Nghịch Mệnh Bá Chủ Vạn Kiếp

Chương 8: HỦY HÔN THƯ TỚI, KIẾM CHỈ ĐẾ KINH



Tiết trời tại Thanh Vân Trấn sau trận tuyết đầu mùa bỗng trở nên hanh khô đến lạ thường. Gió từ phương Bắc thổi về, mang theo hơi lạnh của những đỉnh núi quanh năm mây phủ, rít qua từng kẽ lá khô. Nhưng kỳ lạ thay, ngay trong sân nhỏ của Diệp Phàm, một luồng hàn khí thấu xương lại đang lan tỏa từ bên trong ra ngoài với tốc độ chóng mặt. Những giọt sương mai vừa kịp đọng trên cành cây bỗng chốc hóa thành những hạt ngọc thủy tinh trong suốt, biến không gian xunh quanh thành một thế giới băng giá mờ ảo, tách biệt hẳn với cái nóng hanh của bên ngoài.

Giữa tâm điểm của luồng hàn khí ấy, Diệp Tố Tố đang ngồi xếp bằng trên một phiến đá xanh cổ kính. Sau khi uống viên Tẩy Tủy Đan do chính tay Diệp Phàm luyện chế bằng Nghịch Mệnh Hỏa, toàn bộ cơ thể nàng như một khối ngọc thạch đang được mài giũa. Từng sợi tạp chất đen kịt, hôi hám tích tụ qua nhiều năm bị đẩy ra ngoài qua lỗ chân lông, bốc hơi ngay lập tức dưới sức ép của linh khí. Thay vào đó là luồng linh khí thanh khiết của Việt Quốc đang điên cuồng đổ dồn về đây, chui tọt vào đan điền của nàng như tìm về cội nguồn.

"Phá cho ta!"

Diệp Phàm đứng bên cạnh, thanh y bay phấp phới trong gió lốc. Ánh mắt tím sẫm của hắn không rời khỏi tỷ tỷ nửa bước, vừa quan sát vừa hộ pháp. Hắn khẽ quát một tiếng, ngón tay trỏ búng ra một tia tử khí huyền bí, mang theo quy luật của vạn cổ, điểm thẳng vào mi tâm đang đổ mồ hôi lạnh của Tố Tố. Đây là một tia chân nguyên từ Vạn Cổ Nghịch Mệnh Quyết, đóng vai trò như mồi lửa để khai phá toàn bộ tiềm năng đang bị kìm hãm bấy lâu.

Oàng!

Linh khí xung quanh trong vòng bán kính mười dặm bỗng chốc vặn xoắn, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ che khuất cả ánh mặt trời. Một cột sáng màu xanh lam nhạt, mang theo hơi lạnh tuyệt đối từ đỉnh đầu Tố Tố vọt thẳng lên trời cao, xé toạc tầng mây. Trên tầng không, linh khí kết tụ lại, hóa thành hình ảnh một đóa hoa sen tuyết khổng lồ đang từ từ nở rộ từng cánh một, tỏa ra ánh sáng băng thanh ngọc khiết làm lu mờ cả nắng sớm.

"Băng Linh Căn... không, đây là Cực Phẩm Băng Liên Thể!" Lạc Yên đứng ngoài hàng rào, hai tay bám chặt vào thanh gỗ đến mức đầu ngón tay trắng bệch, nàng há hốc mồm kinh ngạc.

Là con gái Thành chủ, từ nhỏ đã được tiếp xúc với vô số điển tịch về tu hành, nàng hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì. Ở Việt Quốc, kẻ sở hữu Linh căn cực phẩm chỉ đếm trên đầu ngón tay, và mỗi người đều là bảo vật trấn phái được các đại tông môn tranh giành sứt đầu mẻ trán. Vị tỷ tỷ dịu dàng, người vốn bị cả Diệp gia coi là người phàm yếu ớt này, hóa ra lại mang trong mình huyết mạch kinh thiên động địa đến thế. Nếu tin này truyền đến Đế Kinh, e rằng cả hoàng gia cũng phải phái người tới chiêu hàng.

