Bình Minh Sau Giông Bão
Sáng hôm sau, khi tôi bước xuống lầu, chiếc Bentley màu đen quen thuộc của Nghiêm Tri Uyên đã đỗ sẵn bên dưới tự bao giờ. Ánh nắng sớm mai hắt qua lớp kính xe, phản chiếu hình bóng người đàn ông đang tựa mình vào cửa xe, tay cầm một điếu t.h.u.ố.c chưa châm. Tôi mở cửa ghế sau, lặng lẽ ngồi vào. Hai tuần xa cách dường như đã bào mòn đi chút sức sống trên gương mặt anh, khiến anh có vẻ gầy đi đôi chút. Thế nhưng, khi chạm phải ánh nhìn của tôi, vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự dịu dàng trọn vẹn, chân thành đến mức khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi thắt lại.
Cứ như thể... những đớn đau, những toan tính, những màn kịch lừa dối trong quá khứ chưa từng xảy ra. Chúng tôi vẫn giống như hai người xa lạ, nhưng lại mang trong mình những sợi dây liên kết không thể cắt rời. Mắt tôi cay xè, tôi quay mặt ra ngoài cửa sổ, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể: "Lái xe đi."
Suốt quãng đường đến nhà Nghiêm Tri Uyên, không gian trong xe đặc quánh sự im lặng. Đến nơi, tôi tự mình vào phòng ngủ phụ thu dọn đồ đạc. Mùi hương bưởi quen thuộc vương vấn nơi ch.óp mũi, hòa quyện với chút mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng còn sót lại trong không khí, tạo nên một bầu không khí lười biếng khiến người ta dễ dàng đắm chìm và đ.á.n.h mất lý trí. Từng món đồ tôi chạm vào đều chứa đựng ký ức: đêm mưa anh tìm thấy tôi lang thang ngoài đường, đêm anh say rượu suýt nữa tôi đã đạt được mục đích, và cả câu nói "Em có thể hoàn toàn coi nơi này là nhà của mình" vẫn còn văng vẳng bên tai.
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc váy voan màu xanh bạc hà trong tay, cố ngăn dòng nước mắt chực trào. Đúng lúc đó, giọng nói trầm thấp của Nghiêm Tri Uyên bỗng vang lên sau lưng: "Năm xưa mẹ của Nghiêm Nhĩ Mộng mất tích, chị ta bị bố tôi cưỡng ép đưa về nhà tôi. Tháng thứ hai, chị ta đã mặc váy hai dây chui vào phòng tôi, trốn trong chăn của tôi..."
Động tác của tôi khựng lại, cả người cứng đờ. Anh dựa vào cửa sổ, kể lại quá khứ đầy rẫy sự thối nát của gia đình mình, về việc người bố quyền lực luôn chèn ép mẹ anh vì người phụ nữ khác. Tôi quay lại, thấy anh đang dụi điếu t.h.u.ố.c vào gạt tàn. Dưới ánh nắng rực rỡ của trưa hè, làn da anh trở nên trong suốt, đồng t.ử màu hổ phách nhạt ánh lên vẻ chân thành đến nao lòng.
"Tôi quen mẹ em từ sớm. Nếu không vì tôi, Nghiêm Nhĩ Mộng cũng không có cơ hội tiếp cận bố em. Tôi luôn áy náy với em. Ngày em chặn xe tôi, tôi đã nhận ra em rồi. Tôi để em lên xe, không phải vì muốn lợi dụng, mà vì tôi nhìn thấy hình bóng mình của mười năm trước ở em. Tôi chỉ không muốn em đi vào vết xe đổ của tôi."
Từng lời của anh như dòng nước ôn hòa, thẩm thấu vào trái tim vốn đã đầy vết sẹo của tôi. Tôi nhớ về buổi tối anh kiên nhẫn bôi t.h.u.ố.c cho đầu gối tôi, nhớ về sự rung động bắt đầu từ khoảnh khắc dịu dàng đó. Hồi lâu sau, tôi mới tìm lại được giọng nói: "Vậy tại sao chú không nói mình đã sớm biết tôi là ai?"
