Phát điên?
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Ngu An Ca nhíu c.h.ặ.t lông mày, bước xuống khỏi xe ngựa.
Phủ Hằng Thân Vương vốn dĩ nằm khá gần phủ Đại hoàng t.ử, hôm nay đại tiệc thọ thần của Đại hoàng t.ử người đến nườm nượp như đi hội, khó tránh khỏi có vài vị quan viên phải đi ngang qua phủ Hằng Thân Vương.
Hằng Thân Vương hẳn là đã nghe thấy động tĩnh bên này, sự náo nhiệt của phủ hoàng t.ử càng làm nổi bật vẻ thê lương của phủ Hằng Thân Vương, thế là Hằng Thân Vương bắt đầu phát điên.
Ngu An Ca vất vả lắm mới chen qua được, ngẩng đầu lên chỉ thấy Thương Nhuệ đang mặc một chiếc yếm hoa, tóc tai rũ rượi, chân trần đi trên tường thành, thỉnh thoảng lại ném một vò rượu xuống phố, dáng vẻ như kẻ điên dại.
Lúc này đang độ giao mùa thu đông, tiết trời lạnh giá, vậy mà hắn ta dường như chẳng hề biết lạnh.
Dưới chân tường là một đám người hầu hạ trong phủ Hằng Thân Vương, ai nấy dang rộng hai tay, chỉ sợ Thương Nhuệ từ trên tường ngã xuống, nhưng chẳng hề nghĩ lại rằng, với thân hình của Thương Nhuệ, dù có ngã xuống thật thì bọn họ cũng chẳng thể đỡ nổi.
Đám người hầu vẫn luôn miệng gọi: “Chủ t.ử, chủ t.ử ngài cẩn thận ạ!”
Thương Nhuệ tuy đã bị giáng làm thường dân, bị giam lỏng trong phủ, nhưng đối với những người hầu bị nhốt cùng hắn ta mà nói, hắn ta vẫn là chủ t.ử của bọn họ.
Không biết có phải những người hầu này nghe theo mệnh lệnh của Thương Nhuệ hay không, mà từng người một cứ lấy danh nghĩa bảo vệ hắn ta rồi chạy loạn ngoài tường, khiến cả con phố lại bị tắc nghẽn lần nữa.
“Điên rồi, điên rồi, trời lạnh thế này mà hắn mặc yếm phụ nữ đi ra, Hằng Thân Vương thật sự phát điên rồi.”
“Ngươi ăn nói bậy bạ gì đó, không được gọi là Hằng Thân Vương nữa, giờ là thường dân Thương Nhuệ.”
“Đừng nói nhiều nữa, mau đi thôi!”
“Đám người hầu phủ Hằng Thân Vương cứ làm loạn ở đây, đi làm sao được chứ.”
“Dù là thường dân Thương Nhuệ, nếu ngã từ trên tường xuống thì chúng ta cũng chẳng gánh vác nổi đâu.”
Các quan viên nhìn thấy cảnh này thì bàn tán xôn xao, nhưng họ có muốn đi thì đối mặt với con phố chen chúc thế này cũng chẳng hề dễ dàng.
Đa số mọi người bề ngoài thì tỏ vẻ sốt ruột, nhưng thực chất là mang tâm lý xem náo nhiệt vì nghĩ rằng tội không trách đám đông.
Sau khi Ngu An Ca tới, nàng ngẩng đầu nhìn thấy Thương Nhuệ đang khoa tay múa chân trên tường.
Hắn ta đã uống rượu, sao có thể đi vững trên tường như vậy được, chỉ có một nguyên nhân, đó là hắn ta đang giả điên.
Ngay khi các quan viên tụ tập trên phố ngày càng đông, Thương Nhuệ bỗng nhiên gầm lên một tiếng: “Đau đớn thay!”
Con phố bỗng chốc im bặt, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn Thương Nhuệ, không biết hắn ta muốn làm gì.
“Chú đoạt ngôi cháu, em chiếm vợ anh, g.i.ế.c vua nhốt em, mặc kệ luân thường, mưu triều đoạt vị, trời đất khó dung!”
Tiếng gió rít gào bên tai, giọng nói của Thương Nhuệ lẫn trong đó, từng người một đều nghe rõ mồn một, ai nấy đều hận không thể đ.â.m thủng tai mình ngay lập tức.
Hắn ta đang nói cái gì vậy?
Thương Nhuệ sợ người khác nghe không rõ, lại lặp lại lần nữa: “Chú đoạt ngôi cháu, em chiếm vợ anh, g.i.ế.c vua nhốt em, mặc kệ luân thường, mưu triều đoạt vị, trời đất khó dung!”
Dưới phố, những quan viên vừa nãy còn xem náo nhiệt đồng loạt cúi đầu, không dám nhìn Thương Nhuệ thêm nữa, càng không dám nhìn vào đôi mắt đã thấu tỏ sự tình của đồng liêu xung quanh.
Tim Ngu An Ca đập thình thịch, theo lời lặp lại của thường dân Thương Nhuệ, nàng đã nghe rõ từng chữ một.
Chú đoạt ngôi cháu, em chiếm vợ anh, thậm chí là mưu triều đoạt vị đều là sự thật rành rành, sử sách chắc chắn sẽ lưu lại tiếng xấu này.
Nhưng…
G.i.ế.c vua nhốt em…
Tiên đế…
Tiên đế chẳng phải vì lao lực quá độ, đột phát tâm bệnh mà băng hà sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngu An Ca toát mồ hôi lạnh, nàng lập tức nghĩ đến Thương Thanh Yến.
Bất kể Thương Nhuệ nói những lời này là thật hay giả, giờ đã nói ra trước mặt bao nhiêu người thế này, thật giả đã không còn quan trọng nữa rồi.
