Kinh đô Đế Kinh sáng nay rực rỡ hơn bao giờ hết, nhưng trong cái rực rỡ ấy lại ẩn chứa một luồng sát cơ âm trầm. Những dải lụa đỏ dài hàng trăm trượng được treo dọc các con phố chính dẫn thẳng tới Quảng trường Thiên Triều - nơi tọa lạc đài sắc phong uy nghiêm nhất của Việt Quốc.
Hôm nay không chỉ là ngày Tô Thanh Tuyết - thiên tài tuyệt thế của Tô gia, kẻ sở hữu Thiên Long Thể - được sắc phong làm Thánh nữ của Lưu Vân Tông, mà còn là ngày Tam hoàng tử Trần Long chính thức tuyên bố lời cầu hôn. Một sự kết hợp giữa vương quyền và tông môn, một liên minh có thể quét ngang toàn bộ phương Nam, khiến hàng vạn tu sĩ và bách tính đổ về đứng kín các ngả đường.
Tại trung tâm quảng trường, đài sắc phong cao chín tầng được đúc từ đá bạch ngọc, tỏa ra linh khí mờ ảo. Trên khán đài cao nhất, Hoàng đế ngồi trên ngai vàng long phụng, đôi mắt sâu thẳm như hố đen nhìn xuống chúng sinh. Cạnh đó, lão tông chủ Lưu Vân Tông - Vân Thiên Cơ, một cường giả Hóa Thần Cảnh tầng 9, đang vuốt râu đắc ý. Với lão, Tô Thanh Tuyết không chỉ là đệ tử, mà là một "vật chứa" hoàn hảo để lão nuốt chửng khí vận của hoàng tộc sau này.
Tiếng chuông đồng ngân vang chín hồi dài, chấn động cả mây xanh. Từ trên tầng không, bốn con hạc trắng linh thiêng kéo theo một chiếc kiệu hoa bằng thủy tinh từ từ hạ xuống. Tô Thanh Tuyết bước ra, nàng mặc bộ tiên y trắng muốt thêu chỉ vàng, mái tóc đen dài được búi cao bởi chiếc trâm phượng bằng ngọc bích. Trên trán nàng, ấn ký hình rồng ẩn hiện rực rỡ, tỏa ra luồng khí tức bá đạo của Thiên Long Cốt đang sục sôi trong huyết quản.
Mỗi bước chân của nàng đi trên thảm đỏ đều sinh ra hoa sen linh khí, khiến hàng vạn tu sĩ bên dưới phải quỳ lạy như nhìn thấy thần tiên giáng trần. Tam hoàng tử Trần Long bước tới, lão quỳ một gối xuống, dâng lên Thiên Linh Châu - báu vật trấn quốc: "Thanh Tuyết, nàng có nguyện ý cùng ta định giang sơn, cai trị đế quốc này mãi mãi không?"
Cả quảng trường nổ tung trong tiếng reo hò: "Cưới đi! Cưới đi! Thiên tác chi hợp!"
Tô Thanh Tuyết khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng đầy vẻ kiêu ngạo của một kẻ đã nắm chắc thiên hạ trong tay. Thế nhưng, ngay khi nàng định mở miệng đồng ý, một giọng cười lười biếng, pha chút vô sỉ và lạnh lẽo đột ngột vang lên, xuyên thấu qua mọi tầng linh lực bảo vệ, lọt thẳng vào tai của từng người có mặt:
"Hahaha! Một con gà mái lấy trộm lông phượng hoàng mà cũng đòi mẫu nghi thiên hạ sao? Đúng là chuyện hài hước nhất mà Diệp Phàm ta từng nghe trong vạn kiếp này!"
Không khí lập tức đóng băng. Hàng vạn con người đồng loạt quay lại phía cổng chính.
Diệp Phàm thong dong bước tới giữa trục đường chính. Hắn không mặc lễ phục, vẫn là bộ thanh y sờn cũ, vai vác thanh Nghịch Mệnh Kiếm đen kịt. Đi bên trái hắn là Diệp Tố Tố - vị "Băng Tiên" vừa thức tỉnh với khí chất thoát tục khiến sương giá phủ đầy mặt đất giữa mùa hạ. Đi bên phải là Lạc Yên - tiểu ma nữ với chiếc roi lôi điện đang kêu xèo xèo, đôi mắt đầy vẻ phấn khích.
"Diệp Phàm! Ngươi lại dám vác mặt đến đây!" Tô Nam Thiên, người vừa bị Diệp Phàm phế bỏ đêm qua, đứng trên khán đài gào lên với khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi và căm hận.
Tam hoàng tử Trần Long đứng bật dậy, gân xanh nổi đầy trên trán: "Cấm vệ quân đâu! Bắt lấy tên nghịch tặc này cho ta! Giết không tha!"
