Sau buổi đại hội gia tộc đầy chấn động, bầu không khí tại Diệp phủ không hề lắng xuống mà càng trở nên đặc quánh sự căng thẳng. Những bóng dáng đệ tử nhị phòng trước đây vốn hống hách, nay chỉ biết cúi đầu lén lút nhìn theo bóng dáng thanh y của Diệp Phàm với sự sợ hãi tột độ. Uy áp từ trận chiến 1 chọi 5 vẫn còn ám ảnh tâm trí chúng, khiến không kẻ nào dám thở mạnh khi đi ngang qua khu nhà của đại phòng.
Diệp Nam Thiên, lão cáo già vốn dĩ luôn giữ vẻ mặt ung dung tự tại, nay ngồi trong thư phòng với khuôn mặt xám xịt như tro tàn. Từng thớ thịt trên mặt lão rung lên vì uất ức. Trước sức ép nghẹt thở từ Thành chủ và đặc biệt là thực lực quỷ dị của Diệp Phàm, lão đã buộc phải giao ra chìa khóa kho riêng của đại phòng - nơi cất giữ những linh thảo, khoáng thạch quý giá nhất mà lão đã âm thầm vơ vét suốt mười năm qua kể từ khi cha của Diệp Phàm mất tích.
"Chủ nhân, chúng ta thực sự phải đưa hết sao?" Một tên tâm phúc run rẩy hỏi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. "Đó là tích cóp cả đời của nhị phòng ta..."
"Đưa!" Diệp Nam Thiên nghiến răng đến mức bật máu, tiếng nói rít qua kẽ răng như tiếng rắn độc. "Để hắn cầm lấy. Kẻ cầm vật báu không có sức giữ thì cũng chỉ là đoản mạng. Đế Kinh không phải là Thanh Vân Trấn nhỏ bé này. Để xem hắn làm được gì với đống phế liệu đó tại Việt Quốc này khi các thế lực khác đánh hơi thấy mùi linh dược."
Trong khi đó, Diệp Phàm dắt Diệp Tố Tố trở về căn phòng cũ nằm ở góc khuất nhất của phủ. Nơi này vốn là một gian nhà kho mục nát, gió lùa tứ phía, tường vách rêu phong, nhưng giờ đây trong mắt Diệp Phàm, nó lại là nơi bình yên nhất. Hắn chưa vội dọn sang gian phòng dành cho đích tử xa hoa, bởi hắn biết, trong bóng tối vẫn còn những đôi mắt cú vọ đang rình rập, và sự an toàn của tỷ tỷ mới là điều hắn quan tâm nhất lúc này.
Diệp Phàm quét mắt qua những rương dược liệu vừa thu hồi. Hương thơm của Tuyết Sâm cổ, Linh Chi đỏ và đặc biệt là những khối Thiên Thạch mang tính hỏa bốc lên hừng hực. Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt tím sẫm sâu thẳm như chứa đựng cả một tinh cầu đang xoay chuyển. Với sức mạnh của Vạn Cổ Nghịch Mệnh Quyết, đống dược liệu này chính là bàn đạp để hắn chấn động cả Việt Quốc.
"Phàm nhi, đệ thực sự muốn luyện đan cho Lạc tiểu thư sao?" Tố Tố vừa bận rộn dọn dẹp, vừa lo lắng hỏi. Nàng vẫn chưa quên được khuôn mặt đỏ bừng của Lạc Yên lúc sáng. "Nàng ta vốn dĩ là tiểu thư lá ngọc cành vàng, tính tình thất thường, đệ giúp nàng ta việc 'đó', có phải là quá mạo hiểm không? Người ta sẽ dị nghị..."
Diệp Phàm ngồi xếp bằng, thong thả lấy ra một gốc "Ngọc Linh Hồng Hoa" quý hiếm, cánh hoa đỏ rực như máu. "Tỷ à, đệ không chỉ luyện cho nàng ta, mà quan trọng nhất là luyện cho tỷ. Tẩy Tủy Đan này sẽ giúp tỷ gột rửa phàm cốt, khai mở kinh mạch bế tắc bấy lâu. Từ giờ trở đi, tỷ sẽ bước chân vào con đường tu luyện, không còn là người bình thường yếu ớt nữa. Đệ sẽ biến tỷ thành nữ thần mạnh mẽ nhất của Đế Kinh này."
