Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 166



 

 

Đại hoàng t.ử mở tiệc mừng thọ, số quan viên đứng xem và đi ngang qua cửa phủ Hằng Thân Vương không ít. Dù bọn họ đều hiểu rất rõ đạo lý "họa từ miệng mà ra", nhưng chỉ trong một đêm, những lời của Thương Nhuệ vẫn như mọc thêm chân, nhanh ch.óng lan truyền khắp Thịnh Kinh.

 

Hoàng Thượng nghe chuyện xong thì nổi trận lôi đình, không biết đã dặn dò gì với Long Dực Vệ, mà đến trưa ngày thứ hai, Thương Nhuệ đã c.h.ế.t đuối trong hố phân. Thấp thoáng còn có lời đồn rằng, trên t.h.i t.h.ể của Thương Nhuệ chẳng thiếu thứ gì, duy chỉ thiếu mất một chiếc lưỡi.

 

Ngay cả Đại hoàng t.ử, người mở tiệc ngày hôm đó, cũng bị Hoàng Thượng giận lây. Hoàng Thượng đã khiển trách hắn ta ngay tại điện Tuyên Đức vì tội xa hoa vô độ, không biết quản lý người dưới.

 

Trong nhất thời, những quan viên từng đi ngang qua phủ Hằng Thân Vương đều thấy bất an cho bản thân, cẩn trọng lời ăn tiếng nói đến mức tối đa.

 

Nhưng những lời phong thanh sẽ không vì sự im hơi lặng tiếng của nhóm người này mà dừng lại. Ngược lại, càng che giấu thì những kẻ không biết sự tình lại càng tò mò, đủ loại suy đoán cứ thế lan tràn trong bóng tối.

 

Chu Quý phi vì Đại hoàng t.ử bị liên lụy, vô cớ bị khiển trách nên trong lòng đầy bất mãn. Nàng ta vốn là người xinh đẹp nhất hậu cung, xưa nay luôn ngang ngược hống hách giữa các phi tần.

 

Sáng sớm, khi tới thỉnh an Thôi Hoàng hậu, có một vị quý nhân không biết nhìn sắc mặt đã cười nói với Chu Quý phi: “Đại hoàng t.ử quả không hổ là con trai của Chu Quý phi, sự xa hoa phí phạm này thật đúng là cùng một khuôn đúc ra.”

 

Cung Trường Xuân bỗng chốc im phăng phắc, ai mà chẳng biết hôm qua Đại hoàng t.ử vừa bị Hoàng Thượng dạy bảo vì tổ chức thọ yến quá mức xa xỉ, lời nói của vị quý nhân này chẳng khác nào đ.â.m vào họng s.ú.n.g của Chu Quý phi.

 

Chu Quý phi hừ lạnh một tiếng, ở hậu cung thì được sủng ái mới là lẽ sống, nàng ta xưa nay chưa từng để một vị quý nhân không con không sủng vào mắt.

 

Chẳng may là, bộ y màu vàng xanh mà vị quý nhân đó mặc hôm nay lại cực kỳ giống với y phục của Tân Thục phi. Chu Quý phi ánh mắt sắc lẹm, không thèm để ý đến vị phi tần cấp thấp kia, mà xoay sang nhìn Tân Thục phi.

 

Nhớ lại những lời mà thường dân Thương Nhuệ đã gào thét lúc phát điên, từng câu từng chữ đều nói về chuyện xấu giữa Hoàng Thượng và Tân Thục phi, Thương Tiệm Hành cũng vì thế mà bị Hoàng Thượng giận lây.

 

Tân Thục phi thân thể yếu ớt, trong cung hễ có tin tức gì Hoàng Thượng đều sai người giấu nhẹm đi, nên đến tận bây giờ nàng ta vẫn chưa nghe thấy phong thanh gì, đối với ánh mắt đầy ác ý mà Chu Quý phi ném tới thì cảm thấy vô cùng khó hiểu.

 

Đúng lúc này, Thôi Hoàng hậu lên tiếng hòa giải: “Thôi được rồi, đều là tỷ muội một nhà, hà tất phải buông lời lạnh nhạt với nhau, làm vơi đi tình cảm đôi bên.”