Hàng nghìn cấm vệ quân với giáo dài và cung tên tẩm độc lao tới như thủy triều cuộn dạt. Diệp Phàm không thèm nhìn, hắn chỉ khẽ búng ngón tay vào chuôi kiếm đen kịt.
Oàng!
Một luồng kiếm ý màu tím đen bùng phát, hóa thành một vòng tròn sóng xung kích khổng lồ. Hàng nghìn quân lính chưa kịp áp sát trong vòng mười trượng đã bị một lực lượng vô hình hất tung ra xa như những con búp bê vải, giáp trụ vỡ vụn thành trăm mảnh, máu tươi nhuộm đỏ thảm đỏ sắc phong vốn dĩ là để đón tân nương.
Diệp Phàm đứng giữa quảng trường, nhìn thẳng lên đài cao nơi Tô Thanh Tuyết đang tái mặt. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một tờ giấy đầy vết máu, thản nhiên ném mạnh lên không trung. Tờ giấy bay lơ lửng, nhờ linh lực của hắn mà hóa lớn thành một tấm bình phong khổng lồ che khuất cả ánh mặt trời, trên đó hiện rõ hai chữ đỏ như máu, mang theo kiếm ý rợn người: HƯU THƯ.
"Tô Thanh Tuyết! Ngày đó ngươi moi tủy cốt của ta, dẫm đạp lên tình nghĩa nhà họ Diệp để bước lên cái vị trí Thánh nữ rác rưởi này. Hôm nay, tại nơi này, trước mặt hoàng tộc và tông môn của ngươi, Diệp Phàm ta chính thức HƯU ngươi! Từ nay về sau, ngươi chỉ là một món rác rưởi mà ta đã vứt bỏ, không hơn không kém!"
Lời nói như sấm sét nổ tung giữa kinh thành. Cả vạn người sững sờ. Một tên "phế vật" lại dám công khai hưu bỏ vị Thánh nữ tương lai ngay trong ngày cưới? Đây là nỗi nhục nhã lớn nhất lịch sử hoàng tộc Việt Quốc.
"Súc sinh! Ta phải giết ngươi!" Vân Thiên Cơ - tông chủ Lưu Vân Tông không nhịn được nữa. Lão vỗ mạnh xuống ngai vàng, thân hình hóa thành một luồng ánh sáng xanh kinh người, lao thẳng về phía Diệp Phàm. Một chưởng mang theo quy luật của Hóa Thần Cảnh đỉnh cao đè xuống, khiến mặt đất cẩm thạch xung quanh Diệp Phàm nứt toác.
"Tỷ tỷ, để đệ." Diệp Phàm nhẹ nhàng ngăn Diệp Tố Tố lại. Hắn rút hắc kiếm, lần đầu tiên thi triển thực lực thực sự của Nghịch Mệnh Linh Hải.
"Nghịch Mệnh Kiếm Chiêu Thứ Ba: Luân Hồi Diệt!"
Thanh kiếm đen tuyền chém vào hư không, tạo ra một vết nứt không gian nhỏ. Chưởng lực của Vân Thiên Cơ khi chạm vào vết nứt đó liền bị vặn xoắn hoàn toàn, quay ngược lại tấn công chính lão với tốc độ gấp đôi.
Phập!
Vân Thiên Cơ không kịp né tránh, bị chính sức mạnh của mình đánh trúng ngực, bay ngược về phía khán đài, đâm sầm vào ngai vàng của Hoàng đế. Lão phun ra một ngụm máu lớn, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn Diệp Phàm: "Quy luật... đảo ngược? Ngươi làm sao có thể chạm tới thứ sức mạnh của thần linh này?"
Diệp Phàm không để lão kịp hoàn hồn, hắn lướt đi như một bóng ma, trực tiếp xuất hiện trên tầng cao nhất của đài sắc phong, đứng đối diện với Tô Thanh Tuyết đang run rẩy.
"Ngươi... ngươi không thể mạnh như vậy được! Ta có tủy cốt của ngươi, ta là Thiên mệnh!" Tô Thanh Tuyết gào lên điên cuồng, nàng vận hành toàn bộ linh lực, một con rồng vàng hư ảo hiện ra sau lưng nàng gầm thét.
"Thiên mệnh của ngươi là do ta ban cho, thì hôm nay, ta sẽ lấy lại nó."
Diệp Phàm vươn tay ra, nhanh như chớp chộp lấy cổ họng của Tô Thanh Tuyết, nhấc bổng nàng lên không trung trước sự bàng hoàng của Tam hoàng tử. Ngón tay hắn tỏa ra luồng tử khí tím sẫm, trực tiếp đâm vào kinh mạch dọc cột sống của nàng.
"A!!!" Tiếng hét thảm thiết của Tô Thanh Tuyết vang vọng khắp Đế Kinh.