Diệp Tố Tố từ từ mở mắt. Đôi đồng tử của nàng giờ đây mang theo sắc xanh băng giá, linh động và sâu thẳm như đại dương dưới lớp băng vĩnh cửu. Nàng cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, mỗi hơi thở đều mang theo hơi lạnh có thể đóng băng hư không.

"Phàm nhi, tỷ... tỷ thực sự có thể tu luyện rồi sao?" Tố Tố vui mừng nhảy xuống khỏi phiến đá, nàng chưa kịp thích nghi với sức mạnh mới nên mỗi bước chân đi qua, mặt đất đều kết một lớp băng mỏng. Nàng chạy lại nắm lấy tay Diệp Phàm, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc tột cùng.

Diệp Phàm cười hiền hậu, đưa tay xoa đầu tỷ tỷ, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều: "Tỷ tỷ của đệ là người đẹp nhất, tư chất tất nhiên cũng phải là mạnh nhất thiên hạ. Từ nay về sau, kẻ nào dám hé răng nói tỷ là người phàm, đệ sẽ không chỉ cắt lưỡi mà còn cho hắn biết thế nào là địa ngục."

Niềm vui của hai chị em chưa kéo dài được bao lâu thì bỗng nhiên, tiếng trống đồng ngoài cổng Diệp gia vang lên dồn dập, từng nhịp trống như nện thẳng vào lồng ngực người nghe. Một luồng khí tức kiêu ngạo, mang theo sự áp bức tuyệt đối của cường giả Linh Hải Cảnh từ phương xa tràn tới. Luồng uy áp này như một cơn sóng thần, đi đến đâu khiến những đệ tử nhị phòng vốn dĩ đang hống hách lập tức ngã quỵ, sắc mặt trắng bệch, không thở nổi.

"Diệp Phàm! Bước ra đây nhận thư của Thánh nữ!"

Giọng nói vang dội như tiếng sấm nổ giữa trời quang, chấn động đến mức những bức tường cũ kỹ của Diệp phủ rơi rụng từng mảng vôi vữa. Diệp Phàm nheo mắt, nụ cười ấm áp trên môi biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy toàn thân. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Tới nhanh hơn ta tưởng. Tô Thanh Tuyết, ngươi thật sự không đợi nổi sao?"

Tại đại sảnh Diệp gia, không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Một nam tử mặc áo bào trắng thêu họa tiết mây bay tinh xảo của Lưu Vân Tông, hông đeo ngọc bội rồng bay đại diện cho hoàng gia Việt Quốc, đang đứng chắp tay sau lưng. Gã đứng đó, mặt hướng lên trần nhà với vẻ khinh miệt lộ rõ, coi thường tất cả những kẻ xung quanh như kiến cỏ. Diệp Nam Thiên và đám trưởng lão quỳ rạp dưới đất, trán chạm sàn, run rẩy như cầy sấy trước uy áp của sứ giả đến từ tông môn đứng đầu Việt Quốc.

"Diệp Phàm tới!"

Diệp Phàm thản nhiên vác thanh sắt rỉ đen thùi lùi trên vai, bước chân thong dong vào sảnh như đang dạo chơi trong vườn nhà mình. Đi cạnh hắn là Tố Tố với khí chất băng sương lạnh lẽo và Lạc Yên đang nắm chặt roi da, sát khí đằng đằng. Đối mặt với gã sứ giả cao ngạo, Diệp Phàm không quỳ, thậm chí còn thản nhiên ngoáy tai, nhìn gã như nhìn một con khỉ đang diễn trò hề trên sân khấu kinh thành.

