"Mèo Hoang Nhỏ" và Những Toan Tính
Tôi đã ở nhà Nghiêm Tri Uyên được ba ngày.
hằng nguyễn
Ba ngày trôi qua, căn hộ cao cấp rộng rãi của anh trở thành chiến trường thầm lặng của riêng tôi. Ngay ngày hôm sau, khi anh định làm thủ tục đưa tôi rời đi, tôi đã vội vàng ôm lấy cái đầu gối vẫn còn vết trầy xước, nặn ra vài giọt nước mắt đầy tủi thân. Tôi kể cho anh nghe một câu chuyện đầy bi kịch về một cô gái không còn nơi nương tựa: bố mẹ đều mất, tài sản bị người thân chiếm đoạt, phải tự mình vừa đi học vừa làm để trang trải học phí, lại còn bị bạn cùng phòng cô lập, tẩy chay vì hoàn cảnh nghèo khó.
Nghiêm Tri Uyên im lặng lắng nghe. Anh ngồi đó, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả màn đêm, nhìn tôi chằm chằm như thể muốn soi thấu từng lớp mặt nạ mà tôi đang dựng lên. Ánh nhìn ấy sắc bén đến mức khiến tôi – kẻ vốn đã quen với những lời dối trá – cũng phải thấy chột dạ. Tôi cúi đầu, mái tóc dài rũ xuống che đi gò má đang đỏ bừng, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, biến mất trong không gian tĩnh mịch của phòng khách.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng anh khẽ thở dài, rồi đứng dậy, giọng nói nhạt nhẽo nhưng không còn sự lạnh lùng xua đuổi: "Đã như vậy thì cô ở lại thêm vài ngày đi."
Anh còn đưa cho tôi một chiếc chìa khóa dự phòng. Hành động đó, trong mắt tôi, chính là chiến thắng đầu tiên.
Trong những ngày đó, tranh thủ lúc Nghiêm Tri Uyên đi làm, tôi về lại ký túc xá trường để thu dọn những món đồ cần thiết. Khi cô bạn cùng phòng thuận miệng hỏi: "Hai hôm nay cậu về nhà ở hả?", tôi chỉ nhếch môi cười. Nhà sao? Tôi còn nhà để về nữa không? Tôi cười châm biếm đáp lại: "Không, tớ chỉ đến nhà một người chú ở nhờ một thời gian thôi."
Buổi tối, khi Nghiêm Tri Uyên đang tập trung xử lý công việc trong thư phòng, tôi quyết định thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch. Tôi giả vờ mang nước cho anh, cố tình đi đứng loạng choạng để rồi ngã sõng soài xuống sàn. Ly thủy tinh trên tay vỡ tan tành, những mảnh vỡ sắc nhọn văng tung tóe.
"Đau quá..." Tôi khẽ rên rỉ, âm thanh đủ để anh nghe thấy sự đau đớn giả tạo của mình.
Nghiêm Tri Uyên gần như bật dậy, sải bước đi tới trước mặt tôi. Anh lo lắng hỏi: "Có sao không?"
Tôi ngước đôi mắt rưng rưng lệ nhìn anh, nũng nịu: "Đau lắm, không đứng dậy nổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh không nói gì thêm, chỉ thở dài một cái rồi cúi người, đưa tay bế bổng tôi lên. Cảm giác được lòng bàn tay rắn chắc của anh bao bọc lấy cơ thể khiến tim tôi đập lỗi nhịp. Anh đặt tôi xuống giường, giọng hơi nghiêm khắc: "Sao đi đứng kiểu gì mà ngã ra nông nỗi này? Hèn gì tên là Kiều Kiều."
Anh định đứng dậy rời đi, nhưng tôi nhanh hơn, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, cố tình để hơi thở mình phả vào tai anh. Tôi đã xức loại nước hoa mang hương thơm quyến rũ nhất, chuẩn bị kỹ lưỡng cho giây phút này. Nghiêm Tri Uyên khựng lại, ánh mắt anh lộ rõ vẻ hiểu thấu ý đồ, nhưng anh từ chối một cách thẳng thừng: "... Cô nhóc đừng có nghĩ nhiều. Tôi cho em ở lại nhà tôi không phải vì chuyện này."
Tôi không buông tha, ghé sát vào tai anh, thì thầm: "Tôi không phải cô nhóc. Nghiêm Tri Uyên, tôi đã trưởng thành từ lâu rồi."
"Lâm Kiều Kiều!" Anh quát khẽ, ánh mắt phủ một tầng lạnh lẽo xa cách. Bầu không khí đông cứng lại. Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa cứu vãn sự bẽ bàng của tôi. Anh buông tay, khôi phục lại vẻ thản nhiên thường ngày rồi bước ra ngoài.
Cửa thư phòng khép hờ, tôi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Nghiêm Nhĩ Mộng. Bà ta hoài nghi về sự xuất hiện của tôi. Nghiêm Tri Uyên, với giọng điệu không chút cảm xúc, đáp trả: "Tôi nuôi một con mèo hoang nhỏ. Mới về nhà nên còn rất sợ người lạ."
Sau khi tiễn khách, anh quay lại. Tôi nắm lấy cổ tay anh, hỏi về người phụ nữ đó. Trong khoảnh khắc gần gũi, tôi cảm nhận được sự ấm nóng từ mạch đập nơi cổ tay anh. Thấy tai anh lướt qua một vệt đỏ, tôi không nhịn được mà trêu đùa, nhưng anh lập tức rút tay lại, cảnh cáo: "Em vẫn còn là một cô nhóc."
Tôi chớp mắt ngây thơ: "Tôi chỉ lỡ tay chạm vào thôi mà."
Nghiêm Tri Uyên cười nhạt, cúi người ghé sát mặt tôi. Tôi nhắm mắt, chờ đợi điều gì đó, nhưng anh chỉ dừng lại ở khoảng cách cực gần, thì thầm: "Em đang mong chờ lắm sao?"
Sự xấu hổ xen lẫn giận dỗi khiến tôi liều lĩnh rướn người, hôn chụt lên môi anh một cái. Mùi bạc hà thanh mát ùa vào. Tôi vội vàng chạy biến về phòng, khóa c.h.ặ.t cửa. Đêm đó, trái tim tôi đập thình thịch không yên. Sáng hôm sau, thấy dưới mắt Nghiêm Tri Uyên cũng hiện lên màu xanh đen nhàn nhạt, tôi nhận ra, mình đã thực sự len lỏi vào giấc ngủ của người đàn ông này.