Dưới ánh nhìn kinh hãi của vạn người, Diệp Phàm cưỡng ép rút từ trong lưng nàng ra một đoạn xương phát sáng rực rỡ - chính là Thiên Long Cốt mà nàng đã lấy cắp. Nàng đổ rụp xuống sàn đài như một đống bùn loãng, tu vi tan biến, hào quang Thánh nữ vụt tắt trong tích tắc. Nàng giờ đây chỉ còn là một kẻ tàn phế, thậm chí không bằng một người bình thường.
Diệp Phàm cầm đoạn xương trên tay, nhìn nó với vẻ khinh bỉ rồi bất ngờ bóp nát thành bụi cám ngay trước mặt Trần Long: "Thứ dơ bẩn đã qua tay ngươi, ta không cần nữa."
Hắn quay sang Diệp Tố Tố, đưa tay ra: "Tỷ à, đến đây. Đệ sẽ dùng toàn bộ khí vận của Lưu Vân Tông này để chúc mừng cho bộ Băng Tiên Cốt của tỷ!"
Tam hoàng tử Trần Long lúc này đã hoàn toàn phát điên, lão rút kiếm hoàng gia gầm lên: "Tất cả ám vệ, giết ngay tên nghịch tặc này! Ai lấy được đầu hắn, ta phong hầu, ban vạn dặm lãnh thổ!"
Ngay khi hàng chục cao thủ Hóa Thần Cảnh ẩn nấp trong bóng tối định ra tay đồng loạt, một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm vang lên từ phía cửa hậu cung:
"Dừng tay! Ai dám động vào hắn, chính là đối đầu với Trần Linh Lung ta!"
Công chúa Trần Linh Lung bước ra, nàng mặc bộ chiến giáp bạc rực rỡ, tay cầm long thương tỏa ra sát khí biên thùy. Nàng đứng chắn giữa Diệp Phàm và quân đội đang rục rịch ra tay.
"Linh Lung! Muội điên rồi sao? Hắn đại náo lễ sắc phong, sỉ nhục hoàng gia!" Trần Long gào lên trong đau đớn.
Trần Linh Lung nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt sâu thẳm, rồi quay sang phụ hoàng trên ngai vàng: "Phụ hoàng, Diệp Phàm cứu mạng nhi thần, lại nhìn thấu mưu đồ phản nghịch của Ma giáo nấp trong Lưu Vân Tông. Kẻ nên bị trừng trị là Tô gia và đám người Vân Thiên Cơ đang cấu kết với ngoại bang kia!"
Hoàng đế im lặng, ánh mắt lão nhìn Diệp Phàm như muốn nhìn thấu tâm can của vị "Nghịch Mệnh Chủ" này. Diệp Phàm đứng trên đài cao, tay chống hắc kiếm, nhìn xuống đám đông. Hắn không hề có ý định dừng lại. Hắn vung kiếm chỉ thẳng vào ngai vàng:
"Hoàng đế bệ hạ, Lưu Vân Tông lấy tủy cốt của dân để nuôi béo chính mình, Tô gia cấu kết ngoại bang để soán ngôi. Ngài không thưởng cho ta thì thôi, lại còn muốn giết ta? Hôm nay, ta không chỉ hưu Thánh nữ, mà ta còn muốn... PHẾ BỎ cái Lưu Vân Tông này khỏi bản đồ Việt Quốc!"
Dứt lời, Diệp Phàm cắm mạnh thanh hắc kiếm xuống tâm đài bạch ngọc.
"Nghịch Mệnh Kiếm Trận - Vạn Kiếp Thành Tro!"
Một cột ánh sáng tím đen khổng lồ vọt thẳng lên trời, xé toác tầng mây. Từ tâm quảng trường, hàng ngàn luồng kiếm khí phun trào như núi lửa. Toàn bộ kiến trúc xa hoa của đài sắc phong sụp đổ tan tành. Ở phía xa, các đại điện của Lưu Vân Tông tọa lạc trên đỉnh núi cũng đồng loạt bốc cháy bởi ngọn lửa tím không thể dập tắt.
Hàng vạn quân lính ngã quỵ vì uy áp khủng khiếp. Trong khói bụi mịt mù, Diệp Phàm dắt tay Diệp Tố Tố và Lạc Yên, hiên ngang bước đi qua những xác chết và những lò luyện đan đang nổ tung. Không một ai, kể cả Hoàng đế hay các vị đại lão, dám bước lên ngăn cản bước chân của hắn.
Nửa ngày sau, tin tức chấn động toàn bộ phương Nam: Diệp Phàm một mình đại náo Đế Kinh, hưu Thánh nữ, phế Tông chủ, chém nát tương lai của hoàng tộc. Tại một đỉnh núi hoang vắng nhìn về kinh đô đang chìm trong khói lửa, Diệp Phàm nhấp một ngụm rượu, nhìn Diệp Tố Tố và Lạc Yên đang cười đùa bên cạnh, hắn thầm thì:
"Việt Quốc chỉ là khởi đầu. Thế giới vạn kiếp này, ta sẽ từng bước lấy lại tất cả.