Diệp Phàm rời khỏi tẩm cung của Công chúa Trần Linh Lung với một tâm thế vô cùng sảng khoái. Trên vai hắn, gốc Long Huyết Thảo rực rỡ như một thỏi vàng ròng, tỏa ra hơi nóng hừng hực của tinh huyết chân long, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của màn đêm kinh kỳ.
Hắn lướt đi trên những mái ngói lưu ly của Hoàng thành Đế Kinh, đôi chân như không chạm đất, mỗi bước đi đều dẫm lên một điểm nút của không gian. Trong đầu hắn lúc này không phải là vẻ đẹp khuynh quốc của nàng Công chúa vừa được cứu, mà là sơ đồ kinh mạch của Diệp Tố Tố. Với Long Huyết Thảo này, hắn không chỉ giúp nàng trị thương, mà còn muốn đúc nên một bộ Băng Tiên Cốt độc nhất vô nhị, thứ vốn dĩ chỉ tồn tại trong các truyền thuyết ở Thượng giới.
Trở về trạm xá cũ, Diệp Phàm thấy Diệp Tố Tố vẫn đang ngồi bên bàn đèn, đôi mắt lộ rõ vẻ lo âu. Thấy đệ đệ trở về bình an, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thấy gốc linh dược đỏ rực tỏa ra uy áp mạnh mẽ trên tay hắn, nàng lại hốt hoảng:
"Phàm nhi, đây chẳng phải là bảo vật trấn quốc của Hoàng gia sao? Đệ... đệ thực sự đã lấy nó về? Nếu họ truy cứu, chúng ta làm sao thoát khỏi Đế Kinh?"
Diệp Phàm cười hì hì, đặt gốc thảo dược xuống bàn gỗ, thản nhiên rót một chén trà lạnh uống cạn: "Tỷ à, đã bảo là họ 'cho' đệ mà. Đệ còn cứu giúp cho cả gia đình họ một chuyện lớn, lấy gốc cỏ này coi như là phí tư vấn tâm lý thôi. Mau, tỷ ngồi xếp bằng xuống, chúng ta không có nhiều thời gian. Đêm nay, đệ sẽ giúp tỷ thoát thai hoán cốt hoàn toàn."
Diệp Tố Tố nghe lời, ngồi xuống giường ngọc thạch. Diệp Phàm bắt đầu thi triển thủ pháp luyện dược ngay tại chỗ. Hắn không dùng nồi đồng nữa, mà dùng chính lòng bàn tay làm lò luyện. Ngọn lửa Nghịch Mệnh Hỏa tím sẫm bùng lên, bao trùm lấy Long Huyết Thảo.
Tiếng xèo xèo vang lên, gốc cỏ quý giá dần tan chảy thành một giọt tinh huyết màu vàng kim rực rỡ, bên trong thấp thoáng hình bóng một con rồng nhỏ đang gầm thét. Diệp Phàm điều khiển giọt tinh huyết đó, từ từ ép vào mi tâm của Tố Tố.
"Tỷ à, sẽ rất đau. Nhưng hãy nhớ, kiếp này đệ sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương tỷ nữa!"
Khi giọt tinh huyết chạm vào da thịt, một luồng sức mạnh nóng bỏng như dung nham phun trào, điên cuồng tàn phá kinh mạch của Tố Tố. Nàng rên lên một tiếng đau đớn, mồ hôi vã ra như tắm. Thế nhưng, ngay lúc đó, luồng linh lực băng giá bẩm sinh trong cơ thể nàng bộc phát để chống lại cái nóng. Hai luồng lực lượng Băng và Hỏa giao tranh ngay trong đan điền, tạo ra một sự rung chuyển dữ dội khiến căn nhà rường cũ kỹ lung lay sắp sụp.
Diệp Phàm biến ảo thủ ấn liên tục, tốc độ tay nhanh đến mức tạo thành hàng ngàn tàn ảnh. Hắn dùng Nghịch Mệnh Chi Lực làm trung gian, cưỡng ép dung hợp hai thái cực. Bỗng nhiên, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Giữa mùa hè nóng bức của Đế Kinh, bầu trời phía trên trạm xá đột ngột kéo mây đen kịt. Những bông tuyết trắng xóa, mang theo hơi lạnh thấu xương, bắt đầu rơi xuống. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, chỉ trong chớp mắt đã phủ trắng xóa cả một vùng Tây thành.
Trong khi Diệp Tố Tố đang ở thời khắc quan trọng nhất của việc đột phá, thì tại cổng chính của trạm xá, một nhóm người đang lẳng lặng tiến tới với sát khí đằng đằng. Dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào màu xanh lam, trên ngực thêu hình đám mây lững lờ - Lưu Vân Tông Trưởng lão, Vân Thiết.
