Khói bụi của buổi đại lễ sắc phong tại quảng trường Thiên Triều đã dần tan đi, trả lại cho kinh thành Thăng Long vẻ trầm mặc vốn có, nhưng dư chấn mà nó để lại thì vẫn còn âm ỉ trong lòng mỗi người dân Đế Kinh. Câu chuyện về một thiếu niên từng bị coi là phế vật, nay trở về bóp nát Thiên Long Cốt của Thánh nữ, tát thẳng vào mặt Tam hoàng tử và phế bỏ uy danh của Lưu Vân Tông đã trở thành một huyền thoại sống.
Sau đêm kinh thiên động địa ấy, Diệp Phàm không chọn ở lại Hoàng cung để nhận sự phong thưởng, cũng chẳng màng đến những lời mời gọi ngọt ngào từ các đại gia tộc đang ra sức nịnh bợ. Hắn biết rõ, bản thân đã trở thành một cái gai trong mắt hoàng thất và là mục tiêu truy sát của những tàn dư Lưu Vân Tông. Quan trọng hơn, Việt Quốc này - cái ao nhỏ tù đọng này - đã không còn đủ rộng để chứa chấp tham vọng và thanh kiếm của một kẻ mang trong mình Nghịch Mệnh Linh Hải.
Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ dòng sông Hồng Hà như một dải lụa bạc uốn lượn quanh chân thành, Diệp Phàm dắt tay Diệp Tố Tố và Lạc Yên lẳng lặng rời khỏi kinh thành. Hắn đứng trên đỉnh Vọng Tiên Sơn - ngọn núi cao nhất trấn giữ phía Bắc, nơi có thể thu trọn toàn cảnh sự phồn hoa của Đế Kinh vào tầm mắt lần cuối.
Diệp Phàm đứng tựa lưng vào một gốc thông già nghìn năm tuổi, vỏ cây xù xì như vảy rồng. Hắn tay cầm bình rượu ngọc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi trùng điệp của Trung Thổ ẩn hiện trong mây mù vĩnh cửu. Đó là nơi tập hợp của những tông môn siêu cấp, những cường giả Hóa Thần nhiều như chó chạy ngoài đồng, và cũng là nơi kẻ thù truyền kiếp của hắn đang ngự trị trên ngai vàng rực rỡ.
"Phàm nhi, đệ thực sự quyết định đi sao?" Diệp Tố Tố bước tới bên cạnh hắn. Sau khi thức tỉnh Băng Tiên Cốt dưới sự giúp đỡ của Diệp Phàm, khí chất của nàng ngày càng trở nên cao sang, thoát tục. Mỗi hơi thở của nàng dường như cũng làm sương mù xung quanh ngưng đọng thành những tinh thể tuyết nhỏ li ti bay lượn. Đôi mắt nàng đượm buồn, vừa tự hào về đệ đệ, vừa lo sợ về một tương lai mịt mờ phía trước.
Diệp Phàm quay lại, nụ cười vô sỉ, cà lơ phất phơ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự dịu dàng và kiên định hiếm thấy. Hắn đưa tay vén một lọn tóc mai đang bị gió núi thổi loạn trên mặt tỷ tỷ:
"Tỷ à, thế giới này rộng lớn lắm. Những kẻ đứng sau âm mưu moi tủy cốt của đệ năm xưa không chỉ là một Tô gia bé nhỏ hay một Lưu Vân Tông tầm thường. Đệ cảm nhận được hơi thở của Thiên Võ Tông - những kẻ xưng bá Trung Thổ - đang phảng phất trong chính những vết thương cũ trên xương sống của mình. Đệ phải đi, không chỉ để trả thù, mà còn để lấy lại những gì thuộc về chúng ta. Việt Quốc là nơi để tỷ và Yên nhi bình an tu luyện, còn Trung Thổ mới là chiến trường của đệ."
