Sau khi phế đi cánh tay của sứ giả Lưu Vân Tông ngay tại đại sảnh, Diệp Phàm không hề có ý định nán lại dù chỉ một giây để chờ đợi sự trả thù từ nhị phòng hay nghe những lời phân trần giả tạo. Hắn hiểu rõ quy tắc tàn khốc của thế giới này: tin tức về một "phế vật" đột ngột trỗi dậy, lại còn nhục mạ Thánh nữ bằng Hưu Thư, sẽ truyền đi nhanh hơn cả gió bão. Những kẻ muốn lấy đầu hắn để nịnh bợ Tô Thanh Tuyết hay đoạt lấy bí mật tu luyện của hắn sẽ kéo đến như ruồi kiến đánh hơi thấy mật ngọt.
"Tỷ tỷ, Yên nhi, đi thôi. Con đường này, chúng ta không đi bằng xe ngựa sang trọng để che mắt thế gian, mà chúng ta sẽ đi bằng kiếm. Kẻ nào chắn đường, kẻ đó chết!"
Diệp Phàm vác thanh sắt rỉ bước ra khỏi cổng Diệp phủ. Gió lạnh của buổi chiều tà thổi tung tạt áo thanh y đơn bạc, bóng dáng hắn đổ dài trên con đường đất của Thanh Vân Trấn, đơn độc nhưng mang một uy áp khiến không ai dám nhìn thẳng. Hắn không hề ngoái đầu nhìn lại cái nơi đã sỉ nhục, giam cầm và coi thường mình suốt ba năm qua lấy một lần. Với hắn, Diệp gia ở đây quá nhỏ bé, mục nát và đầy rẫy những linh hồn hèn nhát, không đáng để hắn bận tâm dù chỉ là một cái liếc mắt. Sự ràng buộc huyết thống cuối cùng đã thực sự đứt đoạn theo tiếng thét thê lương của gã sứ giả kia.
Vừa ra khỏi trấn mười dặm, con đường dẫn về phía Đế Kinh bắt đầu đi sâu vào hẻm núi Đoạn Hồn - nơi địa thế hiểm trở với những vách đá dựng đứng che khuất ánh mặt trời, vốn là thiên đường của những kẻ giết người thuê và những thế lực ngầm. Không khí bỗng chốc đặc quánh lại, tiếng chim chóc im bặt một cách bất thường, thay vào đó là mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ phía rừng trúc xanh ngắt hai bên đường, nơi những bóng đen đang ẩn nấp.
"Ra đi, núp như chuột cống trong hang tối thế không thấy mệt sao? Sát ý của các ngươi đối với ta mà nói, nồng nặc đến mức muốn nôn mửa."
Diệp Phàm dừng bước, thản nhiên lấy bình rượu ra nhấp một ngụm lớn. Gương mặt hắn dưới ánh chiều tà hiện rõ vẻ bình thản đến cực điểm, hoàn toàn ngó lơ áp lực kinh người từ mười mấy luồng sát khí đang khóa chặt lấy tử huyệt của mình.
Vút! Vút! Vút!
Mười hai bóng đen mặc giáp nhẹ đen tuyền, tay lăm lăm trường đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo nhảy ra chặn mọi đường lui. Kẻ dẫn đầu là một gã mặt sẹo dữ tợn với vết sẹo dài chạy dọc từ trán xuống cằm, trên ngực áo thêu hình một con đại bàng đen đang vỗ cánh - sát thủ của Hắc Bàng Bang, băng nhóm khét tiếng chuyên làm những việc bẩn thỉu cho các đại thế lực ở Đế Kinh. Tu vi của gã đã đạt tới Linh Hải Cảnh tầng 6, một con số đủ để xưng hùng xưng bá ở cái trấn nhỏ hẻo lánh này.
"Diệp Phàm, có kẻ ở kinh thành bỏ ra một vạn linh thạch thượng phẩm để mua cái đầu của ngươi. Ngoan ngoãn nộp mạng, ta sẽ cho tỷ tỷ ngươi và vị tiểu thư Thành chủ đây một cái chết nhẹ nhàng, hoặc... một đêm sung sướng trước khi xuống hoàng tuyền để bầu bạn với ngươi." Gã mặt sẹo liếm lưỡi đao, ánh mắt dâm tà quét qua lồng ngực đầy đặn của Lạc Yên, kẻ vừa được "nâng cấp" nhờ dược lực của Diệp Phàm.