"Ngươi là Diệp Phàm?" Gã sứ giả khinh khỉnh liếc nhìn bộ thanh y cũ kỹ của hắn, hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: "Thánh nữ Tô Thanh Tuyết nay đã thức tỉnh Thiên Long Thể, thiên tư tuyệt thế, được định sẵn là mẫu nghi thiên hạ, phượng hoàng của Việt Quốc. Ngươi, một kẻ phế vật bị tước đoạt linh căn ở vùng biên thùy hẻo lánh này, ngay cả tư cách nhìn gót chân nàng cũng không có. Đừng để vũng bùn của ngươi làm bẩn hào quang của nàng."

Gã rút ra một cuộn giấy vàng óng ánh, ném thẳng xuống nền đất bụi bặm, rồi thản nhiên dùng đế giày dẫm lên một cái, để lại vết chân đen bẩn thỉu ngay trên màu vàng hoàng gia:

"Đây là Hủy Hôn Thư. Thánh nữ nể tình xưa ngươi từng là vật hy sinh cho nàng, ban cho ngươi mười viên Linh thạch thượng phẩm và một viên 'Đại Hoàn Đan' coi như phí đền bù cho cái danh phận rẻ rách này. Từ nay về sau, ngươi và nàng đường ai nấy đi. Nếu dám dùng danh nghĩa hôn thê của nàng để lừa gạt, hay làm vẩn đục thanh danh của nàng, Lưu Vân Tông sẽ san phẳng cả tộc Diệp ngươi, không chừa một mống!"

Diệp Tố Tố run lên vì giận dữ, xung quanh nàng bắt đầu xuất hiện những bông tuyết li ti bay lơ lửng, bàn tay nàng vô thức kết một tầng băng mỏng. Lạc Yên thì đã không nhịn được nữa, nàng rút roi da ra, nghiến răng rít lên: "Đồ vô liêm sỉ! Lưu Vân Tông các người cướp đi tủy cốt của Diệp Phàm để tạo ra Thánh nữ giả tạo, giờ lại còn dám vác mặt tới đây sỉ nhục huynh ấy sao? Việt Quốc không có đạo lý này!"

Diệp Phàm nhìn cuộn giấy vàng bị dẫm dưới chân gã sứ giả, bỗng nhiên hắn bật cười. Tiếng cười của hắn không phải là sự tự ti, mà là sự điên cuồng, ngạo nghễ của một vị quân vương vạn kiếp trở về. Tiếng cười vang vọng làm rúng động cả đại sảnh, khiến những chén trà trên bàn vỡ tan tành.

"Mẫu nghi thiên hạ? Thiên Long Thể?"

Diệp Phàm bước lên một bước. Mỗi bước chân của hắn nặng như ngàn cân trọng thủy, khiến những viên gạch cẩm thạch dưới sàn vỡ vụn thành bột cám. Khí thế của hắn bắt đầu biến đổi, thanh sắt rỉ trên vai run rẩy phát ra tiếng gầm nhẹ như rồng ngâm hổ gầm.

"Về báo với con tiện nhân họ Tô đó. Cái tủy cốt nàng ta đang dùng, vốn là thứ rác rưởi ta vứt đi cho chó ăn cũng không thèm. Nàng ta muốn hủy hôn? Được thôi, nhưng Việt Quốc này phải ghi nhớ một điều: Không phải nàng ta bỏ ta, mà là Diệp Phàm ta... HƯU VỢ!"

Dứt lời, Diệp Phàm vung tay. Một tờ giấy trắng từ trong ngực áo bay ra, treo lơ lửng giữa không trung bởi linh lực. Hắn cắn đầu ngón tay, dùng linh lực tím sẫm hòa cùng máu tươi, viết lên hai chữ đại tự rồng bay phượng múa, mang theo sát ý vô biên: HƯU THƯ.