"Bởi vì em không định nói với tôi." Anh nhìn sâu vào mắt tôi, đầy thấu hiểu: "Tôi cho em rất nhiều cơ hội để thành thật, nhưng em luôn chọn cách giấu giếm. Có lẽ em còn quá cảnh giác, chưa tin vào tấm lòng của tôi. Tôi đã tự nhủ cứ từ từ thôi, đợi mọi chuyện lắng xuống sẽ nói tất cả. Nhưng em lại đột ngột về nhà đối mặt với sự thật mà chưa chuẩn bị tâm lý..."
Lớp vỏ lạnh lùng tôi cố công xây dựng vỡ tan tành. "Tấm lòng gì cơ?" – Tôi hỏi, giọng run run.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tôi biết em không có cảm giác an toàn, nên bây giờ, tôi m.ổ x.ẻ trái tim tôi cho em xem." Anh tiến lại gần, gương mặt lạnh lùng bỗng trở nên chân thành lạ thường: "Kiều Kiều, tôi thích em."
Vòng tay ấm áp từ phía sau ôm lấy tôi, siết c.h.ặ.t lấy eo. Hơi thở nóng ấm phả vào tai khiến tôi nhột nhạt, rụt cổ lại. Anh thì thầm: "Đừng dọn đi nữa, được không?"
Không khí tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả nhịp tim của chính mình. Tôi siết c.h.ặ.t chiếc váy voan trong tay, rồi sau một hồi lâu, khẽ đáp: "... Được."
Sau này, tôi ỷ được chiều mà sinh hư, thỉnh thoảng lại trêu chọc anh: "Đàn ông hai mươi tám tuổi rồi, sao lúc tỏ tình cứ như nam sinh đại học thế? Ấu trĩ." Nghiêm Tri Uyên chỉ thở dài, kéo tôi vào lòng: "Xin lỗi nhé, sống hai mươi tám năm mới thích một người như vậy, không có kinh nghiệm, lần sau sẽ tiến bộ." Tôi trừng mắt: "Chú còn muốn có lần sau?" Anh nhìn tôi nhếch môi, không nói gì, ánh mắt đầy ẩn ý khiến mặt tôi nóng ran.
Chúng tôi cứ thế bắt đầu những ngày tháng êm đềm. Anh không còn che giấu tình cảm, còn tôi, tôi nhận ra mình đã không còn lý do gì để rời xa người đàn ông này. Mọi kế hoạch trả thù, mọi toan tính ban đầu đều tan biến trước sự chăm sóc tỉ mỉ của anh.
hằng nguyễn
Đêm đó, Nghiêm Tri Uyên ôm tôi ngủ. Tôi thì thầm trong mơ màng: "Cuối tuần sau, chú đi cùng em đến nghĩa trang thăm mẹ nhé. Em muốn nói với bà ấy là Kiều Kiều bây giờ có người chăm sóc rồi, không cần lo lắng nữa..." Nước mắt tôi trào ra, anh nhẹ nhàng lau đi, đặt lên mắt tôi một nụ hôn chúc ngủ ngon.
"Được, mọi chuyện đều có tôi rồi."
Trong mơ, mẹ tôi và Lâm Tiến thay phiên xuất hiện, cuối cùng đều dần dần đi xa, để lại tôi hoang mang giữa chốn không người. Đúng lúc ấy, một người bỗng xuất hiện, nắm lấy tay tôi. Tôi ngẩng đầu lên, khuôn mặt của Nghiêm Tri Uyên hiện rõ trong làn sương mờ ảo, ấm áp và vững chãi. Tôi biết, từ nay về sau, cuộc đời tôi đã có người nắm giữ, và nỗi sợ hãi cuối cùng đã vĩnh viễn bị xóa nhòa.