Lạc Yên giận đến run người, bàn tay nàng nắm chặt lấy roi da đến mức nổi gân xanh, linh lực màu đỏ rực bắt đầu bùng phát. Nhưng Diệp Phàm đã đưa tay ngăn lại, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng vĩnh cửu.
"Yên nhi, đứng sau lưng tỷ tỷ ngươi. Xem cho kỹ, đây mới thực sự là cách dùng kiếm để nghịch chuyển thiên mệnh, sát phạt chúng sinh."
Diệp Phàm bước lên một bước, thanh sắt rỉ trong tay bỗng nhiên rung lên bần bật như cảm nhận được sự khao khát máu thịt của chủ nhân sau vạn năm phong ấn. Từng lớp rỉ sét dày đặc bắt đầu bong ra từng mảng, rơi rụng xuống đất, để lộ ra lưỡi kiếm đen tuyền, sâu thẳm như hố đen vũ trụ, có thể nuốt chửng mọi ánh sáng chiếu vào.
Một luồng sát khí đặc quánh như chất lỏng màu tím đen phun trào từ cơ thể Diệp Phàm, khiến nhiệt độ xung quanh hẻm núi Đoạn Hồn đột ngột giảm xuống mức đóng băng. Những lá trúc đang rơi giữa chừng bỗng chốc bị đông cứng rồi vỡ vụn thành những hạt bụi li ti.
"Chết đi!" Gã mặt sẹo gầm lên kinh hoàng để xua tan nỗi sợ hãi đang dâng trào trong tim. Mười hai tên sát thủ cùng lúc lao vào, đao quang kiếm ảnh mang theo kịch độc đan xen thành một tấm lưới tử thần khóa chặt không gian.
Diệp Phàm không tránh, cũng không thủ. Hắn chỉ nhẹ nhàng xoay cổ tay, vung kiếm theo một quỹ đạo huyền bí.
"Nghịch Mệnh Kiếm Chiêu Thứ Nhất: Táng Thiên!"
Xoẹt!
Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang rực rỡ như các tu sĩ thông thường. Chỉ có một tiếng xé rách vải vóc ghê người và một gợn sóng màu tím đen lan tỏa một cách chậm rãi nhưng mang theo sức mạnh tuyệt đối. Gợn sóng đó đi qua đến đâu, trường đao gãy nát đến đó, hộ thân linh lực của sát thủ tan rã như tuyết gặp lửa than.
Mười hai tên sát thủ khựng lại giữa không trung, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ không tin nổi. Một giây sau, mười hai cái đầu đồng loạt rơi xuống đất như những quả chín rụng. Máu tươi từ cổ phun cao ba thước, nhuộm đỏ cả một vùng rừng trúc vốn dĩ xanh ngắt. Diệp Phàm vẫn đứng đó, tà áo không dính lấy một giọt máu, thanh kiếm trong tay vẫn đen kịt, lạnh lẽo đến ghê người.
"Yếu. Quá yếu. Rác rưởi của Việt Quốc thì mãi vẫn là rác rưởi, dù có mặc thêm giáp sắt cũng không che đậy được sự hèn nhát." Diệp Phàm lắc đầu khinh bỉ, rồi quay sang nhìn gã mặt sẹo lúc này đang ngã ngồi dưới đất, quần đã ướt đẫm nước tiểu vì kinh hãi tột độ. Gã không thể tin được, một kẻ mang tiếng phế vật mất linh căn lại có thể một chiêu diệt gọn mười hai cao thủ.
"Ngươi... ngươi là quỷ! Linh Khí Cảnh không thể có kiếm ý mạnh như vậy! Đây là yêu thuật!" Gã mặt sẹo lắp bắp, cố gắng lùi lại bằng cả tay và chân.
Diệp Phàm bước tới, dẫm nát bàn tay đang cầm đao của gã, nghiền mạnh xuống nền đá cứng cho đến khi tiếng xương gãy vụn vang lên giòn giã: "Về báo với chủ tử của ngươi, dù là Hắc Bàng Bang hay là con tiện nhân họ Tô, cứ phái những kẻ mạnh nhất đến. Ta ghét nhất là phải giết loại rác rưởi này, vì máu bẩn của chúng làm bẩn thanh kiếm của ta."