Để đạt được độ dài và chiều sâu, chúng ta đi sâu vào khoảnh khắc Diệp Phàm thi triển thuật luyện đan - thứ kiến thức vượt xa tầm hiểu biết của Việt Quốc.
Diệp Phàm bắt đầu thực hiện một thủ pháp mà ngay cả những bậc thầy luyện đan lâu đời nhất của hoàng gia cũng chưa từng nghe tới. Hắn không dùng lò luyện, cũng không cần đến củi hỏa hay than linh khí. Hắn nhắm mắt lại, hô hấp trở nên nhịp nhàng theo một tần số kỳ lạ. Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu nghịch chuyển, tạo ra một luồng áp lực kinh người khiến đồ đạc trong phòng rung lên bần bật.
Hắn đưa hai lòng bàn tay ra không trung, chà xát một cách uyển chuyển. Xoẹt! Xoẹt! Từng tia lửa tím nhạt bắt đầu bắn ra, rồi đột ngột bùng lên thành một ngọn hỏa diễm màu tím sẫm, huyền ảo và lạnh lẽo. Đây không phải là lửa thông thường, mà là Nghịch Mệnh Hỏa - ngọn lửa được tôi luyện từ ý chí nghịch thiên và linh khí tím sẫm của hắn. Ngọn lửa này không đốt cháy vật chất bằng nhiệt lượng thông thường, mà nó nung nấu bằng quy luật của tạo hóa.
"Vào!" Diệp Phàm hô khẽ, âm thanh vang vọng như lệnh từ thần linh.
Từng gốc dược liệu bay lơ lửng vào trong ngọn lửa tím. Dưới sức nén kinh khủng, những gốc dược liệu không hề bị cháy thành tro, mà từ từ tan chảy, tách bỏ hoàn toàn tạp chất đen kịt. Chỉ trong chốc lát, những giọt dược dịch tinh khiết nhất, lấp lánh như những viên kim cương lỏng bắt đầu xoay tròn, hòa quyện vào nhau theo một trật tự huyền bí.
Diệp Tố Tố đứng bên cạnh, đôi mắt mở to kinh ngạc đến mức quên cả thở. Nàng cảm nhận được không gian xung quanh như bị bóp méo, linh khí của cả vùng Thanh Vân Trấn dường như đang bị hút về phía căn phòng nhỏ này, tạo thành một cơn lốc linh khí vô hình.
Đúng lúc này, từ phía cửa sổ, một bóng đỏ quen thuộc lại "đáp cánh" xuống. Lạc Yên không đi cửa chính, nàng vẫn giữ thói quen của một tiểu ma nữ thích trèo tường để giữ vẻ bí ẩn. Nhưng ngay khi vừa đặt chân xuống đất, nàng đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết lặng. Ánh lửa tím phản chiếu trong đôi mắt nàng, tạo nên một vẻ đẹp ma mị.
"Tên dâm tặc... ngươi... ngươi đang làm cái gì vậy?" Lạc Yên lắp bắp, đôi môi run rẩy. "Đây là thuật luyện đan gì? Tại sao ta cảm thấy linh hồn mình như bị ngọn lửa đó hút vào?"
Diệp Phàm không thèm mở mắt, khuôn mặt hoàn mỹ không một vết sẹo của hắn dưới ánh lửa tím trông vừa tà mị vừa đầy quyền lực. Giọng nói hắn đều đều nhưng chứa đựng sự áp chế tuyệt đối: "Lạc tiểu thư, nếu muốn 'to' lên, muốn lấy lại sự tự tin của nữ nhân thì im miệng và đứng sang một bên. Đừng để linh khí hỗn loạn của ngươi làm vấy bẩn dược dịch của ta. Nếu luyện hỏng, ngươi sẽ phải hối hận cả đời đấy."