Đi bên cạnh lão là Tô Nam Thiên - kẻ đã chứng kiến Diệp Phàm phế bỏ Tô Hải và đang nung nấu ý định trả thù. Khuôn mặt lão giờ đây đầy vẻ vặn vẹo: "Trưởng lão, chính là nơi này! Tên súc sinh Diệp Phàm đang lẩn trốn ở đây. Khí tức này... hắn chắc chắn đang luyện hóa bảo vật cướp được từ Hoàng gia!"
Vân Thiết hừ lạnh một tiếng, khí thế của Hóa Thần Cảnh tầng 3 bùng phát, làm nát tan những bông tuyết đang rơi quanh mình: "Một tên phế vật bị moi tủy cốt mà dám làm nhục Lưu Vân Tông ta, phế đi đệ tử thiên tài. Hôm nay, ta sẽ khiến hắn hiểu thế nào là sống không bằng chết."
Lão phất tay, một đạo kiếm khí màu xanh xé rách màn đêm, bổ thẳng vào mái nhà của trạm xá.
Uỳnh!
Mái nhà nát vụn, bụi mù mịt bốc lên. Thế nhưng, kiếm khí của lão bỗng nhiên khựng lại giữa không trung bởi một bàn tay gầy gò nhưng cứng như kim cương.
Diệp Phàm đứng trên đà gỗ gãy nát, tay trái hắn vẫn đang truyền linh lực ổn định cho Tố Tố phía sau, tay phải thì bóp nát đạo kiếm khí của Vân Thiết như bóp nát một miếng đậu phụ. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ lười biếng, mà là một sự sát mạc rợn người.
"Các ngươi... dám quấy rầy tỷ tỷ ta luyện công?"
Giọng nói của Diệp Phàm trầm thấp nhưng vang dội khắp cả khu phố, mang theo một sức ép linh hồn từ Nghịch Mệnh Linh Hải khiến đám đệ tử đi theo Vân Thiết đồng loạt ngã quỵ, máu tai chảy ròng ròng vì không chịu nổi uy áp.
"Ngươi... làm sao có thể dùng tay không đỡ lấy chiêu của ta?" Vân Thiết kinh hãi. Lão cảm nhận được tu vi của thiếu niên trước mặt chỉ là Linh Hải Cảnh tầng 1, nhưng sức mạnh thể chất lại tinh thuần đến mức vô lý.
Diệp Phàm nhếch mép, nụ cười vô sỉ đầy khinh miệt hiện lên: "Lưu Vân Tông à? Ta nghe nói tông môn các ngươi lấy mây làm gốc, bay lượn trên trời cao. Vậy hôm nay, ta sẽ dẫm nát đám mây thối nát của các ngươi xuống vũng bùn Việt Quốc này."
Hắn vung tay, thanh hắc kiếm - nay đã hoàn toàn lột xác thành Nghịch Mệnh Kiếm - bay ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm không sáng lóa, mà nó tối tăm như thể nuốt chửng mọi ánh sáng trăng đêm.
"Yên nhi! Bảo vệ tỷ tỷ!" Diệp Phàm quát lớn.
Lạc Yên từ trong bóng tối lao ra, tay cầm chiếc roi da đã được Diệp Phàm cường hóa bằng lôi điện. Nàng nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt sùng bái: "Sư phụ, ngài cứ việc giết chóc, ở đây có muội!"
Trận chiến bùng nổ. Vân Thiết không dám khinh địch, lão rút ra thanh kiếm dài, thi triển tuyệt kỹ "Lưu Vân Thập Tam Kiếm". Mười ba đạo kiếm quang như mười ba con rồng nước uốn lượn, khóa chặt mọi tử huyệt của Diệp Phàm.
Diệp Phàm đứng giữa vòng vây kiếm quang, hắn bỗng nhiên nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, vạn kiếp chiến đấu lại hiện về. Những chiêu thức của Vân Thiết trong mắt hắn chẳng khác nào trò trẻ con đang múa gậy gỗ.
"Chậm. Quá chậm."
Diệp Phàm bước ra một bước - Nghịch Mệnh Bộ. Thân hình hắn dường như bước xuyên qua cả những đạo kiếm quang dày đặc nhất. Nghịch Mệnh Kiếm khẽ rung lên, một đạo kiếm khí màu tím đen mỏng như sợi tơ quét ngang.
Xoẹt!
Năm tên đệ tử Lưu Vân Tông đứng gần đó thậm chí còn không kịp phản ứng, đầu đã lìa khỏi cổ. Máu nóng phun ra, nhuộm hồng cả những bông tuyết trắng tinh khôi đang rơi. Cảnh tượng vừa mỹ lệ vừa kinh dị đến cực điểm.
