm đến nghẹt thở.

Thế nhưng, trong mắt Diệp Phàm, những thứ xa hoa này chỉ là phù vân. Hắn đang cảm nhận luồng khí tức của Long Huyết Thảo. Với linh giác vạn kiếp, hắn nhận ra luồng khí ấy phát ra từ một khu vực hẻo lánh phía sau Thái Miếu, nơi được bao phủ bởi một trận pháp ẩn nấp cực kỳ cao thâm.

"Công công, dừng bước ở đây thôi. Phần còn lại ta tự vào được." Diệp Phàm đột ngột lên tiếng.

Lão thái giám khựng lại, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng lạnh lẽo: "Diệp công tử, nơi đó là cấm địa, dù có quyền chọn bảo vật cũng không được bén mảng tới."

Diệp Phàm không nói hai lời, ngón tay khẽ búng một cái. Một luồng thần hồn lực nhỏ như sợi tóc trực tiếp đâm vào huyệt đạo sau gáy lão thái giám, khiến lão đứng im bất động như một pho tượng.

"Xin lỗi nhé lão già, ta không có thói quen nghe lời người khác."

Diệp Phàm lướt đi như một bóng ma, xuyên qua những dãy hành lang dài dằng dặc. Hắn tiến vào một khu vườn bỏ hoang, cỏ dại mọc lút đầu người. Ở giữa khu vườn là một tòa lầu gác nhỏ rêu phong che phủ. Một mùi máu tanh nồng nặc xen lẫn hương thơm của thảo mộc cao cấp xộc vào mũi hắn.

Hừm? Có người đang gặp nạn?

Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Bên trong căn phòng tối tăm, hơi lạnh thấu xương lan tỏa. Trên một chiếc giường bằng ngọc thạch, một thiếu nữ đang nằm bất động. Nàng mặc một bộ y phục lộng lẫy nhưng đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn ở vùng bụng. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi lông mày liễu nhíu chặt lại vì đau đớn, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, thậm chí còn có phần lấn át cả Tô Thanh Tuyết bởi vẻ anh khí và quyền lực tự nhiên.

Đây chính là Trần Linh Lung, Trưởng công chúa của Việt Quốc, người được mệnh danh là "Nữ Chiến Thần" vừa trở về từ biên cảnh với trọng thương bí ẩn.

Diệp Phàm tiến lại gần, nhãn lực của hắn lập tức nhìn thấu vết thương. "Hắc Ma Chưởng? Thú vị thật, trong hoàng cung này lại có kẻ cấu kết với Ma giáo để ám hại con gái của Hoàng đế."

Lúc này, Trần Linh Lung bỗng mở mắt. Đôi mắt nàng dù mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy sát khí, nàng cố gắng vươn tay chộp lấy thanh đoản kiếm bên gối: "Ngươi... ngươi là kẻ nào? Kẻ sát nhân phái tới sao?"

Diệp Phàm thản nhiên ngồi xuống cạnh giường, tay trái nhanh như chớp tước lấy thanh kiếm của nàng, tay phải thì... không chút kiêng dè đặt lên vùng bụng đầy máu của nàng.

"Á! Ngươi làm gì thế? Đồ dâm tặc!" Trần Linh Lung hét lên một tiếng yếu ớt, khuôn mặt vốn trắng bệch bỗng chốc ửng hồng vì giận dữ và hổ thẹn. Nàng chưa bao giờ bị nam nhân chạm vào cơ thể, huống hồ là ở vị trí nhạy cảm như vậy.

"Câm miệng nếu không muốn chết." Diệp Phàm lạnh lùng quát một tiếng, uy nghiêm của vị Nghịch Mệnh Chủ bộc phát khiến Trần Linh Lung sững sờ, vô thức im bặt. "Vết thương này đã ăn mòn vào kinh mạch, nếu ta không ép độc ra ngay bây giờ, trong vòng ba nhịp thở nữa ngươi sẽ hóa thành một vũng máu đen."

Hắn vận chuyển Nghịch Mệnh Chi Lực, luồng khí tím sẫm từ lòng bàn tay hắn điên cuồng tràn vào cơ thể nàng.

Trần Linh Lung cảm thấy một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, bá đạo nhưng cũng vô cùng ấm áp đang càn quét trong người mình. Cảm giác đau đớn xé thịt biến mất, thay vào đó là một sự ngứa ngáy lạ thường ở vết thương. Nàng nhìn thiếu niên trước mặt, thấy hắn đang tập trung cao độ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp.

Tuy nhiên, vì vết thương nằm ở vị trí bụng dưới, y phục của nàng cần phải được nới lỏng để độc tố thoát ra. Diệp Phàm không chút do dự, một tay xé rách lớp lụa quý giá che phủ.