Lạc Yên tức đến nghiến răng, lồng ngực (vốn dĩ hơi phẳng) phập phồng vì giận. Nhưng nhìn thấy thần thái nghiêm túc và uy nghiêm của Diệp Phàm, nàng lại vô thức im lặng, ngoan ngoãn đứng nép vào góc tường như một cô vợ nhỏ, ánh mắt không rời khỏi đôi bàn tay đang múa lượn của hắn.
Sau ba canh giờ khống chế hỏa hầu ở mức độ tinh vi đến từng sợi tơ, Diệp Phàm đột ngột thu tay, miệng khẽ quát: "Ngưng!"
Ngọn lửa tím biến mất tức thì, trả lại không gian tối tăm cho căn phòng. Nhưng ngay sau đó, trong lòng bàn tay hắn tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ. Ba viên đan dược tròn trịa như ngọc trai, tỏa ra tầng tầng lớp lớp vân mây hiện ra. Một viên màu hồng nhạt tỏa hương thơm quyến rũ khiến người ta ngây ngất, hai viên trắng ngà mang khí tức gột rửa thanh khiết.
"Đây là 'Đại Ngực Đan' của ngươi. Đừng có nhìn ta với ánh mắt sùng bái đó, uống ngay đi khi dược lực còn đang ở đỉnh cao!" Diệp Phàm ném viên đan hồng cho Lạc Yên một cách thản nhiên như ném một viên đá cuội.
Lạc Yên đón lấy, do dự một chút, rồi như bị một sức mạnh vô hình thôi thúc, nàng nhắm mắt nuốt xuống. Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng kinh người bùng phát từ đan điền, nó không lan tỏa khắp cơ thể mà theo một quỹ đạo kỳ quái lao thẳng lên vùng ngực.
"A... nóng quá! Diệp Phàm, ngươi... ngươi cho ta uống độc dược sao?" Lạc Yên rên khẽ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng như say rượu, mồ hôi mịn rịn ra thấm ướt bộ váy đỏ bó sát, làm hiện rõ những đường nét cơ thể đang bắt đầu có sự chuyển biến thần kỳ. Nàng cảm thấy vùng ngực vốn dĩ im lìm bấy lâu nay giờ đây như có hàng ngàn mầm sống đang trỗi dậy, căng tức và nóng hổi.
Diệp Phàm không nói lời nào, thần sắc trở nên cực kỳ nghiêm túc. Hắn bước tới phía sau nàng, khí thế bá đạo của một vị quân vương bao trùm lấy Lạc Yên. Hai ngón tay hắn như kiếm, điểm liên tiếp vào mười tám huyệt đạo lớn trên lưng nàng với tốc độ chóng mặt. Mỗi cú điểm là một lần luân chuyển linh khí tím, giúp dược lực không bị lãng phí mà tập trung hoàn toàn vào "mục tiêu".
"Vận hành linh lực theo sơ đồ ta truyền vào thần thức! Thiên Đột... Nhũ Căn... Thần Phong! Tập trung vào, đừng để tâm trí lung lay bởi dục vọng!"
Sau nửa canh giờ dày vò trong cảm giác căng tức đến nghẹt thở, Lạc Yên dần ổn định lại. Hơi thở nàng dồn dập, hương thơm thiếu nữ quyện với mùi đan dược tỏa ra khắp phòng. Nàng run rẩy mở mắt, điều đầu tiên nàng làm là nhìn xuống phía dưới... và rồi một tiếng hét kinh thiên động địa, đủ sức làm sập cả gian nhà kho vang lên.
"Trời ạ! Thực sự... thực sự đã biến đổi rồi! Không thể tin nổi!"
Vùng ngực vốn dĩ là nỗi tự ti lớn nhất của nàng, giờ đây đã căng tràn, đầy đặn và săn chắc đến mức lớp váy đỏ bó sát gần như muốn bứt phá ra ngoài. Sự quyến rũ này, sự đầy đặn này là điều mà bất kỳ nữ tử nào tại Đế Kinh cũng phải đánh đổi cả gia sản để có được. Lạc Yên vô thức đưa tay lên chạm nhẹ, cảm giác chân thực khiến nàng vừa mừng vừa thẹn đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Diệp Phàm dựa lưng vào cột gỗ mục, nhếch mép cười vô sỉ: "Khụ khụ, Lạc tiểu thư, phong cảnh giờ đây đúng là 'trùng trùng điệp điệp', hùng vĩ hơn hẳn núi rừng Việt Quốc rồi. Giờ thì đã tin lời sư phụ này chưa?"