 

Vị quý nhân kia nhìn Thôi Hoàng hậu một cái, thấp giọng lầm bầm: “Hoàng hậu nương nương minh giám, thần thiếp chỉ là thấy bất bình cho nương nương. Người mới là chủ nhân của hậu cung, vậy mà Chu Quý phi thường xuyên đeo những trang sức vượt quá quy định, xem ra là chẳng để người vào mắt.”

 

Thấy mồi lửa nhỏ có xu hướng bùng lên thành chuyện lớn, Thôi Hoàng hậu sa sầm mặt, bảo vị quý nhân kia: “Vượt quy định hay không cái gì chứ, tỷ muội với nhau cần gì phải tính toán mấy chuyện đó.”

 

Vị quý nhân lại nói: “Hoàng hậu nương nương nhân từ lại cần kiệm, bọn thần thiếp tự thấy hổ thẹn không bằng.”

 

Hai người đàn bà này kẻ tung người hứng, gạt Chu Quý phi sang một bên. Chu Quý phi vốn không phải hạng người cam chịu, đôi mắt liếc lên một cái liền nói: “Phải đấy, Hoàng hậu nương nương đúng là nhân từ cần kiệm, ngay cả cung Trường Xuân đang ở đây, đồ đạc vật dụng đều là nhặt nhạnh từ vị Hoàng hậu tiền nhiệm để lại, bao nhiêu năm qua đến một lần tu sửa cũng chẳng thấy đâu.”

 

Im lặng, cung Trường Xuân im lặng như tờ.

 

Tân Thục phi mặt trắng bệch, trái lại như bị ai bóp nghẹt.

 

Cung Trường Xuân này chính là nơi nàng ta từng ở, vị Hoàng hậu trước đó cũng chính là nàng ta.

 

Chu Quý phi này, lời nói ra thật đúng là tàn độc thấu xương.

 

Không khí dường như đông cứng lại, vẫn là Thôi Hoàng hậu chủ động phá tan sự tĩnh lặng: “Bản cung mệt rồi, các muội lui về cả đi.”

 

Chu Quý phi chạm khẽ vào chiếc trâm vàng trên mái tóc mây, dẫn theo cung nữ thân cận, lắc lư vòng eo bước ra ngoài.

 

Tân Thục phi đi sau cùng, suốt dọc đường không có bất kỳ một phi tần nào bắt chuyện với nàng ta.

 

Dù Tân Thục phi là một sự tồn tại vô cùng gượng gạo trong hậu cung, nhưng người tinh ý đều nhận ra sự thiên vị của Hoàng Thượng dành cho nàng ta, nên bên cạnh nàng ta vốn không thiếu phi tần vây quanh. Tình cảnh bất thường ngày hôm nay khiến Tân Thục phi lập tức nhận ra có điều chẳng lành.

 

Trở về cung Phi Hương với đầy tâm sự, vừa đóng cửa lại, nàng ta liền chất vấn Đỗ Nhược: “Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nếu không phải bên ngoài xảy ra chuyện lớn, Chu Quý phi sẽ không trở mặt như vậy, chế nhạo nàng ta ngay trước mặt mọi người.

 

Đỗ Nhược đã nghe được chút phong thanh nhưng không dám nói, dáng vẻ ấp úng chỉ làm Tân Thục phi thêm nghi ngờ.

 

Tân Thục phi hiếm khi nổi giận: “Nói mau!”

 

Đỗ Nhược còn chưa kịp mở miệng thì Tứ hoàng t.ử đã mồ hôi đầm đìa chạy tới. Vừa vào cửa, đôi mắt hắn ta đã đỏ ngầu, chất vấn Tân Thục phi: “Mẫu phi, con rốt cuộc là sinh vào tháng mấy!”

 

Tân Thục phi bỗng nhiên đứng bật dậy, ôm lấy n.g.ự.c, mắt tối sầm lại: “Sao con lại hỏi như thế! Ai dạy con hỏi như thế!”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

Tứ hoàng t.ử nhìn Tân Thục phi với ánh mắt đầy kinh hoàng, giọng nói nghẹn ngào: “Bên ngoài đều nói con là đứa con hoang. Mẫu phi, người nói cho con biết đi, con sinh vào tháng chín đúng không? Con không phải là con hoang!”