Lạc Yên đứng phía sau, đôi mắt đỏ hoe như hai hạt đào chín. Chiếc roi da được cường hóa bởi lôi điện của nàng cuộn chặt lại như tâm tư rối bời: "Sư phụ vô sỉ... ngài đi rồi, ai sẽ luyện cho muội những viên đan 'đặc chế' để tăng tiến tu vi đây? Ai sẽ... ai sẽ trêu chọc khiến muội tức điên hàng ngày đây? Ngài đi Trung Thổ tìm mấy nàng tiên nữ chân dài rồi quên mất đồ đệ này có phải không?"
Diệp Phàm bước tới, xoa đầu tiểu ma nữ, rồi bất ngờ ghé sát tai nàng thì thầm bằng giọng điệu không đứng đắn: "Yên nhi, dược lực của viên 'Thanh Xuân Đan' ta cho ngươi uống vẫn còn sục sôi trong kinh mạch đấy. Nếu ngươi chăm chỉ tu luyện theo công pháp ta để lại, 'phong cảnh' phía trước ngực ngươi đảm bảo sẽ còn hùng vĩ hơn cả núi Vọng Tiên này. Đến lúc đó, nếu ta trở về mà thấy ngươi vẫn phẳng lì như bức tường thành Đế Kinh, ta sẽ phạt ngươi làm tỳ thiếp quét dọn phòng ngủ, mỗi đêm phải bóp chân cho ta cả đời đấy nhé."
"Ngươi... đồ dâm tặc! Sắp đi rồi mà vẫn không quên giở trò!" Lạc Yên thẹn thùng đỏ chín mặt, đấm nhẹ vào ngực hắn một cái, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi đã không kìm được mà lăn dài trên má.
Diệp Phàm lấy từ nhẫn trữ vật ra hai miếng ngọc bội màu tím đen, tỏa ra một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng đầy uy nghiêm. Đây chính là Nghịch Mệnh Hộ Thân Phù do chính tay hắn luyện chế.
"Trong này chứa ba đạo kiếm ý toàn lực của ta hiện tại. Nếu gặp nguy hiểm không thể hóa giải, hãy nhỏ máu vào nó. Dù là cường giả Hóa Thần đỉnh cao cũng phải lùi bước. Công chúa Trần Linh Lung đã hứa với đệ sẽ dùng thế lực của hoàng thất để bảo trợ hai người tại mảnh đất này, nhưng các ngươi cũng phải tự cường. Đừng để khi gặp lại ở Trung Thổ, tu vi của các ngươi lại khiến ta phải thất vọng."
Hắn nhấp một ngụm rượu mạnh, ném bình rượu vào vách đá tan tành, rồi hóa thành một luồng hắc mang lao thẳng về phía Bắc, không ngoảnh đầu lại.
Con đường từ Việt Quốc sang Trung Thổ không phải là đường mòn phẳng lặng mà là một cuộc hành trình sinh tử băng qua Vạn Thú Lâm - nơi mà hơi thở của những yêu thú cấp cao có thể khiến một tu sĩ Linh Khí Cảnh nổ tung vì áp lực. Diệp Phàm đi bộ ròng rã ba ngày đêm, mỗi bước đi của hắn đều như hòa vào nhịp đập của đại địa. Hắn cảm nhận được linh khí xung quanh mình đang đặc quánh lại, mang theo sự cổ xưa và tàn khốc của những quy luật thượng cổ.
Bỗng nhiên, thanh Nghịch Mệnh Kiếm sau lưng hắn rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu oong oong như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người trỗi dậy từ sâu trong ký ức vạn năm.
"Cảm giác này... là của Nghịch Mệnh Tông?"
Diệp Phàm không chần chừ, đổi hướng lao nhanh vào một thung lũng bị sương mù xám xịt bao phủ quanh năm - nơi được mệnh danh là Mồ Chôn Kiếm. Ở đây, mặt đất không có cỏ cây, chỉ có xác của hàng vạn thanh kiếm rỉ sét cắm la liệt, tạo nên một cảnh tượng thê lương, oán khí xung thiên. Giữa thung lũng, một tòa tháp đá đổ nát hiện ra, xung quanh được bao phủ bởi "Cửu Thiên Trấn Hồn Trận" - một trận pháp cấp bậc Thượng giới dùng để giam cầm linh hồn.