Lạc Yên thẹn quá hóa giận, vội vàng lấy tay che lại, chỉnh lại y phục lùng bùng vì không còn vừa kích cỡ cũ. Ánh mắt nàng nhìn Diệp Phàm giờ đây đã không còn chút khinh bỉ nào, mà là sự sùng bái tột độ xen lẫn sự e thẹn của thiếu nữ mới lớn. "Ngươi... cảm ơn ngươi. Ta... ta sẽ không bao giờ gọi ngươi là dâm tặc nữa, nhưng ngươi cũng đừng có nhìn chằm chằm như thế!"
Diệp Phàm thu lại vẻ cợt nhả, ánh mắt trở nên thâm trầm khi nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi trung tâm của Đế Kinh đang ẩn mình trong mây mù. Hắn đưa viên đan trắng cho Tố Tố: "Tỷ tỷ, giờ đến lượt tỷ. Hãy uống nó, đệ sẽ giúp tỷ thoát thai hoán cốt, để sau này tỷ sẽ là người bảo hộ cho chính mình khi đệ vắng nhà."
Trong khi Tố Tố đang trong quá trình gột rửa êm đềm, Lạc Yên lân la lại gần Diệp Phàm, giọng nhỏ như muỗi kêu, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt hoàn mỹ của hắn: "Này... cái thanh sắt rỉ đen thùi lùi kia của ngươi, rốt cuộc là bảo vật cấp mấy? Tại sao lúc nãy nó lại phát ra âm thanh như tiếng rồng ngâm?"
Diệp Phàm rút thanh sắt ra, khẽ búng vào lưỡi kiếm. Một tiếng "Oong" ngân dài vang vọng, mang theo kiếm ý nghịch thiên khiến không gian như đông cứng lại. Lạc Yên cảm thấy như linh hồn mình vừa bị một vị thần kiếm chém qua, lạnh buốt tận xương tủy.
"Nó không phải bảo vật vô tri, nó là một phần linh hồn, là huyết mạch của ta." Diệp Phàm vuốt ve thanh sắt như vuốt ve người tình. "Sắp tới, ta sẽ dùng nó để lấy lại tất cả những gì thuộc về cha ta, để những kẻ phản bội tại Đế Kinh phải quỳ dưới chân thanh sắt rỉ này mà hối lỗi."
Lạc Yên nhìn thiếu niên trước mặt, trái tim nàng lỗi nhịp thực sự. Nàng biết, từ giây phút này, nàng đã hoàn toàn bị hắn thu phục - không chỉ vì viên đan dược thần kỳ, mà vì khí chất bá đạo, coi khinh cả thiên địa này.
"Diệp Phàm... ta quyết định rồi! Ta cũng muốn đi Đế Kinh với ngươi! Ta không muốn chỉ làm một tiểu thư ở cái Thanh Vân Trấn nhỏ bé này nữa. Ta muốn thấy ngươi nhuộm đỏ kinh thành!"
Diệp Phàm quay đầu nhìn nàng, rồi liếc xuống "thành quả" phập phồng của mình, cười vô sỉ một lần nữa: "Được thôi, nhưng đi theo ta cực khổ lắm đấy. Ban ngày phải làm chân chạy vặt, tối tối phải bóp chân cho sư phụ. Với bộ dạng 'hùng vĩ' này của ngươi, liệu có chịu nổi không?"
"Ngươi... đồ dâm tặc! Ta đánh chết ngươi!"
Tiếng cười đùa vang vọng khắp gian phòng, xua tan đi sự u ám của Diệp phủ. Diệp Phàm biết, quân cờ đầu tiên đã được đặt xuống một cách hoàn hảo. Việt Quốc, hãy run sợ đi!