"Ngươi... ngươi dám xé y phục của ta!" Trần Linh Lung lắp bắp, đôi mắt ngấn nước vì uất ức.

"Xé một cái áo để cứu một mạng người, cái giá này quá rẻ." Diệp Phàm vừa làm việc vừa không quên bản tính vô sỉ: "Hơn nữa, dáng người của Công chúa điện hạ cũng khá đấy, chỉ là hơi gầy một chút, cần bồi bổ thêm. Yên tâm, sau này đi theo ta, ta sẽ nuôi nàng béo mầm."

"Ngươi... đồ vô sỉ! Ta sẽ giết ngươi!"

"Để sau khi ta cứu xong rồi hãy giết." Diệp Phàm nhếch môi cười, đột ngột ép mạnh lòng bàn tay. Một dòng máu đen kịt, hôi thối bắn ra ngoài, rơi xuống đất làm mòn cả nền đá ngọc.

Trần Linh Lung thở hắt ra một hơi, toàn thân mềm nhũn, ngã vào lòng Diệp Phàm. Độc tố đã được loại bỏ hoàn toàn. Diệp Phàm thuận tay ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng, cảm giác mềm mại khiến hắn thầm đánh giá: Đế Kinh này đúng là mảnh đất lành, nuôi dưỡng ra toàn mỹ nhân cực phẩm.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập và tiếng hô hoán: "Tìm thấy tên Diệp Phàm kia chưa? Hắn dám chạy loạn trong hậu cung, bắt lấy hắn cho ta!"

Diệp Phàm nhìn Trần Linh Lung, nháy mắt một cái: "Điện hạ, ta cứu nàng một mạng, giờ đến lượt nàng trả ơn rồi đấy. Đừng để đám chó săn kia vào đây quấy rầy sư phụ đang nghỉ ngơi."

Trần Linh Lung dù còn giận tím mặt vì bị "sàm sỡ", nhưng nàng là người phân rõ phải trái. Nàng cố gắng ngồi dậy, khoác tạm một chiếc áo choàng, giọng nói lạnh lùng và uy nghiêm của một vị Công chúa lại vang lên:

"Cút hết cho ta! Kẻ nào dám bước vào tẩm cung của bản công chúa, giết không tha!"

Tiếng bước chân bên ngoài lập tức khựng lại, rồi vội vã rút lui trong sợ hãi. Diệp Phàm hài lòng gật đầu, hắn đứng dậy, nhìn quanh phòng rồi chỉ tay vào một gốc cỏ màu đỏ rực đang đặt trong lồng kính ở góc phòng: "Cái đó, Long Huyết Thảo, là thù lao của ta. Công chúa không phiền chứ?"

Trần Linh Lung nhìn hắn bằng ánh mắt sâu thẳm: "Ngươi lấy nó để cứu người?"

"Để cứu tỷ tỷ ta." Diệp Phàm thản nhiên trả lời.

"Ngươi tên là Diệp Phàm? Kẻ đã phế bỏ Tô Hải?" Nàng hỏi, trong lòng thầm kinh ngạc. Tin đồn nói hắn là phế vật, nhưng người cứu nàng vừa rồi có thủ pháp y đạo và thực lực đáng sợ đến mức nàng không thể nhìn thấu.

"Là ta." Diệp Phàm vác Long Huyết Thảo lên vai, tiến về phía cửa sổ. Trước khi nhảy ra ngoài, hắn còn quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt của Công chúa, cười vô sỉ: "Điện hạ, vết sẹo ở bụng nàng ta đã dùng linh lực xóa bỏ rồi, sẽ không để lại dấu vết gì đâu, cứ yên tâm mà diện váy hở rốn. Hẹn gặp lại nàng tại lễ sắc phong Thánh nữ!"

Dứt lời, bóng dáng Diệp Phàm biến mất vào màn đêm. Trần Linh Lung đứng đó, chạm tay vào vùng bụng phẳng lì, mịn màng không còn một vết sẹo, trong lòng bỗng nhiên đập loạn nhịp. Nàng nghiến răng thầm thì: "Diệp Phàm... cái tên vô sỉ này, ta nhất định phải tóm được ngươi!"

Đêm đó, trong hoàng cung Đế Kinh, một sợi dây định mệnh mới đã được thắt lại. Còn Diệp Phàm, sau khi lấy được thứ mình cần, hắn đang gấp rút trở về trạm xá cũ để giúp Diệp Tố Tố hoàn thiện Băng Linh Căn, chuẩn bị cho màn kịch cuối cùng mang tên: Huyết Tẩy Lưu Vân Tông.