Thương Thanh Yến nguy rồi!
"Câm miệng!" Một tiếng quát giận dữ truyền đến từ phía sau Ngu An Ca.
Ngu An Ca thấy Chiêu Nghi trưởng công chúa mắt trợn tròn, vẻ mặt hung dữ bước tới, các quan viên xung quanh vốn mong chờ trưởng công chúa đến giảng hòa liền vội vàng tránh đường.
Chiêu Nghi trưởng công chúa trong mắt Ngu An Ca luôn là người tôn quý nhưng lả lướt, vậy mà lúc này vẻ nghiêm lệ trên mặt bà ta lại khiến mọi người nảy sinh nỗi sợ hãi.
Ngu An Ca cũng nhường ra một chỗ cho Chiêu Nghi trưởng công chúa đi qua.
Chiêu Nghi trưởng công chúa đi tới dưới tường thành, nạt Thương Nhuệ: “Thương Nhuệ! Ngươi ở đây phát điên cái gì! Còn không mau cút xuống cho ta!”
Thương Nhuệ nhìn thấy Chiêu Nghi trưởng công chúa, chẳng những không nghe lời xuống dưới mà trái lại càng điên cuồng hơn: “Hoàng tỷ, ta có điên hay không, trong lòng tỷ tự rõ! Kẻ ngồi trên ngai vàng kia cũng tự rõ!”
Chiêu Nghi trưởng công chúa không còn giữ nổi vẻ đoan trang nữa, chỉ tay vào Thương Nhuệ liên tục nói: “Điên rồi điên rồi, ngươi thật sự điên rồi! Đến mạng cũng không cần nữa sao!”
Thương Nhuệ ôm bụng cười ha hả: “Hoàng tỷ à hoàng tỷ, đạo lý làm vua thua làm giặc ta đều hiểu, nhưng hắn không nên sỉ nhục ta như thế! So với việc bị nhốt trong phủ vương gia sống những ngày không thấy ánh mặt trời, ta thà nói ra những điều nên nói, muốn nói, dù có c.h.ế.t cũng được thống khoái!”
Thấy Thương Nhuệ sắp nói ra những bê bối của hoàng thất, Chiêu Nghi trưởng công chúa nhìn đám đông đang tụ tập ở đây, gắt lên: “Cút! Cút hết cho ta!”
Đa số quan viên không dám nghe những lời tiếp theo, ngay cả xe ngựa cũng không cần nữa, dẫn theo mã phu và người hầu cúi đầu vội vã rời đi.
Thương Nhuệ thấy khách xem sắp tản hết, lại gào thét lên: “Đều muốn làm kẻ điếc, kẻ mù, kẻ câm hết có phải không, ha ha ha, nhưng các ngươi làm được sao?”
“Tiên đế c.h.ế.t như thế nào! Tiên đế chính là bị kẻ ngồi trên ngai vàng kia hại c.h.ế.t! Hắn cùng Tân hoàng hậu liên thủ hại c.h.ế.t tiên đế!”
“Bọn họ không chỉ hại c.h.ế.t tiên đế, mà còn lén lút với nhau trước linh cữu của người, Tứ hoàng t.ử căn bản không phải sinh vào tháng chín, mà là tháng sáu!”
“Tân hoàng hậu thoắt cái biến thành Tân Thục phi, đứa con hoang thoắt cái biến thành hoàng t.ử, Thái t.ử đường đường chính chính lại biến thành cháu trai!”
“Đôi gian phu dâm phụ này, sớm muộn cũng bị trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!”
Những lời Thương Nhuệ nói ra càng lúc càng khiến người ta kinh hãi.
Ngu An Ca nghe thấy những lời này cũng thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, xem chừng hắn ta muốn kéo tất cả mọi người xuống nước cùng.
Hoàng Thượng, Tân Thục phi, Thương Thanh Yến, Tứ hoàng t.ử... không một ai thoát được.
Chiêu Nghi trưởng công chúa đã không màng được gì nữa, gần như gào lên: “Bảo hắn câm miệng lại!”
Ngu An Ca quyết đoán ngay lập tức, đoạt lấy cung tên trong tay một thị vệ, mượn ánh trăng nhắm chuẩn Thương Nhuệ.
Không thể để hắn ta nói tiếp nữa, Tân Thục phi và Tứ hoàng t.ử có Hoàng Thượng bảo vệ, cùng lắm chỉ tổn hại chút danh tiếng.
Nhưng Thương Thanh Yến thì sẽ mất mạng.
Ngu An Ca kéo cung dùng hết mười phần sức lực, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
"Vút" một tiếng.
Mũi tên rời dây, b.ắ.n thẳng vào vai Thương Nhuệ, lực va chạm cực lớn khiến Thương Nhuệ ngã nhào từ trên tường xuống.
Kèm theo một tiếng thét t.h.ả.m thiết, Thương Nhuệ rơi vào bên trong phủ Hằng Thân Vương, tiếng gào thét của hắn ta cuối cùng cũng dừng lại.
Chiêu Nghi trưởng công chúa quay đầu lại, thấy Ngu An Ca vẫn giữ nguyên tư thế b.ắ.n tên thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Bà ta như kiệt sức, nói với tì nữ bên cạnh: “Hằng... thường dân Thương Nhuệ điên rồi, đừng để hắn nói thêm bất kỳ một lời nào nữa.”
Tì nữ đã hiểu ý của Chiêu Nghi trưởng công chúa, đây là muốn hạ độc làm cho Thương Nhuệ bị câm.
Nhưng mất bò mới lo làm chuồng thì đã muộn, những chuyện xảy ra đêm nay, những lời Thương Nhuệ đã nói, căn bản không thể nào giấu giếm được nữa rồi.