"Trấn hồn của ta? Chặn đường của ta? Phá cho ta!"
Diệp Phàm không thèm rút kiếm, hắn chỉ đơn giản là tập trung linh lực vào nắm đấm, kích hoạt Nghịch Mệnh Thể. Một quyền vung ra, không gian xung quanh như bị rút cạn không khí.
Uỳnh!
Trận pháp vốn dĩ có thể ngăn cản cường giả Hóa Thần trong nghìn năm, dưới nắm đấm của Diệp Phàm lại vỡ vụn như gương vỡ. Hắn bước vào trong tòa tháp, mùi tro bụi và sự cô độc của hàng nghìn năm xộc vào mũi. Ở trung tâm tòa tháp, một bóng ma mờ ảo đang bị xích bởi những sợi sắt hàn ngàn năm xuyên thấu qua bốn chi.
Đó là một lão già râu tóc dài đến tận đất, dù chỉ còn là tàn hồn nhưng khí thế vẫn khiến không gian vặn xoắn. Lão ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng bỗng bùng lên tia sáng rực rỡ khi nhìn thấy dấu ấn Nghịch Mệnh trên trán Diệp Phàm:
"Nghịch Mệnh Chi Lực? Đứa trẻ... ngươi là truyền nhân của hắn? Hay ngươi chính là... Phàm nhi? Có phải con đó không?"
Diệp Phàm quỳ sụp xuống, đầu gối va mạnh vào nền đá lạnh lẽo. Giọng hắn run run, nghẹn ngào: "Sư phụ... là đồ nhi! Đồ nhi đã trở về từ cõi luân hồi vạn kiếp! Kẻ bất hiếu này đến muộn rồi!"
Đây chính là Bắc Minh Lão Nhân, người thầy duy nhất của Diệp Phàm ở kiếp trước, người đã dùng cả tính mạng và tu vi để mở ra con đường sống cho hắn trong trận đại chiến vạn năm trước. Không ngờ, một mảnh tàn hồn của sư phụ lại bị trấn áp tại nơi biên giới hẻo lánh này để làm nhãn trận cho Cửu Thiên Trấn Hồn Trận.
Bắc Minh Lão Nhân cười lớn, tiếng cười mang theo sự bi tráng và thống khoái tột độ: "Hahaha! Ý trời! Trời không tuyệt con đường của Nghịch Mệnh Tông ta! Phàm nhi, con sống lại là tốt rồi, tàn hồn này của ta chờ đợi vạn năm cũng chỉ để thấy ngày này. Nhưng con phải nhớ, Thiên Võ Tông ở Trung Thổ giờ đây đã không còn như xưa. Chúng đang thờ phụng một kẻ gọi là 'Thượng Tiên' đến từ cõi khác. Kẻ đó... chính là tên đồ đệ phản bội đã đâm sau lưng con năm xưa!"
Sát ý trong mắt Diệp Phàm bùng phát, khiến sương mù trong thung lũng ngưng đọng thành băng: "Dù hắn là Thần hay Tiên, dù hắn có trốn lên tận cửu trùng thiên, kiếp này Diệp Phàm con sẽ dùng Nghịch Mệnh Kiếm chém nát ngai vàng của hắn, dùng máu của hắn để tế sư phụ!"
Lão già gật đầu, bóng ma của lão bắt đầu mờ nhạt dần vì nhãn trận đã vỡ: "Thời gian của ta hết rồi. Phàm nhi, cầm lấy mảnh vỡ này... Đây là một phần của Luân Hồi Ấn. Tìm đủ chín mảnh, con sẽ là chủ nhân thực sự của sinh tử. Và đây là tâm pháp cuối cùng: Vô Ngã Kiếm Cảnh. Đi đi... Trung Thổ đang run rẩy dưới bước chân của con đó!"
Sau khi sư phụ tan biến thành những đốm sáng li ti, Diệp Phàm đứng lặng hồi lâu. Hắn thu mảnh vỡ Luân Hồi Ấn vào đan điền. Linh lực từ mảnh vỡ tràn ra như đại dương, giúp hắn đột phá một mạch lên Linh Hải Cảnh tầng 5. Cơ thể hắn giờ đây mạnh mẽ đến mức mỗi cái giơ tay nhấc chân đều mang theo uy áp của quy luật thời gian.