"Lá gan lớn lắm! Dám nhục mạ Thánh nữ, tội đáng chết vạn lần!" Gã sứ giả nổi giận lôi đình, cảm thấy uy nghiêm của tông môn bị chà đạp. Tu vi Linh Hải Cảnh tầng 5 của gã bộc phát toàn bộ, linh khí hóa thành mây mù cuồn cuộn, một chưởng mang theo sức mạnh nghìn quân vỗ thẳng về phía đầu Diệp Phàm, ý đồ muốn đập nát đầu hắn ngay tại chỗ.

"Cút cho ta!"

Diệp Phàm không dùng tay đỡ, thanh sắt rỉ trên vai hắn bỗng nhiên lóe lên một tia sáng tím đen lịm. Hắn vung một đường ngang giản đơn, một chiêu thức thô sơ đến mức không thể thô sơ hơn, nhưng lại chứa đựng kiếm ý nghịch thiên.

Xoẹt!

Một đạo kiếm khí màu tím đen xé toạc mây mù, mạnh mẽ và tuyệt đối đến mức quy luật không gian cũng như bị cắt đứt. Đạo kiếm khí trực tiếp chém đứt lìa cánh tay đang phát chưởng của gã sứ giả như cắt một miếng đậu phụ. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả bức hoành phi "Đại Việt Danh Gia" treo trang trọng giữa sảnh, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng.

"Á!!!" Gã sứ giả ôm cánh tay đứt lìa, ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ nhìn thiếu niên trước mặt: "Kiếm ý... Ngươi... ngươi là Kiếm tu? Làm sao có thể... Linh căn của ngươi đã mất, ngươi lấy gì để dưỡng kiếm!"

Diệp Phàm dẫm lên ngực gã, đôi mắt tím sẫm lạnh lùng nhìn gã như nhìn một cái xác chết không hơn không kém: "Mười viên linh thạch rách nát này, đem về lo hậu sự cho chính ngươi đi. Một tháng sau, tại Đế Kinh, trong buổi lễ sắc phong Thánh nữ, ta sẽ đích thân tới đòi lại cái xương sườn của mình. Nhớ bảo nàng ta rửa cổ cho sạch, vì thanh sắt này của ta đã nhịn uống máu quá lâu rồi!"

Hắn bồi thêm một cú đá vào đan điền của gã, khiến gã sứ giả bay thẳng ra ngoài cổng Diệp phủ như một bao tải rách, va đập vào bức tường đá vỡ vụn.

Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ, đến cả tiếng nhịp tim của các trưởng lão cũng trở nên dồn dập và rõ rệt. Diệp Nam Thiên nhìn vết nứt sâu hoắm trên sàn và vũng máu tươi, răng đánh vào nhau lập cập. Lão hiểu rằng, con rồng bị nhốt trong vực sâu bấy lâu nay, giờ đã thực sự phá tan xiềng xích, bay thẳng lên chín tầng mây. Cả Việt Quốc sắp tới sẽ không còn yên bình nữa.

Diệp Phàm quay sang nhìn Tố Tố và Lạc Yên, ánh mắt đã trở lại vẻ kiên định, ôn hòa: "Tỷ tỷ, Yên nhi, chuẩn bị hành trang. Chúng ta lên đường tới Đế Kinh."

Lạc Yên phấn khích reo lên, quên cả sự sợ hãi ban nãy trước cường giả Linh Hải Cảnh: "Hay lắm! Ta sẽ gọi xe ngựa bọc thép nhanh nhất, sang trọng nhất của Thành chủ phủ! Đế Kinh Thăng Long, chuẩn bị đón nhận cơn lốc mang tên Diệp Phàm đi!"

Diệp Phàm nhìn về phía Nam, nơi kinh thành phồn hoa ẩn chứa vô số âm mưu và kẻ thù đang vẫy gọi. Hắn vuốt ve lưỡi kiếm sắt rỉ, thầm thì trong tâm thức: "Kiếm ơi, kiếp này chúng ta lại cùng nhau nhuộm đỏ kinh thành một lần nữa rồi. Lần này, không chỉ là đòi nợ, mà là lật đổ cả bầu trời."