Cuộc Gặp Gỡ Sắp Đặt
Để thuận lợi tiếp cận Nghiêm Tri Uyên, tôi thậm chí đã dày công sắp đặt một vở kịch.
Trước cửa quán bar với ánh đèn mê ly, tôi ngã ngồi trước đầu xe anh, trên chiếc cổ trắng ngần và cánh tay đầy những vết thương bầm tím. Trước khi hai gã đàn ông đang c.h.ử.i bới ầm ĩ phía sau kịp đuổi tới, tôi làm ra vẻ đáng thương, cầu cứu người đàn ông trong xe.
"Cầu xin chú, đưa tôi về nhà với."
Ánh đèn pha sáng quắc chiếu tới, tôi theo bản năng nhắm mắt lại. Giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên: "Lên xe."
Tôi cúi đầu, trong khoảnh khắc mái tóc dài rũ xuống che khuất gò má, tôi nhanh ch.óng nhếch môi cười, sau đó kéo cửa xe, ngồi vào ghế phụ lái. Anh nghiêng đầu, thản nhiên liếc nhìn tôi một cái: "Cần tôi giúp cô báo cảnh sát không?"
"Đừng..." Tôi ôm lấy vai, co rúm người lại trên chiếc ghế da, giọng nói run rẩy: "Tôi sợ bọn họ ra tù rồi sẽ tìm tôi gây phiền phức..."
Ngón tay thon dài, trắng trẻo của anh khẽ co lại, gõ nhẹ lên vô lăng, dường như có chút mất kiên nhẫn: "Địa chỉ nhà cô, tôi đưa cô về."
Tiếng thút thít của tôi khẽ khựng lại.
"Bố mẹ tôi đều mất rồi, tôi không còn nhà nữa." Tôi dè dặt nhìn anh: "Chú ơi, có thể cho tôi đến nhà chú tá túc một đêm được không?"
Anh im lặng một lát, hất cằm về phía tôi một cách hờ hững: "Dây an toàn, thắt vào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên đường lái xe về nhà Nghiêm Tri Uyên, tôi tựa đầu vào cửa sổ, dùng khóe mắt len lén quan sát anh. Đường nét khuôn mặt anh vốn đã thâm trầm, lúc này dưới ánh đèn trần xe mờ ảo lại càng khiến góc nghiêng thêm phần sắc sảo. Đuôi mắt hơi dài luôn xếch lên, trông có vẻ dịu dàng đa tình, nhưng khi tập trung làm việc lại toát lên vẻ lạnh lùng xa cách. Tôi ngắm nhìn anh, nhất thời ngẩn ngơ.
hằng nguyễn
Lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt này là ở tiệc sinh nhật của chị gái anh, Nghiêm Nhĩ Mộng. Nghiêm Nhĩ Mộng là bà mẹ kế "tiểu tam" leo lên chính thất của tôi, đứa con gái năm tuổi của bà ta là em gái cùng cha khác mẹ với tôi.
Tôi đã lừa Nghiêm Tri Uyên —— mẹ tôi bệnh mất rồi, nhưng bố tôi hiện giờ vẫn đang sống sờ sờ ra đó. Không chỉ vậy, ông ta còn muốn chính thức cưới "tiểu tam" Nghiêm Nhĩ Mộng vào cửa.
Tháng trước, trong tiệc sinh nhật của Nghiêm Nhĩ Mộng, tôi đã cải trang trà trộn vào và nhìn thấy Nghiêm Tri Uyên. Qua cuộc trò chuyện của anh và bà ta, tôi biết anh chính là em trai ruột kém Nghiêm Nhĩ Mộng sáu tuổi. Khi anh đi về phía cửa, tôi cố tình đi lướt qua vai anh.
"Xin lỗi."
Giọng nói lạnh nhạt vang lên bên tai, tôi nghiêng đầu nhìn sang, đúng lúc nhìn thấy nốt ruồi nhỏ bên cạnh yết hầu anh, nổi bật trên làn da trắng lạnh, gợi lên vẻ quyến rũ c.h.ế.t người.
Dục vọng và lòng trả thù cùng lúc trỗi dậy, chính vào khoảnh khắc đó, tôi bỗng hạ quyết tâm.
"Đến rồi."
Giọng nói lạnh nhạt quen thuộc của Nghiêm Tri Uyên đột ngột kéo tôi từ trong ký ức trở về thực tại. Tôi vội vàng điều chỉnh lại biểu cảm, duy trì dáng vẻ đáng thương theo anh xuống xe. Thang máy đi thẳng lên trên, dừng lại ở tầng cao nhất - tầng 32.