Diệp Phàm bước ra khỏi Mồ Chôn Kiếm khi ánh trăng máu đã lên cao, nhuộm đỏ cả một vùng biên giới Trung Thổ. Vừa bước chân ra khỏi ranh giới sương mù, hắn đã nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm và tiếng gào thét của nam nhân, tiếng khóc của nữ quyến.
Phía trước, một đoàn xe ngựa sang trọng mang biểu tượng "Hoa Sen Đen" đang bị vây quanh bởi một đám đạo tặc hung hãn. Điều kỳ lạ là đám đạo tặc này không phải là phường thảo khấu thông thường, kẻ nào cũng có tu vi Linh Hải Cảnh, khí tức âm lãnh. Cầm đầu là một tên gã đầu chọc mang đại đao nặng hàng trăm cân, trên mặt có một vết sẹo dài chạy dọc xuống cổ.
"Tiểu thư nhà họ Lâm, đừng phí công vô ích nữa. Ngoan ngoãn giao ra Thiên Ma Cốt và tấm bản đồ mật tàng, ta sẽ để ngươi chết toàn thây, thậm chí còn cho ngươi một đêm sung sướng trước khi đi!" Tên đầu chọc cười sằng sặc, ánh mắt dâm tà quét qua chiếc xe ngựa.
Từ trong xe, một thiếu nữ mặc áo bào xanh lục bước ra. Nàng có khuôn mặt thanh tú, đôi mắt mang theo sự kiên nghị không khuất phục. Nàng cầm trường kiếm, giọng nói lạnh lùng nhưng vẫn run lên vì kiệt sức: "Lâm gia là dược gia đứng đầu Trung Thổ, các ngươi dám chặn đường cướp bóc, không sợ Lâm gia san phẳng sào huyệt các ngươi sao?"
"Hahaha! Lâm gia? Giờ này Lâm gia đang tự lo không xong, ai rảnh mà cứu ngươi?"
Diệp Phàm đứng trên một tảng đá cao, khoanh tay trước ngực, nhìn cảnh tượng này với vẻ đầy hứng thú. Hắn nhận ra biểu tượng Hoa Sen Đen - đó là gia tộc luyện đan nổi danh với những kho báu thảo dược khổng lồ.
"Thú vị, mới đặt chân tới Trung Thổ mà đã gặp ngay một 'cây rụng tiền' di động rồi. Xem ra vận khí của Nghịch Mệnh Chủ ta cũng không tệ."
Diệp Phàm thản nhiên nhảy xuống đất, tiếng chân chạm lá khô phát ra âm thanh nhỏ nhẹ nhưng lại khiến cả đám đạo tặc giật mình quay lại. Hắn bước đi lững thững như đang dạo chơi trong vườn hoa nhà mình:
"Này mấy vị đại ca, đêm hôm thanh vắng, trăng thanh gió mát thế này mà các ngươi lại làm ồn quá, ảnh hưởng đến tâm trạng ngắm cảnh của ta. Có thể nể mặt ta, để cô nương này lại cho ta 'chăm sóc', rồi các ngươi... tự bẻ cổ nhau chết hết tại đây được không? Như vậy sẽ tiết kiệm thời gian cho tất cả chúng ta."
Cả đám đạo tặc ngẩn người trong vài giây, sau đó là những tiếng cười nhạo báng vang trời. Một tên lâu la tiến lên chỉ vào mặt Diệp Phàm: "Tên nhãi ranh từ đâu tới? Muốn học người ta anh hùng cứu mỹ nhân sao? Nhìn cái bộ dạng nghèo kiết xác của ngươi, ta chỉ cần một ngón tay là..."
Hắn chưa kịp nói hết câu, Diệp Phàm đã khẽ búng ngón tay một cái. Một tia kiếm khí mỏng như sợi tóc lướt qua.