Dứt lời, hắn vung kiếm một đường nhẹ nhàng. Một đạo kiếm khí mảnh như sợi tơ trực tiếp chẻ đôi gã mặt sẹo từ đỉnh đầu xuống. Một chiêu phân thây, tàn khốc đến cực điểm, khiến cả hẻm núi Đoạn Hồn chìm trong sự im lặng chết chóc.
Lạc Yên và Diệp Tố Tố đứng phía sau, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không khỏi rùng mình trước sự lạnh lẽo này. Đây không còn là người em trai, người bạn hay cợt nhả mà họ biết. Trước mặt họ là một vị Sát Thần thực thụ, kẻ coi mạng người như cỏ rác khi chạm đến nghịch lân của mình.
Diệp Phàm thu kiếm, sát khí biến mất trong nháy mắt như chưa từng tồn tại, hắn trở lại vẻ lười biếng vốn có. Hắn quay lại, nụ cười vô sỉ lại hiện trên môi: "Đi thôi, phía trước có một trạm dừng chân ven đường. Đệ nghe nói ở đó có món thịt dê nướng trứ danh của Việt Quốc, chúng ta vừa ăn vừa đợi đám 'ruồi nhặng' tiếp theo tới nộp mạng cho đủ bộ."
Suốt dọc đường ba trăm dặm tiến về phía Đế Kinh, Diệp Phàm đã trải qua không dưới mười trận phục kích lớn nhỏ. Từ những toán cướp đường khét tiếng cho đến những cao thủ ẩn danh của các đại gia tộc muốn lập công với Lưu Vân Tông. Nhưng tất cả đều có chung một kết cục: Đầu lìa khỏi cổ, thần hồn tiêu tán trước khi kịp nhận ra mình đã chết như thế nào.
Mỗi một nơi hắn đi qua, thây chất thành núi, máu chảy thành sông. Danh tiếng "Phế vật Diệp gia" hoàn toàn bị xóa sổ khỏi bản đồ Việt Quốc. Thay vào đó, giới tu chân bắt đầu truyền tai nhau về một kẻ mang theo thanh sắt đen, thanh y phiêu dật, đi đến đâu là tử thần theo đến đó. Người ta bắt đầu gọi hắn bằng cái tên đầy run sợ: Hắc Kiếm Lang Quân.
Phần 4: Trước cổng Đế Kinh - Lời tuyên chiến của Kẻ Nghịch Mệnh
Khi bóng dáng của Đế Kinh hiện ra dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như bị nhuộm bởi máu, Diệp Phàm dừng bước. Những bức tường thành cao vút, uy nghiêm được xây dựng bằng linh thạch nghìn năm hiện ra trước mắt. Nơi đây là trung tâm quyền lực của Việt Quốc, cũng là nơi ba năm trước, hắn bị Tô Thanh Tuyết lừa gạt, bị tước đi tủy cốt một cách đau đớn và bị đuổi đi như một con chó rách trong đêm mưa lạnh giá.
Hắn nhìn lên cổng thành khắc hai chữ "Việt Quốc" hùng tráng, ký ức về cơn đau thấu xương khi tủy cốt bị rút ra từng chút một lại hiện về rõ mồn một. Hắn không thấy hận, hắn chỉ thấy một sự hưng phấn tột độ khi sắp được đòi lại món nợ này bằng cả mạng sống của đối phương.
"Tô Thanh Tuyết, ta tới rồi đây. Cái xương sườn của ta, ngươi dùng trong ba năm qua có thấy đau buốt mỗi khi trời trở lạnh không? Có thấy hổ thẹn khi đứng trên đỉnh cao bằng xương máu của người khác không?"
Diệp Phàm ngửa cổ uống cạn bầu rượu cuối cùng, ném mạnh bình sứ xuống nền đá của cổng thành tan tành như một lời tuyên chiến chính thức. Hắn không thèm nhìn đám lính canh đang run rẩy, hiên ngang bước vào cổng thành Đế Kinh, để lại sau lưng một con đường máu kéo dài từ Thanh Vân Trấn đến tận chân thành.
Lạc Yên và Tố Tố nhìn bóng lưng cao lớn ấy, trong lòng họ biết rõ: Đêm nay, Đế Kinh sẽ không thể ngủ yên. Một cơn lốc mang tên Diệp Phàm sẽ thổi bay tất cả những trật tự cũ kỹ và thối nát của vương triều này, dùng máu để viết lại hai chữ: NGHỊCH MỆNH.