 

Tháng chín và tháng sáu, nhìn qua chỉ cách nhau ba tháng, nhưng thực tế lại cách nhau cả một kỳ quốc tang của tiên đế.

 

Nếu hắn ta sinh vào tháng sáu, chính là đứa con hoang được hoài t.h.a.i trong kỳ quốc tang.

 

Sau khi Tứ hoàng t.ử chào đời, khắp nơi đều giấu giếm sự thật, bên ngoài chỉ nói là sinh vào tháng chín. Lúc Tân Thục phi m.a.n.g t.h.a.i Tứ hoàng t.ử, nàng ta đã vào hậu cung của Hoàng Thượng hiện tại.

 

Mọi người vì sợ uy quyền của Hoàng Thượng, tuy biết rõ sự thật nhưng từ trên xuống dưới đều đang giúp hoàng thất che đậy chuyện xấu hổ này.

 

Tân Thục phi cảm thấy khí huyết dâng trào, không trả lời câu hỏi của Tứ hoàng t.ử mà có chút sụp đổ nói: “Sao lại thành ra thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại như vậy?”

 

Tứ hoàng t.ử nhìn Tân Thục phi với vẻ không thể tin nổi, giọng nói run rẩy: “Cho nên, con sinh vào tháng sáu? Con là... con là con hoang sao?”

 

"Không!" Tân Thục phi lập tức nắm lấy cánh tay Tứ hoàng t.ử: “Không phải như thế, con không phải con hoang, con là Tứ hoàng t.ử của triều Đại Ân.”

 

Lời này không biết là đang an ủi Tứ hoàng t.ử hay là đang tự an ủi chính mình.

 

Nhưng Tứ hoàng t.ử đã nhìn thấu chân tướng từ phản ứng của Tân Thục phi, hắn ta lắc đầu, liên tục lùi về phía sau, rồi đột nhiên xoay người nôn khan một tiếng.

 

Tân Thục phi đưa tay ra định đỡ lấy thân hình đang gập lại của Tứ hoàng t.ử thì bị hắn ta đẩy mạnh ra: “Thật... ghê tởm.”

 

Tân Thục phi đứng sững lại tại chỗ, nước mắt lập tức tuôn rơi.

 

Tứ hoàng t.ử thấy Tân Thục phi như vậy thì nhất thời luống cuống, rồi t.h.ả.m hại chạy trốn khỏi đó.

 

Sau khi hắn ta đi, Tân Thục phi như kiệt sức, ngã quỵ xuống đất.

 

Đỗ Nhược ngồi xuống dìu nàng ta, Tân Thục phi túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Đỗ Nhược, nghẹn ngào hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

Đỗ Nhược biết không thể giấu thêm được nữa, bèn đem tất cả những gì mình biết kể hết cho Tân Thục phi nghe.

 

Tân Thục phi ngồi bệt dưới đất như kẻ mất hồn, miệng lẩm bẩm: “Báo ứng, đây đều là báo ứng.”

 

Ở phía bên kia trong cung Trường Xuân, cung nữ thấp giọng thưa với Thôi Hoàng hậu: “Tứ hoàng t.ử vừa khóc vừa chạy ra khỏi cung Phi Hương đấy ạ.”

 

Khóe môi Thôi Hoàng hậu khẽ nhếch lên một nụ cười: “Hằng Thân Vương, không, thường dân Thương Nhuệ thật hồ đồ, bản thân không thoải mái liền không để người khác được yên ổn. Có điều những lời hắn ta nói chẳng sai chút nào.”

 

Cung nữ nói: “Lần này Đại hoàng t.ử bị Hoàng Thượng khiển trách, Tứ hoàng t.ử lại càng hoàn toàn dứt tuyệt khả năng trở thành Thái t.ử rồi. Nương nương thật cao minh.”

 

Thôi Hoàng hậu khẽ cười thành tiếng.