Nghiêm Tiên Sinh, Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn

Chương 13



Những Mảnh Vỡ Của Sự Thật

Tôi dọn về ký túc xá ở lại, cố gắng trốn tránh thực tại trong căn phòng chật hẹp, ngột ngạt này. Bạn cùng phòng thấy tôi quay về thì vô cùng ngạc nhiên: "Lâm Tinh? Chẳng phải cậu đến nhà chú cậu ở rồi sao?"

"Chẳng phải sắp thi rồi sao, tớ về đây ở tạm hai tuần." Tôi cố tình lờ đi cơn đau nhói trong tim khi cái tên "Nghiêm Tri Uyên" vô tình được nhắc đến. "Đợi thi xong tớ sẽ dọn về."

Tôi ngồi lật sách, nhưng chữ nghĩa trong đầu chỉ là một mớ hỗn độn. Nghiêm Tri Uyên đã xé bỏ tấm màn che đậy của Nghiêm Nhĩ Mộng. Sau khi Lâm Tiến và Lâm Thanh Nguyệt làm xét nghiệm quan hệ huyết thống, sự thật phũ phàng đã khiến hai mẹ con họ bị đuổi khỏi nhà họ Lâm. Những gì họ nhận lại chỉ là sự đổ vỡ. Người đàn ông tên Lư Ninh – kẻ đã khiến Nghiêm Nhĩ Mộng sảy t.h.a.i và gây ra bao sóng gió – cũng không còn giá trị lợi dụng. Khi công ty suýt sụp đổ, Nghiêm Tri Uyên đã xuất hiện, thu mua cổ phần và trở thành người nắm quyền lực tối thượng.

Lâm Tiến tìm đến trường tôi vào một buổi chiều muộn. Ánh nắng xiên qua rừng sam, đổ xuống những vệt bóng dài hắt hiu trên mặt đất. Ông ta giờ đây trông già đi chục tuổi, mái tóc điểm bạc, tấm lưng còng xuống vì gánh nặng. Ông ta run rẩy nhìn tôi: "Kiều Kiều, dọn về nhà ở đi, bố giờ chỉ còn mình con..."

Tôi im lặng. Nhìn ông ta, tôi chỉ thấy hình ảnh mẹ nằm trên giường bệnh trắng bệch, nhớ lại những cái tát giáng xuống mặt mình, và cả sự tàn nhẫn khi ông ta chèn ép tôi để nhường chỗ cho mẹ con Nghiêm Nhĩ Mộng. Tôi vĩnh viễn không thể tha thứ, cũng vĩnh viễn không thể quên. Tôi quay lưng, bỏ mặc ông ta lại phía sau.

Mấy ngày sau đó, lịch thi dày đặc khiến tôi bận tối tăm mặt mũi. Nhưng điều khiến tôi kiệt quệ hơn cả là những lời đồn thổi trong khoa. Mọi người nói Lâm Tinh khoa Tự động hóa bị một người đàn ông giàu có bao nuôi. Tôi dường như không thể chối cãi, cũng lười biện minh. Mọi thứ về Nghiêm Tri Uyên đã tiêu hao toàn bộ sức lực của tôi. Chỉ cần cái tên ấy xuất hiện trong tâm trí, bao nhiêu ký ức hỗn độn lại ùa về, giằng xé lòng tôi.

Hứa Tự Sâm tìm tôi trên Wechat, than phiền rằng sếp Nghiêm dạo này tâm trạng không tốt. Tôi lặng lẽ trả lời: "Tôi và Nghiêm Tri Uyên chia tay rồi, sau này không cần gánh tôi nữa đâu."

Sau khi thi xong, tôi bình tĩnh suy nghĩ lại. Thật ra, có nhiều chi tiết chứng tỏ anh đã sớm biết tôi lừa dối, nhưng anh vẫn bao dung cho tôi. Bạn cùng phòng khuyên tôi đăng bài thanh minh vì đó là chú ruột, nhưng tôi chỉ lắc đầu. Kết quả, chỉ một giấc ngủ trưa tỉnh dậy, mọi lời đồn đã đảo chiều. Trường đăng bài thanh minh, khẳng định gia thế tôi sung túc, chiếc Bentley kia là của gia đình tôi, kèm theo ảnh chụp màn hình gần một nửa cổ phần công ty Minh Lâm đứng tên tôi.

Tôi sững sờ. Minh Lâm là tâm huyết của mẹ tôi. Tại sao tôi lại có cổ phần? Một hình ảnh lóe lên trong đầu: buổi tối hôm đó, khi tôi say khướt bên chai rượu vang, anh đã dỗ dành tôi ký tên lên những tờ giấy. Đó là thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần và giấy chứng nhận góp vốn!

Tôi c.ắ.n môi, gọi cho anh. Điện thoại reo hai tiếng, anh bắt máy: "Kiều Kiều?"

"Tại sao cổ phần công ty lại đứng tên tôi? Văn bản đó là gì?"

Nghiêm Tri Uyên thừa nhận rất sảng khoái: "Là thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần. Quy trình sắp hoàn tất rồi, tuần sau em đến dự đại hội cổ đông nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tôi không cần sự bố thí của chú!" Tôi tức giận.

"Không phải bố thí, Kiều Kiều. Đây vốn dĩ là đồ của em. Nếu mẹ em còn sống, sớm muộn gì cũng để lại cho em, tôi chỉ là vật quy nguyên chủ thôi." Anh ngừng lại một chút, giọng trầm xuống: "Kiều Kiều, sinh nhật vui vẻ."

Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi. Giọng nói ấy dịu dàng như ánh trăng, khiến bao ký ức về thời gian chung sống ùa về. Tôi lạc lối giữa diễn xuất và chân tình, không còn phân biệt được nữa.

"Chú chắc chắn tôi sẽ gọi cho chú đến thế sao?"

"Không, tôi chỉ đang đợi. Không đợi được cũng không sao."

Âm cuối của anh trầm xuống, ẩn chứa sự mất mát. Tim tôi đập mạnh, hốc mắt cay xè. Sau một hồi im lặng, anh mở lời: "Thi xong rồi thì dọn về đi."

hằng nguyễn

Tôi bị giọng nói của anh mê hoặc, nhưng lý trí cuối cùng đã níu tôi lại. Tôi cố làm giọng lạnh lùng: "Chú nghĩ tôi còn có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao? Tôi sẽ không dọn về nữa đâu. Ngày mai tôi qua thu dọn hành lý."

"Em định đi đâu?"

"Tôi về nhà của tôi."

Nghiêm Tri Uyên im lặng giây lát, rồi đáp đầy ôn hòa: "Được, vậy ngày mai tôi đến đón em qua đó."

Lời khẳng định ấy khiến tôi nghẹn lời. Tôi biết, mình không thể chạy thoát khỏi người đàn ông này, dù là về mặt tài sản hay trái tim. Đêm nay, tôi lại một lần nữa rơi vào những toan tính về một tương lai có anh.