Vân Thiết gào lên điên cuồng: "Yêu thuật! Đây là yêu thuật! Ngươi chắc chắn đã bán linh hồn cho Ma giáo!"
"Ma giáo? Thần giáo? Trong mắt ta, kẻ nào dám ngăn cản con đường của ta, kẻ đó chính là rác rưởi." Diệp Phàm lạnh lùng lên tiếng, hắn đột ngột tăng tốc.
Thân hình hắn hóa thành một tia chớp đen, trực tiếp xuyên qua hàng rào phòng ngự của Vân Thiết. Nghịch Mệnh Kiếm đâm thẳng vào ngực lão trưởng lão. Vân Thiết kinh hoàng dùng kiếm đỡ, nhưng thanh kiếm phẩm cấp Linh khí của lão vừa chạm vào Nghịch Mệnh Kiếm đã vỡ vụn như thủy tinh.
Phập!
Lưỡi kiếm đen tuyền xuyên qua bả vai Vân Thiết, đóng đinh lão vào một cột trụ đá lớn của trạm xá. Diệp Phàm áp sát mặt mình vào mặt lão, hơi thở lạnh lẽo như từ cửu u địa ngục:
"Nhớ lấy cảm giác này. Đây là cái giá của việc dám quấy rầy người nhà của Diệp Phàm ta. Về báo với Tô Thanh Tuyết, lễ sắc phong ngày mai, ta sẽ dùng cái đầu của lão tông chủ Lưu Vân Tông làm quà mừng cho nàng ta. Còn giờ... cút!"
Hắn rút kiếm ra, tiện tay vung một cái, cắt đứt gân chân của Tô Nam Thiên đang định bỏ chạy: "Ông cũng thế, giữ cái mạng chó này để ngày mai chứng kiến sự sụp đổ của Tô gia."
Ngay lúc trận chiến kết thúc, từ trong căn phòng nát vụn, một luồng ánh sáng xanh biếc rực rỡ bùng phát, xua tan hoàn toàn mây đen và tuyết trắng. Một luồng khí tức thanh cao, thoát tục và vô cùng mạnh mẽ lan tỏa.
Diệp Tố Tố bước ra từ trong đống đổ nát. Nàng như lột xác hoàn toàn, làn da trắng như ngọc, mái tóc đen dài bay phất phơ, và đặc biệt là đôi mắt mang theo uy nghiêm của một vị Tiên tử phương Bắc. Tu vi của nàng từ Linh Khí Cảnh trực tiếp nhảy vọt lên Linh Hải Cảnh tầng 9, chỉ còn thiếu một bước là bước vào Hóa Thần.
"Phàm nhi!" Tố Tố nhìn đệ đệ, trong mắt đầy vẻ xúc động. Nàng cảm nhận được bộ xương cốt mới trong cơ thể mình, nó bền bỉ và mạnh mẽ đến mức khiến nàng cảm thấy có thể đóng băng cả dòng sông Hồng Hà chỉ bằng một ý niệm.
Diệp Phàm thu kiếm, nụ cười vô sỉ lại hiện lên, hắn dang tay ra: "Tỷ tỷ, chúc mừng tỷ đã trở thành đệ nhất mỹ nhân kiêm cao thủ của Việt Quốc. Giờ thì... có thể cho đệ đệ tỷ mượn vai để nghỉ một lát không? Luyện thuốc cho tỷ mệt chết đệ rồi."
Lạc Yên chạy lại, bĩu môi: "Sư phụ, ngài thật biết cách tận dụng cơ hội. Tố Tố tỷ tỷ vừa đột phá, ngài đã muốn dựa dẫm rồi sao?"
Cả ba người cười đùa giữa đống thây ma và máu tươi, tạo nên một khung cảnh quỷ dị nhưng đầy ấm áp. Thế nhưng, Diệp Phàm biết rằng, đêm nay chỉ là món khai vị. Ngày mai, tại lễ đài sắc phong Thánh nữ trước sự chứng kiến của cả Hoàng gia và các đại tông môn, mới là nơi hắn thực sự lật tung trời đất.
Tại một góc khuất của kinh thành, Công chúa Trần Linh Lung đứng trên cao nhìn xuống, đôi mắt nàng phức tạp vô cùng. Nàng đã chứng kiến toàn bộ trận chiến bằng linh thức, và nàng nhận ra một sự thật kinh khủng: Diệp Phàm chưa bao giờ dùng đến toàn lực.
"Một mình đối đầu cả một tông môn... Diệp Phàm, ngươi thực sự là kẻ điên, hay là một vị thần đang dạo chơi nhân gian?"