Phập! Đầu tên lâu la rụng xuống đất khi miệng vẫn còn đang nhe răng cười. Cả quảng trường yên tĩnh lại. Tên đầu chọc biến sắc, vung đại đao chém xuống: "Thì ra là cao thủ ẩn thân! Chết đi!"
Đại đao mang theo linh lực cuồng bạo xé rách không khí. Diệp Phàm không thèm rút thanh hắc kiếm sau lưng, hắn chỉ đưa đúng một ngón tay trỏ ra đỡ lấy lưỡi đao.
Keng!
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Đại đao nặng hàng trăm cân, được gia trì bởi linh lực Linh Hải Cảnh tầng 8 của tên đầu chọc, khi chạm vào ngón tay Diệp Phàm thì như chém vào một khối kim cương thượng cổ. Lưỡi đao nứt toác, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh.
"Ngươi... ngươi là quái vật phương nào?" Tên đầu chọc kinh hoàng lùi lại.
Diệp Phàm nhếch môi cười vô sỉ: "Ta không phải quái vật, ta là người đưa thư. Đưa thư mời các ngươi xuống địa ngục."
Hắn bước lên một bước, tốc độ nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Hắn khẽ vỗ vào vai tên đầu chọc một cái.
Bùm!
Toàn bộ kinh mạch của tên đầu chọc nổ tung từ bên trong, máu phun ra như mưa. Những tên đạo tặc còn lại sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, vứt cả vũ khí định chạy trốn, nhưng Diệp Phàm chỉ khẽ hừ lạnh. Một vòng tròn kiếm khí tím đen lan tỏa, cắt đứt sự sống của toàn bộ đám lâu la trong nháy mắt.
Lâm Mộng Dao đứng ngơ ngác, nhìn thiếu niên thanh y có vẻ ngoài lười biếng nhưng ra tay thì tàn độc và nhanh gọn như một vị thần chết. Nàng vội vàng thu kiếm, cúi đầu hành lễ thật thấp: "Lâm Mộng Dao, nhị tiểu thư Lâm gia, cảm ơn ân công đã cứu mạng toàn bộ đoàn xe. Đại ân này, Lâm gia nhất định hậu tạ bằng vạn lượng linh thạch và thảo dược quý."
Diệp Phàm lại khôi phục vẻ mặt không đứng đắn, hắn tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trữ vật lấp lánh trên tay nàng rồi cười hì hì:
"Hậu tạ gì thì để sau đi. Ta lần đầu tới Trung Thổ, đường xá không thông, lại đang thiếu một người dẫn đường xinh đẹp vào Vân Thành. Lâm tiểu thư thấy ta thế nào? Vừa mạnh mẽ, vừa đẹp trai, lại còn... rất biết cách bảo vệ mỹ nhân khỏi bọn rác rưởi đấy. Ngươi có muốn 'thuê' ta làm vệ sĩ riêng không? Phí thuê không đắt đâu, chỉ cần vài vị thảo dược cấp cao là được."
Lâm Mộng Dao đỏ mặt trước ánh mắt nóng bỏng của hắn, nàng thầm nghĩ vị ân nhân này tuy thực lực sâu không lường được nhưng tính cách dường như... hơi biến thái và tham tiền. Tuy nhiên, nhìn đống xác chết xung quanh, nàng biết nếu không có hắn, mình chắc chắn sẽ không sống sót nổi để về tới nhà.
"Nếu ân công không chê, mời lên xe ngựa quý tộc của muội. Chúng ta sẽ cùng tiến vào Vân Thành. Ở đó có gia tộc của muội, chắc chắn sẽ không để ngài chịu thiệt thòi."
Diệp Phàm gật đầu, hiên ngang bước lên xe ngựa thơm mùi hương liệu quý phái, bỏ lại sau lưng thung lũng Mồ Chôn Kiếm u ám. Hắn biết, cánh cửa dẫn vào Trung Thổ đầy rẫy rẫy âm mưu, mỹ nhân và những trận chiến kinh thiên động địa đã thực sự mở ra.
Kiếm chỉ Trung Thổ, vạn cổ Nghịch Mệnh!